Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 31 MTN A (30/10/2011)



Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật thứ 31 MTN (A) :


Nguồn : www.40giayloichua.net

Mời nghe bài giảng chủ đề :"Vâng Theo Ý Chúa " của Linh Mục Phê Rô Bùi Quang Tuấn.



KHUYẾN CÁO NHỮNG NGƯỜI CÓ TRÁCH NHIỆM HƯỚNG DẪN NGƯỜI KHÁC
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Vinh quang ở đâu?

Có một người đàn ông đi dạo đến một nơi hành hương. Mệt nhọc, ông ngồi nghỉ trên một ghế đá. Ông hết sức ngạc nhiên và rồi lại tỏ ra hãnh diện sung sướng khi thấy nhiều người đi qua trước mặt ông đã ngã mũ cúi chào. Trong khi còn nghĩ ngợi, thắc mắc thì có một bà già cũng đến trước mặt ông. Sau khi cúi chào, bà đã nhìn lên và miệng lâm râm nhiều lời mà ông nghe không rõ. Thế rồi bà cũng ra đi. Lúc ấy ông mới quay lại và nhìn lên theo hướng bà già kia đã nhìn. Ông nhận ra rằng ngay sau lưng và phía trên đầu ông có một thánh giá đã được dựng lên ở đó. Và ông xấu hổ bỏ đi nơi khác.

Chúng ta cũng thường lầm lẫn như thế. Lời Chúa muốn giải thoát chúng ta khỏi những danh lợi hão huyền và rất đáng hổ thẹn của thế gian. Bởi vì, thật là dạ dột và lố bịch khi con người không biết rõ giá trị của mình, lại thích được chiếm địa vị cao, ham được những ưu đãi. Những ham ước ấy chỉ khiến họ bị lợi dụng và trở nên trò cười cho thiên hạ. Có khi còn tây nhiều tai họa cho người khác nữa.

Theo lời dạy của Chúa Giêsu thì khác hẳn: "Ai muốn làm lớn phải làm đầy tớ mọi người. Ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên". Chúa không chỉ dạy bằng lời. Ngài còn làm gương, Ngài đã dẫn chứng bằng cả cuộc đời hiến thân phục vụ trong khiêm tốn của mình. Thập giá của Ngài là một bằng chứng không thể phủ nhận được.

Quả thật, Chúa Giêsu đã ý thức rất rõ bản chất và danh vị của mình. Nhưng Ngài sẵn sàng chọn sự rốt hèn, hết mình phục vụ, không ngại quỳ xuống rửa chân cho các đệ tử của mình, và cuối cùng dám để cho người ta bóc lột cả đến danh dự và sự sống thân xác của Ngài nữa.

Tất cả là để làm sáng tỏ vinh quang Thiên Chúa tình yêu và vì hạnh phúc của con người mà Ngài sẽ thu phục trong vương quốc Thiên Chúa.

Tưởng chứng Thập giá là một ngõ bí, một sự hạ nhục và huỷ diệt. Nhưng thực ra, nhờ Thập giá mà Chúa Giêsu đã mở ra con đường phục sinh vinh quang. Ngài đã trở thành bất tử và được nâng lên tột cùng, để rồi cũng lôi kéo mọi người lên theo.

Như thế, chúng ta hiểu rằng: vinh quang thật không khởi từ danh vị nhưng được xác định qua những nỗ lực và khiêm tốn phục vụ. Cái đáng tin, đáng phục không phải ở lời nói, quyền lực, mà là ở cuộc sống phản ảnh sự chân thực, ở khả năng cống hiến và mức độ dấn thân để sống yêu thương cách xứng đáng.

Chúng ta hãy nhìn lên "tòa thập giá" của Chúa Giêsu để tìm những lời dạy chí lý và khám phá ra những phương cách chia sẻ vinh quang đích thực và vững bền. (Lm Nguyễn thanh Tước, Tây Ninh. Trích trong báo CgvDt số đặc biệt giáng sinh '95, trang 281-282)

2. Mô hình người lãnh đạo gương mẫu

Mô hình này dựa trên những lời Ðức Giêsu dạy và chính gương của Ngài được ghi lại trong các sách Tin Mừng, như Mt 20,24-28; Mt 23,1-32; Ga 13,1-20 v.v.

•Tấm lòng của người lãnh đạo: yêu thương những kẻ được mình hướng dẫn.
•Phương châm của người lãnh đạo: tự coi mình là đầy tớ, có bổn phận phục vụ những kẻ mình hướng dẫn.
•Cung cách của người lãnh đạo: hạ mình, hy sinh, gương mẫu.

3. Những thói xấu mà người lãnh đạo dễ mắc phải

Bài đọc I và bài Tin Mừng hôm nay vạch rõ những thói xấu mà những người lãnh đạo dễ mắc phải:

•Lo tìm vinh dự cho mình, mà quên tìm lợi ích cho thuộc cấp.
•Thái độ quan liêu, coi rẻ thuộc cấp.
•Sai khiến người khác làm, phần mình thỉ chỉ tay năm ngón.
•Quên phục vụ người khác, mà bắt người khác phục vụ mình.

4. Suy nghĩ về cái "làm" và cái "thấy"

Cái "làm" của chúng ta dễ bị ảnh hưởng tác động của cái "thấy".

- Nếu "làm để cho người ta thấy", thì: khi người ta thấy thì chúng ta cố gắng làm cho thật tốt để được người ta khen; nhưng khi không ai thấy thì chúng ta hoặc không làm, hoặc làm cẩu thả.

- Nhưng cái "thấy" của người ta thế nào? Người ta chỉ có hai con mắt và chỉ hiện diện ở một nơi, cho nên có cái người ta thấy và có cái người ta không thấy.

- Ngay cả khi người ta thấy đi nữa thì làm sao? Có khi người ta thấy việc chúng ta làm và người ta khen hoặc chê; nhưng nhiều khi người ta dù có thấy nhưng thờ ơ chẳng có ý kiến khen chê gì cả (thí dụ chúng ta đi một đoạn đường, chúng ta thấy rất nhiều việc, nhưng chúng ta vẫn dửng dưng đâu có ý kiến gì); có khi mình làm việc tốt, người ta thấy nhưng lại hiểu sai và cho là việc xấu (thí dụ chuyện Quan Âm Thị Kính: Thị Kính thương chồng định lấy kéo cắt dùm một sợi râu của chồng, có người thấy thế tố cáo Thị Kính muốn dùng kéo giết chồng).

- Còn cái "thấy" của Chúa thế nào? Có câu hát: "Con kiến đen, nằm trên hòn đá đen, mà trời tối đen Ðức Chúa Trời cũng thấy". Nghĩa là Chúa thấy hết mọi sự, ở khắp mọi nơi. Không gì mà Ngài không thấy. Và khi thấy thì Chúa luôn đánh giá: nếu thấy ta làm điều tốt thì Chúa vui và thưởng ta, còn thấy ta làm điều xấu thì Chúa buồn và phạt ta.

Ðức Giêsu dạy chúng ta đừng làm như người biệt phái "Họ làm mọi sự cốt cho người ta thấy", nhưng hãy cố gắng luôn sống dưới cái nhìn của Chúa, làm gì dù có người thấy hay không, dù việc lớn hay việc nhỏ, việc chung hay việc riêng, hãy luôn làm vì muốn đẹp lòng Chúa.

5. Chuyện minh họa

a/ Tiền giả

Có khi nào người ta dám quẳng bỏ những tờ giấy bạc không? Thưa có, khi đó là tiền giả. Nhiều người đã quẳng bỏ Kitô giáo vì thấy những kitô hữu giả hình (W.E. Biederwolf).

b/ Ông vua ở truồng

Một ông vua kia rất ham mặc áo quần đẹp. Hai tên lưu manh đến gạ gẫm: "Chúng tôi có thể dệt và may cho bệ hạ một bộ áo rất đặc biệt từ xưa tới nay chưa ai từng thấy. Nhưng áo này phải dệt bằng vàng". Vì quá ham bộ áo đặc biệt ấy, nhà vua đưa cho hai tên ấy hết túi vàng này tới túi vàng khác. Thực ra chúng chẳng may gì cả. Rồi một hôm hai tên lưu manh cho biết áo đã may xong, mời nhà vua mặc thử. Chúng chỉ làm cử điệu tay chân như đang mặc áo cho nhà vua. Khi chúng cho biết đã mặc xong, nhà vua hỏi các quan chung quanh "Áo ta có đẹp không?" Ai nấy trầm trồ khen nức nở. Quá phấn khởi, nhà vua bảo quân hầu kiệu ngài ra các đường phố để khoe áo đẹp. Dân chúng hai bên đường cũng nức nở khen. Nhà vua rất sung sướng. Bỗng nhiên một đứa trẻ hô lớn: "Ông vua ở truồng! Ông vua ở truồng!". Nhà vua nhìn lại mình và mới biết mình đang ở truồng thật.

Ðức Giêsu đến trần gian không phải để được kẻ hầu người hạ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con: "Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em; còn ai muốn đứng đầu trong anh em, thì phải làm đầy tớ anh em". Xin ban ơn trợ giúp để chúng con có thể sống như Chúa đã dạy.Amen.

Thánh Ca : Chúa Không Lầm


THIÊN CHÚA CỦA TÌNH YÊU
Cha Mark Link, S.J.

Một vài năm trước đây William Golding có viết một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng mang tên Lord of the Flies. Đó là câu chuyện về một nhóm học sinh khoảng 14 tuổi.

Các học sinh này sống vất vưởng trên một hoang đảo sau khi chiếc máy bay cứu họ từ Anh Quốc, trong Thế Chiến II, bị rớt trên biển Thái Bình Dương. Phi công và người phụ tá đều bị chết ngay lập tức, chỉ có các cậu trai này là còn sống sót.

Lúc đầu, mọi sự đều êm đẹp. Chúng vui thích thám hiểm hòn đảo này và trở nên những chủ nhân mới.

Nhưng sau đó mọi sự trở nên tồi tệ. Chúng cãi nhau, và chia làm hai phe đối nghịch. Dần dà chúng trở nên man rợ và bắt đầu tiêu diệt lẫn nhau.

Một trong những điểm phát xuất từ câu chuyện của Golding là, nếu để tự ý, bản chất con người sẽ trở nên hung bạo.

Nói cách khác, nếu không có lề luật và cơ cấu để hướng dẫn, bản chất con người có xu hướng thiên về sự dữ. Nó sẽ đi theo chiều hướng ít trở ngại nhất, và kết quả là sự xáo trộn.

Nói một cách tích cực, điểm mà Golding muốn nói là: Xã hội cần có lề luật và cơ cấu để tồn tại. Nếu không có lề luật và cơ cấu, không bao lâu xã hội sẽ suy thoái thành một loại rừng rú. Không có gì là linh thiêng; không ai được tôn trọng.

Người Do Thái xưa có một triết lý tương tự về bản tính con người. Họ tin rằng cần phải có lề luật và cơ cấu để dân Israel tồn tại và phát triển thành một quốc gia.

Đó là một khung cảnh được thấy trong sách Nêhêmia (8:1-8), trong đó toàn thể dân tộc tụ tập lại và tự hứa sẽ tuân giữ lề luật.

Từ ngày đó trở đi, việc nghiên cứu lề luật trong Israel trở thành một trong những nghề quan trọng nhất. Những luật gia cổ xưa này, được gọi là luật sĩ, tự khoác cho mình một trách nhiệm là áp dụng lề luật vào những chi tiết nhỏ bé nhất trong đời sống hàng ngày.

Thí dụ, hãy lấy điều luật cấm người ta không được làm việc vào ngày Sabát. Các luật sĩ dành cả giờ đồng hồ để thảo luận về việc áp dụng luật này vào các hành động tỉ như bước đi. Thí dụ, người ta có thể bước đi bao xa để coi đó là sự giải trí thay vì làm việc?

Và vì thế có những điều luật nói rằng, trong ngày Sabát có thể bước đi nửa dặm, nhưng ai bước đi xa hơn quãng đường đó thì bị coi là phạm luật.

Các luật sĩ còn đi xa hơn nữa. Họ “xây những hàng rào chung quanh lề luật,” để giữ dân chúng khỏi vi phạm luật vì sự tình cờ.

Nói cách khác, bước đi nửa dặm trong ngày Sabat thì không sao; nhưng để giữ cho dân chúng khỏi tình cờ vi phạm luật, các luật sĩ đặt ra một điều luật rằng người ta chỉ có thể bước đi hai phần năm dặm.

Nhận xét về thói vụ luật quá đáng này, William Barclay, một người nghiên cứu luật Do Thái, đã viết như sau:

Vào lúc sự dẫn giải lề luật chấm dứt, phải mất trên năm mươi bộ sách để ghi lại các quy tắc phát sinh từ việc dẫn giải đó.

Kết quả sau cùng của việc này là nhiều thường dân ở Israel từ bỏ việc tuân giữ lề luật mà các luật sĩ đặt trên vai họ. Họ thực sự chán nản và không còn hy vọng gì để làm vừa lòng Thiên Chúa. Nhiều thường dân còn bỏ cả việc tuân giữ các điều luật chính.

Hậu quả là những người này bị các luật sĩ và Biệt Phái tẩy chay, coi họ là những người tội lỗi và bị ruồng bỏ.

Điều này giải thích lý do tại sao Đức Giêsu đối xử rất khắc nghiệt đối với các luật sĩ và Biệt Phái. Đó là vì họ làm ô uế tôn giáo và biến tôn giáo thành một bộ lề luật.

Điều này cũng giải thích lý do tại sao Đức Giêsu nói với các luật sĩ và Biệt Phái trong bài phúc âm hôm nay:

“Họ cột những gánh nặng không thể khiêng nổi trên lưng người dân; nhưng họ lại không muốn nhấc ngón tay để giúp người dân mang những gánh nặng ấy.”

Trái với thói vụ luật này, Đức Giêsu chủ trương tình yêu và sự tha thứ. Người nói rằng tâm điểm của tôn giáo thì không phải là một cuốn sách đầy luật mà chỉ có một ít người có thời giờ rảnh rỗi để học biết và tuân giữ.

Đúng hơn, đó là một tâm hồn đầy tràn tình yêu và trắc ẩn, mà mọi người đều có khả năng.

Đức Giêsu nhấn mạnh đến điều này trong bài phúc âm tuần trước khi Người tóm lược các giới răn của lề luật thành hai điều: Yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sư và yêu thương tha nhân như chính mình.

Tất cả các giới răn khác đều lệ thuộc vào hai điều này.

Nói cách khác, Đức Giêsu nói rằng quý vị có thể đặt ra mọi lề luật quý vị muốn và tuân giữ những điều luật quý vị đặt ra. Nhưng nếu lý do để thi hành như vậy không phải là tình yêu Thiên Chúa và tha nhân, quý vị đã quên đi điểm chính của lề luật và tôn giáo.

Thánh Phaolô, từ một người Biệt Phái trở lại Kitô Giáo, trong thư gửi Tín Hữu Côrintô ngài đã nhấn mạnh đến cùng một điểm này khi nói:

Tôi có thể có được mọi đức tin đến độ chuyển cả ngọn núi – nhưng nếu tôi không có tình yêu, tôi cũng chẳng là gì. Tôi có thể cho đi mọi sự tôi có… nhưng nếu tôi không có tình yêu, điều này chẳng ích gì cho tôi.

Yêu thì nhẫn nại, yêu thì ân cần.
Yêu không phải là ghen tương, không phải là khoe khoang,
không phải là tự mãn, không phải là thô lỗ,
yêu không tìm lợi ích riêng cho mình,
không hay nóng giận, không cay đắng,
yêu không vui khi làm điều sái quấy nhưng vui khi thấy sự thật.
Tình yêu không bao giờ bỏ cuộc; và sự tin tưởng, sự hy vọng và sự kiên nhẫn của tình yêu thì không bao giờ thất bại
.” 1 Cor. 13:2-7

Nếu có hồ nghi về địa vị hàng đầu của tình yêu trong tôn giáo, những lời trên của T. Phaolô đã xua tan tất cả.

Hãy kết thúc bằng lời của Mẹ Têrêsa, là người hơn ai hết đã duy trì sự quân bình mỹ miều giữa tình yêu và lề luật khi đề cập đến sự thực hành tôn giáo. Mẹ nói:

Nhiệm vụ của mỗi người là một nhiệm vụ yêu thương … Hãy khởi sự ngay nơi bạn đang ở, với những người gần gũi nhất với bạn. Hãy biến nhà bạn thành các trung tâm đầy trắc ẩn và tha thứ không ngừng. Đừng để ai sau khi đến với bạn mà không trở nên tốt hơn và vui hơn … Vào lúc chết khi chúng ta đối diện với Thiên Chúa, chúng ta sẽ được xét xử dựa trên tình yêu; không phải bao nhiêu công việc mà chúng ta đã làm, nhưng bao nhiêu tình yêu mà chúng ta đã biến thành hành động.Amen.

Thánh Ca : Chúa Thương Con


THÁI ĐỘ SỐNG CỦA NHỮNG NGƯỜI NGỒI TRÊN TÒA MÔISÊ
Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

Mấy ngày qua các phương tiện truyền thông nói nhiều về cái chết thảm của nhà lãnh đạo độc tài Gadhafi. Nhiều sự thật trần trụi về lối sống giả hình, hai mặt của ông cũng đã được đưa lên mặt báo. Một trong những sự thật phũ phàng đó là sau khi nổi dậy cướp chính quyền từ vua Libya năm 1969, Gadhafi đã trở thành người hùng của dân tộc, song chẳng bao lâu sau ông đã chìm đắm trong quyền lực, tiền bạc và gái đẹp như những vị bạo vương. Đại tá Gadhafi tài hoa khi xưa, giờ đây lại xa rời dân chúng lúc nào không biết.

Trong suốt 42 năm cầm quyền, ông hô hào xây dựng một đất nước dân chủ và phồn thịnh, nhưng chính ông lại tham nhũng, bạo lực và cường quyền. Ông đã vơ vét rất nhiều của cải của nhân dân, của đất nước, với hàng trăm tỉ đôla được tẩu tán ra nước ngoài và hàng tỷ đôla khác được cất dấu dưới các hầm bí mật. Trong khi dân chúng thì sống trong cảnh nghèo khổ. Bên ngoài ông tỏ ra là một người vị tha và đức hạnh, nhưng thực chất bên trong ông không hề biết thế nào là khoan dung, tha thứ và hòa giải. Những người chống lại ông đều bị tiêu diệt không thương tiếc. “Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”, là nguyên tắc cai trị sắt máu của ông lúc tại vị. Ông nói một đàng nhưng sống và làm một nẻo. Đúng là một con người giả hình. Những gì mà ông đã gây ra cho Libya thật đau đớn. Lịch sử bị kéo lùi tới 42 năm, sự chia rẽ và lòng hận thù sẽ còn chồng chất dài dài.

Tuy nhiên hành động giả hình ấy đã bị chính người dân Lybia trừng trị. Khi bắt được ông từ dưới ống cống, họ đã tức giận lôi ông ta lên và bắn vào đầu ông ta. Chưa hết, sau khi chết, ông ta đã bị lột trần và bị kéo đi trên phố như một con vật. Có những 170 tỷ đôla, nhưng ông ra đi không một xu mang theo xuống âm phủ. Đó là cái giá ông phải trả cho lối sống giả hình của mình!

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng lên án gay gắt một thái độ giả hình khác, thái độ giả hình của các luật sĩ Biệt Phái. Sự giả hình này còn tệ hại hơn cả sự giả hình của Gadhafi vì đây là sự giả hình ngay trong một lãnh vực thánh thiêng : lãnh vực tôn giáo.

Ngài đã thẳng thắn vạch mặt chỉ tên những hành động giả hình của họ vì “Họ chỉ nói mà không làm. Họ đặt lên vai kẻ khác những bó nặng, nhưng chính họ lại không màng giơ tay lay thử” (Mt 23,3-4). Họ là những người có chức phận quyền uy trong Đạo. Họ “có thế” ngồi trên tòa Môisê để giảng dạy và “có quyền” trục xuất khỏi Hội Đường những ai không giữ Luật. Họ mang hộp kinh thật to (hộp kinh là một túi nhỏ đựng những thẻ bài ghi những câu Kinh Thánh quan trọng), để chứng tỏ mình biết Kinh Thánh hơn mọi người. Họ mang tua áo thật dài để chứng tỏ mình là người có chức cao quyền trọng trong dân. Trong khi đời sống của họ thì lại khác xa một trời một vực.
Không chỉ tố cáo thái độ sống đạo méo mó lệch lạc, Chúa Giêsu còn lên án việc sống đạo vụ hình thức nặng nề của họ. Họ chủ trương tuân giữ luật lệ một cách tỉ mỉ, rườm rà theo bề ngoài mà quên đi cái cốt lõi của luật. Tâm thức vụ luật ấy khiến cho họ tìm mọi cách làm cho số luật lệ gia tăng thêm nhiều, và biến chúng thành khí cụ để áp chế, để bóp nghẹt sự tự do tinh thần của dân chúng. Hậu quả là mối liên hệ giữa con người với Thiên Chúa trở thành một cái gánh nặng nề. “Họ đã không vào Nước Trời, nhưng lại còn cản trở những người khác vào” - Chúa Giêsu đã từng phê phán như thế.

Trong thời Cựu Ước, thế kỷ thứ V, ngôn sứ Malakhi thừa lệnh của Thiên Chúa, đã nặng lời quở trách các nhà lãnh đạo Dothái đương thời cũng cùng một tội ấy. Lúc bấy giờ Đền thờ đã được tái thiết đàng hoàng, nhưng các nhà lãnh đạo tôn giáo Dothái chỉ quan tâm tổ chức các lễ nghi hoành tráng bề ngoài, mà không màng quan tâm hướng dẫn tinh thần cho dân chúng. Từ đó phát sinh nhiều tệ nạn : các lễ vật dâng tiến cho Chúa là những con vật què quặt, đui mù, thậm chí là những con vật ăn cắp ; dung túng cho việc li dị, hôn nhân với người ngoại; trốn thuế thập phân… Còn các nhà lãnh đạo thì đối xử với dân chúng một cách quan liêu, hống hách chỉ để nhằm tư lợi.

Ngày hôm nay, những người Pharisiêu không còn, nhưng tinh thần Pharisiêu vẫn chưa chết. Giáo Hội qua thời đại phải nhìn nhận rằng tinh thần thế tục xa lạ đã len lỏi vào trong hàng ngũ các đấng bậc. Những chức tước, “thẻ kinh”, “tua áo” đã làm hoen ố đi hình ảnh một Giáo Hội chân thật, một Giáo Hội của người nghèo. Chính vì thế, Công đồng Vatican II đã bỏ đi nhiều điều phù phiếm đó. Một giai thoại kể rằng trong khi diễn ra Công Đồng, một quan sát viên cho biết : Có hai Giám mục của xứ nghèo đã đeo ở tay những chiếc nhẫn vàng to tướng! Đức Phaolô VI ghi nhận và ngài đã nêu gương bằng cách biếu mỗi nghị phụ một chiếc nhẫn đơn sơ. Và rồi một số các nghị phụ đã quyết định thay thế cây Thánh giá vàng bằng một cây Thánh giá gỗ.

Trong thư gửi giáo đoàn Thesalô, thánh Phaolô đã mô tả chân dung thật đẹp nhà lãnh đạo tinh thần trong đạo mới mà chính ngài là điển hình. Cốt lõi của nhiệm vụ, ấy là lương tâm trách nhiệm về năng quyền mà Chúa trao phó. Ngài biết ai đã sai phái ngài đi và đi đến với ai. Ngài là Tông đồ của Chúa. Sứ mạng ấy là một ơn huệ đặc biệt Chúa ban cho ngài và cho toàn dân : ơn soi sáng, ơn sức mạnh, ơn Tình yêu. Ngài luôn tâm niệm rằng người Tông đồ phải phục vụ tận tuỵ đêm ngày và sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống mình để Lời Chúa được loan báo cho mọi người.

“Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải là người phục vụ anh em” (Mt 23,11). Đó là điều Chúa Giêsu căn dặn tất cả chúng ta, là các linh mục, là quý ông bà anh chị em, những người “ngồi trên tòa Môisê” hướng dẫn kẻ khác. “Kẻ khác” đó là ai, nếu không phải là đàn chiên, là con cháu của mình.

Thánh Ca : Bao La Tình Chúa

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Phim Việt : Vũ Khí Sắc Đẹp



- Tên phim: Vũ Khí Sắc Đẹp
- Đạo diễn: Lý Khắc Linh
- Diễn viên: Dương Mỹ Linh, Quốc Trường, Thân Thúy Hà, Quỳnh Thư, Quốc Cường, Bảo Anh, Cao Thái Hà
- Thể loại: Phim Truyền Hình
- Sản xuất: M&T Pictures
- Quốc gia: Việt Nam
- Thời lượng: 30 Tập
- Năm phát hành: 2011


Chuyện phim được bắt đầu vào một đêm mưa gió, cô bé Quỳnh Lan 15 tuổi bị người cha dượng sàm sỡ nên phải bỏ chạy khỏi nhà trong đêm tối. 5 năm sau, Quỳnh Lan đang bán hàng cho một cửa hàng hoa thì gặp ông Đại, ông hứa giúp cô một công việc tốt hơn. Trải qua một thời gian dài phấn đấu, cô trở thành trưởng phòng Marketing của công ty Đại Phát, chuyên xây dựng và môi giới nhà đất do ông Đại làm giám đốc.

Trong phòng kinh doanh của cô còn có Kim Hạnh, Thuý Hà, Hồng Hoa, Mai Phương. Họ thông minh, xinh đẹp, biết sử dụng ưu thế sắc đẹp của mình để chiến thắng tất cả. Thậm chí, họ không ngần ngại tham gia vào các cuộc ăn chơi “đặc biệt” để có tiền tu bổ nhan sắc. Ông Đại biết chuyện này, nhưng cố tình làm ngơ. "Đi đêm có ngày gặp ma”, Thúy Hà bị người yêu của mình ghen tuông và đâm chết ngay tại công ty. Rồi hàng loạt hệ quả ập đến với những cô gái sử dụng nhan sắc làm vũ khí “săn người”.

Trong công ty còn có Ngọc Diệp thông minh, có năng lực nhưng không xinh đẹp. Cô làm việc trong phòng kinh doanh và là đối thủ của Quỳnh Lan. Cả hai mâu thuẫn trong việc chọn lựa con đường để đi đến thành công. Mối quan hệ của họ càng trở nên rắc rối khi hai cô gái đều yêu Khôi, con ông Đại vừa từ Mỹ trở về.

Mời các bạn xem bộ phim , xem theo Playlist YouTube tại đây



Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Ti Vi Đức Mẹ - Tin Giáo Hội Hoàn Vũ ngày 26/10/2011



Mời các bạn theo dõi Chương Trình Ti Vi Đức Mẹ , mục Tin Tức Giáo Hội Hoàn Vũ ngày 26/10/2011.

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Phim Hàn : Hello , schoolgirt ! - Yêu Là Thế ! (2009)



Tên phim : Yêu Là Thế - Hello Schoolgirl 2009
Đạo diễn: Ryoo Jang Ha
Diễn viên: Yoo Ji Tae, Lee Yeon Hee, Chae Jeong An, Kang In Hyung
Nhà sản xuất: CJ Entertainment
Thể loại: Hài hước, Tình Cảm
Độ dài: 113 phút
Quốc gia: Hàn Quốc
Năm sản xuất: 2009


Hello Schoolgirl là bộ phim lãng mạn về đề tài tình yêu. Trong bộ phim này, có hai câu chuyện tình yêu trái ngược: một thanh niên trẻ yêu một phụ nữ lớn tuổi hơn và một nữ sinh yêu một người đàn ông đứng tuổi.

Cuộc tình thứ nhất: Kwon Yeon-woo (30 tuổi) và Han Soo Young (18 tuổi)

Kwon Yeon Woo (do Yoo Ji Tae đóng) là một công chức nhỏ, tính tình rụt rè, nhút nhát. Mặc dù đã 30 tuổi nhưng anh có vẻ không quan tâm gì đến tuổi tác của mình. Kwon Yeon Woo đã từng hẹn hò với nhiều phụ nữ để tìm cho mình một người vợ phù hợp nhưng rốt cuộc anh vẫn cô đơn.

Sau khi chuyển đến chỗ ở mới tại một khu chung cư, anh gặp Han Soo Young (do Lee Yeon Hee đóng) - một nữ sinh trung học chỉ mới 18 tuổi. Han Soo Young là một cô gái tính tình vui vẻ, hơi “tiểu thư” và có phần… lập dị.Người bạn thân thiết nhất của cô là chú chó nhỏ tên... Cat.

Một ngày đẹp trời, Han Soo Young phát hiện ra Kwon Yeon Woo sống thui thủi một mình nên cô thường “bắt” anh phải mang Cat về nhà cho đỡ buồn. Từ ngày đó, Han Soo Young thường sang thăm Cat, để có cớ gặp gỡ Kwon Yeon Woo. Bản thân Kwon Yeon Woo cũng nhận ra mình bị cô gái trẻ này quyến rũ nhưng anh luôn sợ tình cảm của mình bị phát hiện bởi số tuổi của anh lớn hơn cô đến … một con giáp.

Cuộc tình thứ 2: Kang Sook (22 tuổi) và Kwon Ha Kyeong (29 tuổi)

Kang Sook (Kang In) là một sinh viên vừa tốt nghiệp Đại học. Trong những ngày đầu đi làm, Kang Sook đã gặp và bị cuốn hút bởi nữ đồng nghiệp Kwon Ha Kyung (Chae Jung Ahn) - một phụ nữ có nụ cười rất đẹp nhưng lúc nào cũng buồn bã và hay hút thuốc.

Kwon Ha Kyung, 29 tuổi, xinh đẹp nhưng gặp thất bại trong tình yêu. Cô vẫn mang trong tim mình hình bóng người yêu cũ và cố đi tìm tình yêu đó mỗi ngày.

Kang Sook quyết tâm theo đuổi Kwon Ha Kyung dù anh trẻ hơn cô đến 7 tuổi. Dù biết tình yêu chân chính có thể vượt qua sự cách biệt về tuổi tác, nhưng liệu Kang Sook có thể xóa được những ám ảnh trong lòng Kwon Ha Kyung và vượt qua rào cản dư luận về cuộc tình không bình thường của mình?

Mời các bạn xem bộ phim , xem theo Playlist YouTube tại đây



Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 30 MTN A (23/10/2011)



Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật thứ 30 MTN (A) :


Nguồn : www.40giayloichua.net

Mời nghe bài giảng chủ đề :"Mến Chúa Yêu Người " của Linh Mục Phê Rô Bùi Quang Tuấn.



YÊU THƯƠNG LÀ ĐIỀU RĂN QUAN TRỌNG NHẤT
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Một lời để ghi nhớ: ngươi phải yêu mến

Ðúng là hai điều răn: điều răn thứ nhất là điều răn lớn. Ðiều răn thứ hai cũng quan trọng không kém. Có nghĩa là hai giới răn ấy không cho phép ta tuỳ thích. Tình yêu mà những giới răn ấy nói tới, đối với Thiên Chúa cũng như đối với tha nhân, không phải là một thứ tình cảm trôi nổi tuỳ theo tính khí của ta. Tình yêu là một sự cam kết lớn lao, một sự dâng hiến chính mình, hiến mạng sống mình. Tình yêu không dừng lại ở nửa đường, mà đi cho tới cùng giống như đám lửa cháy. Giới răn ấy khơi dậy tình yêu khi mà thường tình và một cách tự nhiên lãnh đạm hay chối từ có nguy cơ thống trị. Giới răn ấy là như tia lửa làm bùng lên đám cháy. Giới răn ấy nâng đỡ tình yêu khi nỗi chán chường hay thói quen sẽ làm cho tình yêu ra nguội lạnh hoặc tàn lụi. Giới răn ấy làm bùng lên nhuệ khí khi tình yêu chân thực đòi hỏi nhiều hy sinh, quên mình... Nhờ tương phản và hỗ trợ giữa tình yêu và giới răn này mà đời sống ta được thăng tiến.

Giới răn yêu thương có hai mặt, hai mặt mà không tách biệt nhau như mu và lòng bàn tay. Ðiều răn thứ hai cũng giống, cũng quan trọng như điều răn thứ nhất, là "ngươi phải yêu người thân cận như chính mình". Chỉ có một mình Chúa là Ðấng ta phải yêu mến cách tuyệt đối, hơn cả chính mình ta, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ta. Khi yêu mến Chúa hết mình, vượt khỏi chính mình, ta được vào trong tình yêu Chúa ban tặng, được sống trong tình yêu của Người, lòng ta mở ra hướng về vô biên, bởi lẽ Thiên Chúa muốn thông phần sự sống của Người cho con người, muốn thần hóa con người! Còn về người thân cận, Ðức Giêsu truyền phải yêu người thân cận như chính mình. Ðây không phải là một sự so sánh bình thường, mà còn hơn thế nữa. Không phải chỉ đơn giản là muốn và làm cho người thân cận điều ta muốn cho ta. Ðức Giêsu đã đưa ra một điểm son, một khuôn vàng thước ngọc: "Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Môsê và lời các ngôn sứ là thế đó" (Mt 7,12).

Giới răn thứ hai thật minh bạch và đi xa hơn. Giới răn ấy đòi ta yêu mến người thân cận như người ấy là chính ta, là ta đồng hóa với người ấy. Nó diễn tả một sự hiệp thông giữa hai hữu thể, giữa hai cuộc sống, giữa anh em trong một nhà, trong một gia đình Thiên Chúa. Nếu tôi không yêu mến người thân cận của tôi, Nếu tôi khinh chê người ấy, chính là tôi gây thiệt hại cho bản thân tôi. Yêu người thân cận như chính mình, chính là tôi dành cho tôi một tình yêu tuyệt vời... Thế nên, và nhất là có điều răn ấy, thật là điều hạnh phúc! Bởi lẽ khi tôi yêu mến người giống như tôi, người mà tôi nhận ra tôi nơi con người ấy, thì tôi cũng được người ấy đáp lại bằng lòng yêu mến tự nhiên, bằng mối thịnh tình theo nghĩa mạnh nhất; còn nếu theo bản năng tôi ngờ vực một người, thì người ấy có thể trở thành một đối thủ, một người cạnh tranh, một kẻ thù của tôi. Lịch sử từng minh chứng những biến cố thật lớn lao đượm tình huynh đệ, cũng như những cuộc bùng nổ dữ đội nhất từng châm ngòi cho thù hận giữa con người... Ðiều răn thứ hai quả là cần thiết, và rất cần thiết nên Ðức Giêsu mới dùng tất cả những lời lẽ trang trọng mà tuyên bố là điều răn ấy cũng giống như điều răn kia, cũng quan trọng không kém. Người đã đặt con người vào đúng tước vị của nó là hình ảnh và là con Thiên Chúa.

Quả thực đây cũng là điều đơn giản và chắc chắn Chúa muốn ta tham khảo.

Yêu mến thế nào, thường là điều phức tạp; bạn phải tìm kiếm, nhận thức rõ, kiểm soát những tình cảm tốt xấu của bạn, chứ không được miễn trừ. Bạn hãy luôn luôn phải tìm xem để yêu mến thế nào cho đúng sự thật; cần được học hỏi về điều này. Nhưng nếu bạn có một ý chí muốn yêu thương, nếu để cho ngọn lửa của Thánh Thần điều động cuộc đời bạn, thì bạn sẽ thấy con đường phải đi và phương cách để làm. Bạn hãy tìm kiếm hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn bạn. Bạn hãy tìm kiếm như cho chính mình. Thì bạn sẽ gặp…! (Giám mục L. Daloz. Trích dịch bởi Fiches dominicales, năm A, trang 332-334)

2. Một từ tóm tắt tất cả Phúc âm: Yêu mến

Khi nói đến yêu, tôi vốn thích dùng động từ Yêu mến, nó có tính cách chủ động và tích cực, hơn là dùng từ tình yêu, một từ rất đẹp nhưng cũng rất dễ bị phê phán.

Làm sao có thể là tín hữu mà lại không yêu mến? Làm sao có thể nhận biết Thiên Chúa của chúng ta nếu Người không phải là Ðấng yêu mến chúng ta?

Như vậy thì có nhiều cách yêu mến không? Chắc hẳn là có rồi. Nên trong vấn đề này, tôi vẫn theo gót nhà sư phạm trứ danh là thánh Augustinô. Ngài phân biệt ba trình độ trong hành vi yêu mến:

Trình độ thứ nhất, thấp nhất, không có ý nói là xấu nhất: thích được yêu (aimer être aimé). Bạn hãy nói cho tôi biết có ai mà không thích điều đó không? Phải là con người hư hỏng mới dám nói ngược lại. Mọi người đều như vậy thôi... Nhưng cuộc sống cũng đã dạy cho ta rằng tình yêu còn phải là cái gì khác hơn là niềm khoái chí (tự tôn kia).

Trình độ thứ hai: thích yêu (aimer aimer). Ta hãy tạm dịch ở đây là: lấy làm vui khi yêu mến người khác. Ở bậc này người ta có ra khỏi mình một chút, có quảng đại, có vị tha.

Chúa ơi, thật vui và đẹp biết bao khi làm được một việc thiện, khi xả thân, và đôi khi đi tới chỗ đóng vai con chim bồ nông tự để cho con rỉa thịt mình.

Ngay ở điểm này, ai lại không muốn nhận khen thưởng chứ? Bạn hãy nói cho tôi biết bạn có đủ can đảm để đi thăm một bệnh nhân nào đó, đi uỷ lạo một cảnh khốn này, chẳng tìm thấy được ở đó một điều gì khích lệ chăng? Nhưng bạn hãy coi chừng! Tất cả thái quá trong lãnh vực này - quảng đại thái quá - có lẽ là một hình thức tự tôn tự đại của lòng yêu mến chính mình đó thôi.

Còn trình độ thứ ba: Yêu (aimer), có thế thôi! Yêu mến người khác vì chính họ, không phải vì ta làm điều tốt cho họ, không phải vì làm cho nhân đức của ta lớn lên. Không phải thế, bởi lẽ xét cho cùng, người ta không yêu mến vì Ta yêu là yêu thôi. Ðó mới là đỉnh cao của "tình cho không biếu không".

Hãy nhìn nhận điều này: ta chẳng mấy khi đạt tới trình độ đó. Chỉ có một Vị đã hiến thân chỉ vì yêu mà thôi, một Ðức Giêsu ấy muốn lấy bản tính nhân loại của ta, một Ðức Giêsu ấy mới ban cho ta Thần linh tình yêu khi Người tắt thở, một Ðức Giêsu ấy mới có thể sáng nghĩ ra nhân vật Samaritanô nhân lành yêu thương mà không đòi đáp trả và hình dung ra một người cha đang mở rộng vòng tay đón nhận đứa con đi hoang trở về.

Nếu phải cần đến một từ để tóm tắt cả Phúc âm, đó là: Yêu mến.
(H. Denis. trích dịch bởi Fiches dominicales, năm A, trang 334-336)

3. Những chữ đi sau chữ "yêu"

Xem kỹ bản văn Tin Mừng, theo sau động từ yêu mến Chúa là những chữ "hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn"; đi sau động từ yêu thương kẻ khác là những chữ "như chính mình ngươi".

"Hết" là tất cả. Ngoài ra, trong ngôn ngữ Do Thái, người ta thường dùng một từ chỉ một phần để nói đến toàn thể: "lòng" cũng có nghĩa là cả con người, "linh hồn" và "trí khôn" cũng thế. Do đó câu nói trên có nghĩa là: "Hãy yêu mến Chúa với tất cả con người của mình, tất cả con người của mình, tất cả con người của mình." Một kiểu nói mạnh lặp lại tới ba lần. Cũng có thể hiểu là: "Hãy yêu mến Chúa với tất cả mọi chiều kích, mọi lãnh vực, mọi khả năng của mình".

"Như chính mình" nghĩa là không còn phân biệt chủ thể và đối tượng gì nữa. Hay nói cách khác cho dễ hiểu, không phân biệt tôi và anh, tôi và chị hoặc tôi và nó gì nữa. Chỉ còn là một thôi.

Tóm lại, những chữ đi sau động từ "yêu" nhằm diễn tả một tình yêu không biên giới, cả biên giới với Chúa lẫn biên giới với người khác. Tất cả đều yêu nhau. Cuộc sống chỉ là yêu.

4. Bắt đầu yêu mình trước

Trong bài Tin Mừng này, Ðức Giêsu bảo "Ngươi hãy yêu kẻ khác như chính mình ngươi". Có thể hiểu là: hãy biết yêu mình trước rồi mới có thể yêu kẻ khác.

Một cụ già đang ngồi trước cổng thành. Một người khách lạ đến hỏi:
- Dân trong thành này là người thế nào?
- Thế anh thấy dân của thành trước đây anh vừa ghé như thế nào?
- Họ rất tử tế và sẵn sàng giúp đỡ khi mình nhờ tới.
- Thế thì anh cũng sẽ gặp những người như vậy trong thành này.

Một lúc sau, một người khách khác tới và cũng hỏi:
- Dân trong thành này là người thế nào?
- Thế anh thấy dân của thành trước đây anh vừa ghé như thế nào?
- Họ rất khó ưa, ích kỷ và chẳng chịu giúp mình gì cả khi mình nhờ tới.
- Thế thì anh cũng sẽ gặp những người như vậy trong thành này.

Ý nghĩa câu chuyện này là tôi thường đánh giá người khác không theo lòng họ mà theo lòng mình. Nếu ta thấy người ta khó chịu, đó là dấu trong lòng ta đang khó chịu. Người nào bình an trong lòng thì lan tỏa bình an ấy ra ngoài và cảm thấy mọi người đều hiền hòa.

Bởi thế, ta phải học yêu bản thân mình trước rồi mới có thể yêu người khác. Nhưng thế nào là yêu mình? Là hãy ban cho lòng mình những tình cảm cao thượng, bình an, độ lượng.

Tuy nhiên cũng cần lưu ý: Yêu mình một cách sai lạc thì không thể yêu người khác. Yêu mình sai lạc là thế nào? Là ích kỷ chỉ nghĩ tới mình, chỉ lo cho mình và dành hết mọi sự tốt cho mình. (Flor McCarthy, Love your neighbor as yourself)

5. Chuyện minh họa: Tin Mừng trọn vẹn

Vào thời có nhiều người thích ẩn tu trong sa mạc, có một Tu Sĩ nổi tiếng đạo đức tên là Môsê. Sắp đến lễ Phục sinh, tất cả các tu sĩ đều nhất trí sẽ không ăn gì cả suốt Tuần Thánh, mỗi người ở luôn trong phòng mình và chuyên chăm cầu nguyện.

Ðến giữa tuần, có hai khách lữ hành ghé thăm Thầy Môsê. Thấy họ đói quá, Thầy nấu cho họ một nồi súp. Và để họ không ngại, Thầy cũng ăn một ít trước mặt họ. Ðang lúc đó, các thầy khác thấy khói và mùi thức ăn từ phòng Thầy Môsê bay ra thì bực tức tới bắt lỗi:
- Thầy đã phạm luật!

Thầy Môsê khiêm tốn trả lời:
- Ðúng là tôi đã phạm luật của loài người. Nhưng đó là vì tôi giữ luật Chúa dạy phải yêu thương người khác.

Nghe thế, những thầy kia xấu hổ bỏ đi.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu được yêu cầu nêu ra hai điều luật quan trọng nhất. Ngài đã nêu ra luật mến Chúa và luật yêu người. Ngài đã nối kết cả hai lại với nhau và xem chúng đều trọng như nhau. Thế nhưng loài người chúng ta thường tách hai điều đó khỏi nhau.

6. Mảnh suy tư

Tách rời hai khoản luật lớn của Chúa là một thảm kịch và rõ ràng đi ngược ý Chúa.

Thế nhưng việc này lại thường xảy ra.
Những kẻ lo mến Chúa thì thường không yêu người, và những kẻ lo yêu người lại không mến Chúa. Thế là Tin Mừng bị xé ra làm hai. (Flor McCarthy)

Trong bữa Tiệc ly Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta một điều răn mới: "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em". Xin Chúa ban ơn trợ giúp để chúng con có thể hết lòng mến Chúa và tha thiết yêu người như Chúa đã dạy.Amen.

Thánh Ca : Chúa Không Lầm


NHỮNG ANH HÙNG CỨU ĐỘ
Cha Mark Link, S.J.

Cách đây nhiều năm các rạp hát có chiếu một cuốn phim nhan đề Little Lord Fauntlroy (Tiểu chủ Fannilleroy) nói về một cậu bé 7 tuổi đến sống với ông nội là một người giàu có đang quản lý nhiều công nhân dưới quyền. Ông lão bản chất là con người ích kỷ và độc ác, nhưng cậu nhỏ quá thần tượng ông mình, nên không thể nhận ra điều đó. Cậu lại nghĩ ông mình quảng đại và tốt bụng. Cậu bé thường nói với người ông: "Nội ơi! Thiên hạ chắc hẳn yêu ông biết dường nào! Cháu dám cá là họ yêu nội hầu như cũng nhiều bằng cháu yêu nội vậy !".

Ðể rút ngắn câu chuyện, tình yêu của cậu bé dần dà làm mềm mại trái tim ông già, và ông đã trở nên loại người tốt mà đứa cháu vẫn nghĩ cho ông.

Câu chuyện này giống như một dụ ngôn của Chúa Giêsu cho thấy tình yêu Ngài dành cho chúng ta có thể thay đổi chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để trở nên loại người giầu yêu thương như Ngài vẫn thấy nơi tiềm năng chúng ta.

Tình yêu nằm nơi trọng tâm lời dạy và cuộc đời Chúa Giêsu. Và trong tất cả hành vi của Chúa Giêsu, không hành vi nào biểu lộ tình yêu Ngài rõ rệt hơn việc Ngài bị đóng đinh trên thập tự.

Và điều gì khiến cho việc chịu đóng đinh thập tự là bằng chứng hùng hồn về tình yêu của Chúa Giêsu như thế?

Trước hết, việc chịu đóng đinh thập tự là DẤU CHỈ gây ấn tượng sâu sắc về tình yêu vĩ đại Chúa Giêsu dành cho chúng ta. Chúa Giêsu đã nói: "Không tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu mình" (Ga 15 : 13). Tôi rất vui mừng vì Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta dấu chỉ vĩ đại ấy, chúng ta cần biết rằng mình đáng yêu vì nếu chúng ta không thấy mình đáng yêu, chúng ta không thể yêu mến kẻ khác được. Tại sao chúng ta không thể yêu nếu không thấy mình đáng yêu? Lý do đơn giản: Tình yêu là một món quà tự hiến. Và nếu chúng ta không thấy mình là đáng yêu và vì thế đáng giá, thì chúng ta sẽ không trao tặng chính mình cho kẻ khác đựơc. Nói tóm lại, chẳng ai đem đồ rác rưởi cho kẻ mình khâm phục sâu xa. Vì thế điều đầu tiên mà sự đóng đinh thập giá đem lại chính là dấu chỉ tình yêu mà Chúa Giêsu dành cho chúng ta. Chúng ta đáng giá và đáng yêu đến mức Ðức Giêsu tự hiến mạng vì chúng ta.

Thứ đến, bên cạnh dấu hiệu của tình yêu, việc chịu đóng đinh cũng là lời mời gọi đến với tình yêu. Ðây là một cách diễn tả bằng hình ảnh điều mà Chúa Giêsu đã thường dùng ngôn từ để nói: "Các con hãy thương yêu nhau như Ta đã yêu thương các con"(Ga.15, 12).

Tôi rất vui mừng vì Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta như thế chứng tỏ Ngài nghĩ rằng tình yêu của chúng ta là quí giá. Ngài dạy chúng ta rằng chúng ta có thể giúp đỡ kẻ khác bằng tình yêu của mình giống như Ngài đã dùng tình yêu của Ngài để giúp đỡ chúng ta.

Các bậc tôn sư cho chúng ta thấy rằng lòng tự trọng của tuổi trẻ sẽ tiến bộ rất nhiều khi họ khám phá ra tình yêu của họ là đáng giá. Chúng ta có thể thấy đựơc sự đổi thay sâu xa khi một sinh viên dấn thân vào một chương trình phụng sự chẳng hạn: dạy kèm thêm cho các sinh viên lớp nhỏ hơn, đọc sách cho người mù nghe, hoặc thăm viếng người già cả. Thường đây là lần đầu tiên họ khám phá ra mình có giá trị, mình có khả năng giúp đỡ tha nhân.

Như thế, điều thứ hai mà thập giá chúng ta đem lại là lời mời gọi chúng ta yêu thương tha nhân như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta. Nó giúp chúng ta khám phá được tình yêu chúng ta là đáng giá, chúng ta có thể dùng tình yêu của mình để giúp đỡ tha nhân.

Thứ ba, ngoài dấu chỉ tình yêu chúng ta như lời mời gọi đến với tình yêu, thập giá Chúa Giêsu còn là sự mặc khải cho chúng ta về tình yêu rằng tình yêu thương kéo theo đau khổ.

Tôi rất vui mừng vì Chúa Giêsu đã mặc khải điều ấy cho chúng ta, vì điều ấy chống lại sự dối trá đang liên tục xẩy ra hằng ngày trên màn ảnh truyền hình cho rằng người ta có thể gíup kẻ khác mà mình chẳng phải mất mát gì hết. Vị bác sĩ trên truyền hình cứu chữa bệnh nhân mà bản thân chẳng hề đau khổ gì cả. Vị luật sự trên truyền hình bảo vệ cho kẻ bị áp bức bóc lột mà bản thân ông chẳng bị đau thương gì hết. Viên sĩ quan cảnh sát cứu đứa bé bị đối xử tàn nhẫn mà chính ông không hề bị đối xử tệ như vậy bao giờ. Giáp bào sáng loáng của những anh hùng cứu độ trên truyền hình này chỉ dơ bẩn thôi chứ chẳng bao giờ bị mẻ hay bị hư. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy yêu thương và giúp đỡ kẻ khác bao giờ cũng kéo theo đau khổ cho chính mình.

Không đau khổ sao được khi phải nhẫn nại với một kẻ thân yêu quát mắng chúng ta.

Không đau khổ sao được khi phải thứ tha giống như ông bố của đứa con hoang đàng và phải đón đứa con ương ngạnh trở về nhà.

Không đau sao được khi phải khiêm tốn nhìn nhận giống cậu con trai hoang trong câu chuyện ấy rằng mình đã sai lầm.

Ðôi khi tôi nghĩ: nếu chúng ta có luật bắt buộc phải ghi trên bao bì những thực phẩm có hai dòng chữ: "thực phẩm này có thể hại cho sức khoẻ bạn" thì chúng ta cũng nên có luật là các chứng thư hôn thú phải được ghi thêm dòng chữ sau: "Tình yêu chắc chắn kéo theo đau khổ".

Ðiều này dẫn chúng ta tới chủ điểm sau cùng là: chúng ta nên vui mừng khi cảm thấy đau khổ vì đã dấn thân vào tình yêu. Chúng ta nên vui mừng khi phải đau khổ với cùng một người về cùng một việc hết ngày này qua ngày nọ. Chúng ta nên vui mừng khi cảm thấy đau khổ vì bị mất đi một cơ hội để hãnh diện, hoặc mất đi một vinh dự hay một dịp thăng quan tiến chức.

Tại sao chúng ta lại nói lên một điều khó tin như thế? Arthur Godfrey ngôi sao truyền hình trước đây có cho chúng ta lời giải thích tuyệt vời trong bài viết đăng trong cuốn "The Guideposts Treasury of Faith (1970) (Cẩm nang hướng đạo đức tin). Trên bức tường nơi văn phòng làm việc của mình, Godfrey thường treo một tấm biển ghi : "Lạy Chúa, con thà chịu lửa đốt hơn là phải làm vật phế thải".

Godfryey nói rằng tấm biển đề nhắc ông câu chuyện về bác thợ rèn nọ, dù phải chịu nhiều tai ương mà vẫn vững tin nơi Chúa. khi một kẻ vô đạo hỏi bác ta làm thế nào bác có thể vẫn giữ niềm tin vào Chúa dù chịu biết bao tai ương, bác liền trả lời: "Khi tôi chế tạo một dụng cụ, tôi thường lấy một thanh sắt và nung lửa. Ðoạn tôi đập nó trên đe để xem nó có độ cứng không. Nếu có, tôi sẽ chế ra một dụng cụ hữu ích, nếu không tôi quẳng nó vào đống sắt vụn hết xài".

Câu chuyện trên dẫn chúng ta trở lại chủ điểm của mình. khi chúng ta chịu đau khổ vì tình yêu, chúng ta có thể hoan hỉ vì biết rằng Chúa đang sử dụng chúng ta.

Tóm lại, sự kiện Chúa Giêsu bị đóng đinh thập tự là Dấu chỉ Tình yêu Ngài dành cho chúng ta, là lời mời gọi chúng ta yêu mến tha nhân, đồng thời cũng là sự mặc khải về tình yêu tức là tình yêu luôn kéo theo đau khổ.

Ðể kết thúc, chúng ta hãy cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin dạy chúng con yêu mến Ngài cho xứng đáng, xin dạy chúng con yêu tha nhân như Ngài yêu chúng con.
Xin dạy chúng con yêu cho dù yêu là đau khổ,
Bởi vì qua tình yêu chúng con tôn vinh Chúa,
Qua tình yêu chúng con mang hạnh phúc cho tha nhân,
Và qua tình yêu chúng con tìm đựơc ý nghĩa của cuộc sống mình.
Amen.

Thánh Ca : Chúa Thương Con


THIÊN CHÚA TRƯỚC NHẤT (GOD COMES FIRST)
Msgr. Edward Peter Browne
L. M. Gioan Trần Khả chuyển dịch

Sáng hôm nay tôi muốn nói đến ba vấn đề. Mỗi vấn đề đòi nửa tiếng để giải thích, nhưng tôi sẽ cố gắng tóm tắt chúng thành một bởi vì sự thích hợp của nó.

Biến Hóa (Evolution)

Vấn đề thứ nhất là về biến hóa. Có lẽ quý vị đã đọc trên báo chí những nhận định về thuyết biến hóa. Đa số những người viết về những nhận xét của Đức Thánh Cha liên quan đến vấn đề biến hóa đã hiểu sai điều Đức Giáo Hoàng nói. Ngài đã nói điều mà Giáo Hội đã từng dạy hơn cả hàng mấ trăm năm rồi. Thiên Chúa tạo dựng nên thế giới này. Thiên Chúa tạo dựng nên vũ trụ. Thiên Chúa tạo dựng hết mọi sự. Mọi cái hiện hữu đều do Thiên Chúa. Nó không tự xuất hiện. Thiên Chúa tạo dựng nên nó. Thiên Chúa tạo dựng nên các tinh tú trên trời. Rất có thể năm triệu năm về trước mặt trăng chưa xuất hiện chính xác ở vị thế của nó bây giờ, nhưng nó đã được tạo dựng nên do Thiên Chúa. Tất cả các vật thể trên vũ trụ này đã được tạo dựng bởi Thiên Chúa. Tất cả chúng ta, các sinh vật và hoa cỏ, cùng mọi thứ khác, đã được dựng nên bởi Thiên Chúa. Có lẽ Thiên Chúa đã cho phép một số cái phát triển, hay dùng từ ngữ “tiến hóa.” Qúi vị có thể thấy một số cây cỏ tiến hóa. Khi mới được tạo dựng thì có mầu vàng và chúng bắt đầu thay đổi theo thời gian và tiến hóa thành những bông hoa mầu đỏ. Nhưng các bông hoa không biến hóa thành những con mèo. Và những con mèo không biến hóa thành những con chó. Những con mèo có thể là vàng hay xanh mầu trời hay mầu cỏ xanh, nhưng chúng vẫn là những con mèo. Các con chó vẫn là chó và các con ếch không trở nên những con cá sấu và các bông hoa không trở nên những con bọ. Sự biến hóa không xẩy ra theo cách đó.

Vấn đề quan trọng hơn cả là sự biến hóa của con người. Con người không biến hóa. Giáo huấn của Giáo Hội, giải thích của Giáo Hội, là nếu có cái như là biến hóa và được khoa học chứng minh rằng con người là kết qủa của việc biến hóa của một loài sinh vật nào đó, thì chúng ta có thể chấp nhận. Nhưng con vật đó không trở thành con người cho đến khi Thiên Chúa tạo dựng một linh hồn, và đặt linh hồn vào trong con người, và vào lúc đó nó không còn là một con vật nhưng là một con người. Và đó là điều mà Đức Giáo Hoàng nói, điều mà chúng ta đã từng giảng dạy hàng bao nhiêu năm nay. Nó được gọi là sự “biến đổi nhẹ nhàng tương tự.” Có thể một sinh vật nào đó nhìn giống như con người nhưng nó vẫn là con thú vật. Và chỉ khi Thiên Chúa tạo dựng một linh hồn và ngài thổi cái linh hồn vào trong sinh vật đó và sinh vật đó trở thành Adam, con người đầu tiên.

Cá nhân tôi không tin vào thuyết biến hóa. Nó chỉ là một giả thuyết bởi qúa trình của nó. Nó được xuất phát từ Charles Darwin. Charles Darwin là một người vô thần và ông ta muốn chứng minh là Thiên Chúa không hiện hữu. Ông ta phải phát minh ra một cách giải thích lý do tại sao có sự hiện hữu của những cái chúng ta thấy có ở đây, bởi thế ông ta đặt ra thuyết biến hóa. Tôi không tin cái thuyết đó. Tôi không nghĩ là nó sẽ chứng minh được, nó không phải là một sự thật khoa học, và đó chính là điều mà Đức Giáo Hoàng đề cập đến. Do đó nếu các bạn đọc thấy ở đâu nói là Giáo Hội dạy thuyết biến hóa, thì đừng tin.

Đồng Lõa (Cooporated Guilt)

Điều thứ hai là hành vi xấu giúp người khác làm điều sai trái. Chúng ta có câu La Ngữ, “Participatio in diablo”, có nghĩa là đồng lõa tham gia vào việc xấu. Tôi sẽ cho các bạn một thí dụ về điều tôi muốn nói. Ví dụ như Sam là một người bạn của bạn. Sam rất có lòng từ tâm và anh biết rằng nhiều người đang đói rách, không nhà cửa và cần cơm ăn áo mặc cùng nhiều thứ cần thiết khác. Và anh ta nói với bạn, “Tôi sẽ cung cấp cho họ tất cả những thứ cần thiết này, nhưng tôi không có tiền để mua, do đó tôi sẽ cướp ngân hàng. Nhưng tôi không có xe, anh có thể chở tôi đến ngân hàng và ngồi chờ tôi sau khi cướp xong và chúng ta sẽ tẩu thoát?” Bạn trả lời, “Được, OK, đó là ý kiến hay.” Do đó bạn lái xe đến ngân hàng và Sam đi vào trong, bạn ngồi chờ ở ngoài. Sam cướp một số tiền và giết một trong những ngân viên. Anh ta quay trở lại xe, và bạn lái xe tẩu thoát. Bạn cũng mang tội ăn cướp và giết người bởi vì bạn đồng lõa cộng tác với việc làm xấu được thực hiện. Bạn cộng tác vào một việc xấu và do đó bạn có tội về hành động của tội phạm. Đó là điều quan trọng ngày nay ở thời đại này, bởi vì chúng ta đang ở trong thời điểm bầu cử. Việc bầu cử sẽ diễn ra ở cấp chính phủ địa phương, tiểu bang và liên bang, và nhiều người ra ứng cử vào các chức vụ lại có khuynh hướng ủng hộ điều vô luân lý, nhiều hình thức vô luân lý, và nếu qúi vị bầu cho họ thì qúi vị cũng tham gia vào sự vô luân lý của họ. Qúi vị cần phải nhận thức rằng qúi vị chịu một phần trách nhiệm, bất cứ khi nào quí vị bầu cho một người nào đó, mà họ chủ trương ủng hộ một điều xấu. Nếu người đó thắng cử và mang đến hậu qủa xấu thì bạn chịu trách nhiệm, bởi vì bạn tham gia vào việc bầu cho họ thắng. Nó là một phán định quan trọng và bạn phải ý thức điều đó. Bạn nói, “Có thể là ông ta làm điều đó hay, hoặc cái đó là vô luân lý, nhưng hãy nhìn đến những việc cho người nghèo, an sinh xã hội và y tế, giúp người đói rách thiếu cơm ăn áo mặc và nhiều điều khác.” Những thứ đó không gía trị. Tất cả là tử tế, giống như anh chàng Sam ăn cướp ngân hành để phân phát tiền cho người nghèo. Giống như Robin Hood, ăn cắp của người ngày để cho người kia. Nghe có vẻ hay, nhưng nó vẫn là một hành động xấu. Nếu bạn cộng tác vào bất cứ một hành động xấu nào, thì chính bạn cũng chịu trách nhiệm trong hành động xấu ấy. Khi chúng ta ở vào thời điểm này trong năm, thời gian bầu cử cho các ứng cử viên trong chính phủ các cấp địa phương, tiểu bang và liên bang, hãy cẩn thận cân nhắc về lãnh vực luân lý của lá phiếu. Nếu bạn bầu cho một người mà người đó sẽ gây nên một việc vô luân lý trong xã hội, thì bạn cũng mang tội đồng lõa. Đó là điều thứ hai tôi muốn nói.

Thiên Chúa Trước Hết (God First)

Điều thứ ba và là điều cuối cùng đó tôi muốn nói đến là bài Tin Mừng hôm nay. Một cách đơn giản rõ ràng Chúa Giêsu Kitô nói rằng có hai nguyên tắc trong các giới răn. Nguyên tắc thứ nhất là “Kính mến Thiên Chúa hết lòng và hết linh hồn,” và nguyên tắc thứ hai là “yêu thương tha nhân như chính mình.” Tôi bắt đầu nghĩ đôi khi trong xã hội của chúng ta, chúng ta đổi ngược thứ tự này. Yêu tha nhân dường như được ưu tiên trước và yêu Thiên Chúa được xếp hạng thứ. Có rất nhiều chương trình xã hội được cổ động trong các nhà thờ, các giáo đường, trong chính phủ và nhiều nơi khác, và họ nói là “hãy lo cho người láng giềng.” Đó là ý tưởng tốt, ý tưởng cao đẹp. Chúng ta nên giúp đỡ người nghèo; mặc áo cho người trần truồng; giúp nơi ăn chốn ở cho người vô gia cư. Tất cả những cái đó là điều tốt bởi vì những việc đó bày tỏ lòng yêu thương tha nhân. Tuy nhiên, khi làm những công việc tốt lành này, nhiều người lại thay thế những việc đó cho tình yêu đối với Thiên Chúa. Họ nghĩ là tất cả những gì cần phải làm là giúp đỡ người khác và như thế là đủ để chu toàn bổn phận tinh thần và tôn giáo.

Chúa Giêsu Kitô nói với chúng ta rằng giới luật thứ nhất là “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng và hết linh hồn.” Yêu mến Thiên Chúa. Yêu mến Chúa bằng việc tuân giữ các lệnh truyền của Ngài. Chúa Giêsu Kitô nói, “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ lệnh truyền của Thầy.” Do đó điều trước tiên phải làm là tuân giữ lệnh truyền của Thiên Chúa, thờ phượng Thiên Chúa cách xứng hợp. Các bạn cần phải tham dự Thánh Lễ, đọc các kinh nguyện, chu toàn bổn phận là người theo Chúa Giêsu Kitô, người yêu mến Thiên Chúa toàn thể xác hồn. Thật khó để tôi tin là người ta yêu mến Thiên Chúa hết lòng và hết linh hồn khi thấy họ đi lễ trễ và ra về sớm mỗi Chúa Nhật, hoặc là bỏ chẳng đi dự lễ. Hoặc, nếu thống kê là đúng, thì chỉ có bốn mươi phần trăm số người Công Giáo đi tham dự Thánh Lễ, hay đi nhà thờ mà thôi. Đó chắc chắn không phải là một việc thể hiện lòng yêu mến Thiên Chúa. Nếu bất cứ điều nào trong các điều này được xét đến, các bạn trước tiên phải nghĩ đến điều “Tôi yêu mến Thiên Chúa hết lòng và hết linh hồn. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì Thiên Chúa truyền cho tôi làm để đạt được ơn cứu độ. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì Ngài truyền cho tôi tôn thờ Ngài, nên người môn đệ của Chúa Kitô, bước theo chân Ngài, và vác thập gía mình để đi theo Ngài. Và khi làm như thế, tôi sẽ nên giống như ngài và nhờ đó tôi sẽ thực sự yêu mến tha nhân của tôi.

Tôi cho là thí dụ đẹp nhất chúng ta có trong thế giới ngày nay là Mẹ Têrêsa. Quan tâm trước hết của ngài là bày tỏ, ngợi khen và tôn thờ Thiên Chúa, uốn đời sống của ngài theo ý của Thiên Chúa. Có được động lực thiêng liêng ấy trong đời sống, ngài đã có thể bước ra để phục vụ tha nhân. Đó cũng chính là điều mà các bạn cần phải có. Hãy hiến thân cho Thiên Chúa trước và tất cả những cái khác sẽ được bổ túc vào. Hãy yêu mến Thiên Chúa hết lòng và hết linh hồn. Nếu làm được như thế, bạn sẽ đương nhiên yêu tha nhân, bởi vì đó là điều hài lòng Thiên Chúa; đó là ý của Thiên Chúa.

Do đó hãy nhờ rằng bạn phải yêu thương tha nhân, nhưng Thiên Chúa phải được ưu tiên trước. Yêu kính Thiên Chúa, chu toàn ý của Thiên Chúa, uốn mình theo các lệnh truyền của Thiên Chúa, và gắng giữ những nguyên tắc và giáo huấn luân lý của Thiên Chúa trong xã hội và trong đời sống riêng của mình. Như thế là bạn sẽ thực hành tình yêu mến Chúa và yêu thương tha nhân chân thật.

Xin Chúa chúc lành cho các bạn.

Thánh Ca : Bao La Tình Chúa

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

Phim Hàn : Love So Divine - Mật Mã Tình Yêu



Tên phim : Love So Divine - Mật Mã Tình Yêu
Đạo diễn : Hur In Mo
Diễn viên : Kwon Sang Woo, Ha Ji Won, Kim In Kwon


Kyu Shik là chủng sinh đang trong giai đoạn thử thách cuối cùng trước khi bước vào đời sống linh mục. Kyu Shik hiền lành, chân chất, thế nhưng anh vô tình liên quan đến vụ gây rối của đồng môn. Kyu Shik bị phạt, phải tới lao động công ích tại 1 nhà thờ nhỏ trên núi. Đây cũng là thời gian để anh suy nghĩ chín chắn trước khi thụ phong linh mục chính thức. Tại đây, Kyu Shik gặp Bong Hee, cháu gái của vị linh mục già vừa từ Mỹ về để chuẩn bị kết hôn. Xinh đẹp, nghịch ngợm, cá tính, Bong Hee đã không ít lần gây rắc rối cho Kyu Shik. Khi biết bạn trai đã có người khác, cô chìm đắm trong men rượu và gây rối.

Vị linh mục già đưa ra yêu cầu, Kyu Shik phải khiến Bong Hee chịu rửa tội thì mới đủ điều kiện để về lại chủng viện thụ phong linh mục. Nhiều tình huống dở khóc dở cười xảy ra. Nhưng chính vì thế mà Kyu Shik dần dần bị rung động bởi tính cách hồn nhiên và đáng yêu của cô. Ngày thụ phong linh mục gần kề, cô nàng Bong Hee bướng bỉnh cũng đã chịu học đạo và rửa tội. Thế nhưng trái tim chàng chủng sinh trẻ tuổi Kyu Shik lại nặng trĩu thay vì phấn khởi hân hoan.

Mời các bạn xem bộ phim , xem theo Playlist YouTube tại đây


Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Xem phim : My Girlfriend is An Agent/ Secret Couple - Nữ Đặc Vụ Xinh Đẹp (2009)



Tên phim : My Girlfriend is An Agent/ Secret Couple - Nữ Đặc Vụ Xinh Đẹp (2009)
Diễn viên : Kang Ji Hwan, Kim Ha Neul

Chuyện phim xoay quanh 2 nhân vật Soo Ji và Jae Joon. Soo Ji là một nhân viên trong Cục tình báo Quốc gia với 6 năm kinh nghiệm nhưng cô lại không thể nói rõ nghề nghiệp của mình cho người yêu là Jae Joon.

Sau rất nhiều lần bị Soo Ji nói dối Jae Joon đã quyết định chia tay và ra nước ngoài. 3 năm sau hai người gặp lại nhau lúc này Jae Joon cũng là một nhân viên đặc vụ mới của tổ chức NIS và hai người lại vô tình gặp lại nhau và quay lại với nhau. Nhưng vì tính chất công viêc họ gặp nhau trong những hoàn cảnh khó mà giải thích vì vậy gây nên những tình huống dở khóc, dở cười...

Nói dối là một phần của công việc, bí mật là một điều bắt buộc với những ai là nhân viên đặc vụ.

Mời các bạn xem bộ phim , xem theo Playlist YouTube tại đây



Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

Phim Hàn : Thợ Săn Thành Phố - City Hunter (20 tập)



Tên phim: Thợ Săn Thành Phố - City Hunter
Đạo diễn: Jin Hyuk
Diễn viên: Lee Min Ho, Park Min Young, Lee Jun Hyuk, Goo Hara
Thể loại: Hành Động
Nhà sản xuất: SBS
Quốc gia: Hàn Quốc
Thời lượng: 20 Tập

Được chuyển thể từ cuốn truyện tranh ăn khách nhất tại Nhật năm 1983, "City Hunter" lấy bối cảnh là thủ đô Seoul hiện đại để chuyển tải câu chuyện về sứ mệnh trả thù của tiến sĩ MIT Lee Yoon Sung (Lee Min Ho) đối với "Ngũ Nhân Hội", những kẻ đã gây ra cái chết cách đây 28 năm của bố anh và những đồng đội luôn một lòng chiến đấu vì đất nước.

Mọi việc sẽ diễn ra theo kế hoạch đã dự tính nếu trong quá trình hành động anh không gặp và phải lòng nữ cảnh vệ nhà Xanh, Kim Na Na (Park Min Young). Liệu "Thợ Săn Thành Phố" có hoàn thành được nhiệm vụ của mình và bảo vệ được tình yêu trước sự đe dọa của nhiều thế lực đen tối luôn vây quanh anh?

Mời các bạn xem bộ phim Hàn Quốc - Thợ Săn Thành Phố (City Hunter) - 20 tập tại đây



Mời các bạn xem bộ phim Trung Quốc - Thợ Săn Thành Phố (City Hunter) - 42 tập tại đây



Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Nghe đọc audio truyện : "Khuôn Mặt Người Khác" - Kobo Abe



Tựa sách : Khuôn mặt người khác
Tác giả : Kobo Abe
Ngôn ngữ : Tiếng Việt
Lĩnh vực : Văn học nước ngoài
Dịch giả : Phạm Mạnh Hùng
Năm xuất bản : 1986
Đơn vị xuất bản : NXB Đà Nẵng & NXB Thanh Hóa


Mặt, xét cho cùng, là vẻ biểu cảm của nó. Mà vẻ biểu cảm, đó là một loại phương trình biểu thị mối quan hệ với những người khác. Đấy là con đường mòn liên kết ta với người. Nếu con đường đó bị vùi lấp thì ngay cả những người gắng tìm cách đi trên con đường đó cũng sẽ đi ngang qua trước nhà ta như đi ngang qua một chốn hoang phế không người. Nếu không kịp thời dọn quang con đường mòn thì cuối cùng người ta sẽ quên rằng đã từng có con đường đó.

Tâm hồn con người được bọc trong một bộ da. Người ta bị mất tay mất chân, bị hỏng mắt là chuyện bình thường. Người bị thương bận tâm đến cái gì nhiều nhất? Không phải là tính mạng, không phải là sự phục hồi các chức năng của cơ thể, không. Điều làm họ băn khoăn trước hết là có giữ được cái hình dạng trước đây hay không.

Nếu như trong Người đàn bà trong cồn cát (1962), cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình, Kobo Abe viết bằng giọng văn xuôi đơn giản; thì Khuôn mặt người khác (1964) giọng văn đã trở nên phức tạp hơn bởi nhiều câu hỏi được đặt ra. Nếu như nhân vật chính của Người đàn bà trong cồn cát chỉ đơn giản là cố gắng để trốn thoát; thì nhân vật chính của Khuôn mặt người khác là cố gắng để tìm thấy chính mình và để đánh mất mình, và cố gắng tìm mọi cách để sống trong một xã hội mà dường như đã từ chối anh ta!

Với Khuôn mặt người khác, Kobo Abe đã cố gắng để đối phó với các vấn đề lớn của bản sắc và cá tính trên quy mô quốc gia, bằng cách tập trung vào miêu tả một người đàn ông không tên.

Anh là chủ nhiệm một phòng nghiên cứu hóa chất cao phân tử tại một viện khoa học. Trong lúc thí nghiệm đã xảy ra vụ nổ oxy lỏng, khuôn mặt bị biến dạng với những sẹo lồi, rất may là không ảnh hưởng gì đến mắt vì anh đeo kiếng. Bề ngoài, anh cố giữ được vẻ bình thản với khuôn mặt bị hủy hoại, nhưng đó chỉ là sự giả tạo.

Trong anh luôn bùng nổ những cơn bão của tâm trạng dằn vặt, suy tư dữ dội, luôn đau khổ và mặc cảm, hoài nghi ở thái độ mọi người đối với bộ mặt kỳ dị của mình. Anh nghi ngờ cả sự gần gũi chăm sóc của người vợ vẫn chung sống cùng anh sau khi anh bị tai nạn. Và, mối quan hệ của anh với người vợ cũng bị biến dạng!

Âm thầm và kiên trì bền bỉ, anh đã nghiên cứu chế tạo thành công bộ mặt nạ hoàn toàn giống mặt người, có khả năng biểu cảm linh hoạt như gương mặt thật. Anh giữ bí mật sự việc và nuôi dưỡng ý định dùng bộ mặt nạ thử thách tình yêu của vợ mình.

“Nhưng, khi sử dụng bộ mặt nạ thay cho khuôn mặt tàn tật của mình, anh kinh hoàng nhận thấy mình đã biến thành một người khác - từ hành động, suy nghĩ, nói năng và cả đến nhu cầu tình cảm, sinh lý… đều bị sự chi phối nghiêm ngặt bởi các tính cách của “khuôn mặt người khác”, các tính cách mà trước đó anh đã định hình cho nó khi xác định mẫu của bộ mặt nạ. Không có mặt nạ, anh còn là anh. Khi mang mặt nạ, anh đã là một người khác hoàn toàn xa lạ với chính mình!”

Với mặt nạ hoàn thành, anh phải đối mặt với câu hỏi về bản sắc và cá tính!

Với “khuôn mặt người khác”, anh đã cố tình quyến rũ bằng được vợ mình để rồi khi trở lại là anh, lại vô cùng đau khổ tin chắc rằng nàng đã bị “người khác” ấy làm cho sa ngã.

Với mặt nạ hoàn thành, anh phải đối diện với sự cô lập và tha hóa vong thân!

“Người vợ, sau khi đến nơi hẹn được bố trí sẵn, đọc hết những dòng ghi chép kinh khủng của anh, đã bỏ ra đi. Lá thư nàng để lại khẳng định một sự thật chua chát: bộ mặt nạ ấy chính là bộ mặt thật của anh, và bộ mặt anh vẫn có chỉ là mặt nạ mà thôi. Nàng không thể chịu đựng nổi một con người chỉ biết có bản thân mình như anh và phẫn uất thú nhận rằng, nàng đã cố ý đồng tình và im lặng với màn kịch giả dối của anh chỉ vì nhầm hiểu thiện ý của anh - người đạo diễn vở kịch…”

Tác phẩm kết thúc, khi anh còn lại một mình, vô cùng cô độc và bất lực trong nỗi phẫn uất cùng cực đối với cả xã hội và cuộc sống đang vây quanh mình…

Từ điển Bách khoa toàn thư của Liên Xô đã viết về Kobo Abe như sau: “Kobo Abe, nhà văn hiện đại Nhật Bản. Đề tài quen thuộc của ông là mối quan hệ ghẻ lạnh giữa cá nhân và xã hội ở xã hội tư bản, trong đó, cá nhân luôn là một thực thể tồn tại đối lập và xa lánh xã hội, hoài nghi xã hội và hoài nghi, phủ nhận ngay cả sự tồn tại của bản thân mình. Tác phẩm Kobo Abe mang nặng màu sắc triết lý, có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hiện thực với viễn tưởng và hấp dẫn bởi sự phân tích tâm lý tinh tế, sự mổ xẻ tài tình các khía cạnh phức tạp của nội tâm nhân vật và trình bày chúng dưới dạng những hình tượng văn học phong phú, giàu sức thuyết phục. Các tình tiết được miêu tả tưởng chừng nhỏ nhặt, cụ thể, nhưng hàm chứa một ý nghĩa xã hội rộng lớn. Và, qua những bi kịch cá nhân, là các vấn đề xã hội không kém phần quan trọng, bức bách”.

Khuôn mặt người khác là cuốn tiểu thuyết tiêu biểu cho những đặc điểm các tác phẩm của Kobo Abe.

“Một câu chuyện đơn giản nhưng có sức hấp dẫn mạnh mẽ bởi sự sâu sắc đầy trí tuệ xuyên suốt những trang suy tư giàu chất triết lý, được trình bày dưới dạng các trang viết của người chồng “tự thú” với vợ về tất cả sự việc đã diễn ra trong bi kịch cá nhân của mình. Các khía cạnh của tâm hồn con người đã được mổ xẻ cực kỳ tinh tế và phô bày ở trạng thái sống động tất cả các dạng vẻ phức tạp của nó và qua từng nét suy tư của nhân vật, là những vấn đề về cuộc sống tự nhiên và xã hôi rộng lớn - những vấn đề khiến người đọc phải suy nghĩ khi đã gấp sách lại.”

Mời các bạn nghe đọc truyện audio theo nguồn Sách Nói tại đây hoặc theo Radio Today tại đây
 

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 29 MTN A (16/10/2011)



Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật thứ 29 MTN (A) :


Nguồn : www.40giayloichua.net

Mời nghe bài giảng chủ đề :"Tại Sao Người Công Giáo Bỏ Đạo " của Linh Mục Micae Nguyễn Trường Luân.



BỔN PHẬN ĐỐI VỚI THẾ QUYỀN VÀ THẦN QUYỀN
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Bổn phận công dân

"Có được phép nộp thuế cho Xêda không?" Có nhiều từ trong câu hỏi này cần được giải thích thêm cho rõ:

Thuế: không phải chỉ có ý nói tới việc đóng thuế, mà còn bao gồm tất cả những gì thuộc bổn phận công dân như: yêu nước, góp phần xây dựng đất nước, tuân thủ luật pháp, tùng phục chính quyền...

Xêda: đối với hoàn cảnh lịch sử riêng thời Ðức Giêsu thì Xêda chỉ chính quyền đang đô hộ đất nước Do Thái. Còn đối với hoàn cảnh chung của mọi thời thì chữ Xêda này nên được hiểu theo nghĩa rộng, chỉ chính quyền cách chung.

Có được phép không: Ðộng từ "được phép" ở thể thụ động, gián tiếp muốn hỏi Thiên Chúa có cho phép không.

Như thế ý nghĩa của câu hỏi này là: Theo ý Thiên Chúa thì người tín hữu có bổn phận gì đối với đất nước và chính quyền không?

Câu trả lời của Ðức Giêsu "Của Xêda hãy trả cho Xêda" là nền tảng giáo lý về bổn phận công dân: người tín hữu của Chúa cũng là công dân của một đất nước, cho nên phải chu toàn mọi bổn phận công dân một cách đầy đủ và gương mẫu.

Không phải vì là thần dân của Vua Giêsu và là công dân của Nước Trời mà người tín hữu không còn bổn phận gì đối với đất nước và chính quyền trần gian, bởi vì Nước Trời mà Vua Giêsu thành lập "không thuộc thế gian này" cho nên cũng không chống lại nước và chính quyền trần gian.

Chính Ðức Giêsu đã làm gương chu toàn bổn phận công dân: cha mẹ Ngài đã vâng lệnh hoàng đế để về quê quán khai tên (Lc 2,3-5); Ðức Giêsu bảo Phêrô đóng thuế cho ông và cho Ngài (Mt 17,24-27).

2. Lợi riêng và ích chung

Người Việt Nam nói chung và người tín hữu Việt Nam nói riêng có một thiếu sót rất lớn, đó là không tích cực đóng góp cho lợi ích chung.

Những thể hiện: trốn thuế, gian lận để giảm thuế, ăn cắp của chung, không quan tâm giữ gìn tài sản chung của xã hội, ngại đóng góp để bảo trì hoặc tu sửa nhà thờ, không nhiệt tình góp "tiền rỗ" trong các thánh lễ...

Thiếu sót ấy có lẽ phát xuất từ một cách suy nghĩ rằng mình không có bổn phận gì đối với việc chung và ích chung. Từ suy nghĩ ấy, mỗi lần bỏ ra chút ít gì cho ích chung thì cho rằng đó là một việc thi ơn, một việc từ thiện.

Suy nghĩ ấy hoàn toàn sai. Góp phần cho ích chung không phải là việc tuỳ ý mà là bổn phận, không phải là bố thí mà là công bằng, bởi vì mình được thụ hưởng ích chung cho nên theo công bằng mình phải đóng góp vào đó.

Những công dân và tín hữu có trình độ suy nghĩ trưởng thành ở một số nước khác đều rất ý thức bổn phận này: đối với đất nước, họ quan tâm đóng thuế đầy đủ; đối với Giáo Hội, mỗi lần dự lễ họ đều góp "tiền rỗ", thậm chí có người ít đi lễ mà cũng gởi tiền góp vào quỹ xứ đạo...

3. "Của Thiên Chúa trả cho Thiên Chúa"

Vế thứ hai trong câu Ðức Giêsu trả lời là một lời nhắc nhở cho những kẻ muốn gài bẫy Ngài. Họ đều là tín đồ Do Thái giáo nhưng họ mải mê lo chuyện chính trị, kẻ thì phò theo chính quyền Rôma, người thì chống lại. Họ lại còn muốn lôi Ðức Giêsu vào vòng tranh chấp chính trị của họ nữa. Ðang khi đó thì họ rất thờ ơ với bổn phận đới với Thiên Chúa. Bởi thế Ðức Giêsu nhắc: việc chính trị thì cứ lo, nhưng đừng quên bổn phận đối với Thiên Chúa.

Ta thường nghe nói "tốt đời đẹp đạo". Xét cho cùng, một người tín hữu có "đẹp đạo" trước thì mới dễ "tốt đời" sau, bởi vì chính "đạo" vừa dạy vừa giúp ta cách sống tốt ở "đời".

4. Chuyện minh họa

a/ Ngày nay, hai chữ "chính trị" thường được hiểu theo nghĩa xấu, "làm chính trị" bị coi là một việc nguy hiểm, như những chuyện sau đây:

- Hai vợ chồng nhà kia sinh được cậu quí tử. Ngày cậu thôi nôi, một người bạn góp ý thử xem tương lai cậu ra sao. Họ đặt trên bàn một cây vàng, một cuốn Thánh Kinh. một chai rượu và xem cậu chọn cái gì. Nếu cậu chọn vàng thì tương lai sẽ là thương gia. Nếu chọn Thánh Kinh thì là linh mục. Nếu chọn chai rượu thì cuối cùng chỉ là anh chàng bét nhè.

Rồi họ đưa cậu vào. Cậu lấy cây vàng đút túi, kẹp cuốn sách vào nách và ôm chai rượu bước ra. Thấy thế, người chồng bảo vợ: "Tốt lắm! Nhất định sau này nó sẽ là một nhà chính trị!"

- Ba người chết và về trời cùng ngày. Người thứ nhất là giáo hoàng, người thứ hai là linh mục và người thứ ba là một chính trị gia.

Thánh Phêrô dẫn họ vào thiên đường: giáo hoàng và linh mục ở trong hai túp lều nhỏ, còn nhà chính trị gia vào tòa nhà lớn.

Cả linh mục và giáo hoàng cung kính hỏi xem tại sao hai tôi tớ trung thành như họ được hưởng cuộc sống hạnh phúc ở nơi không hấp dẫn, trong khi nhà chính trị được sống trong tòa nhà vĩ đại.

Thánh Phêrô trả lời: "Này các con, ở đây đã có nhiều linh mục và giáo hoàng. Nhưng đây là nhà chính trị đầu tiên của chúng ta".

b/ Nhưng tham gia chính trị và làm chính trị cũng là bổn phận công dân của người tín hữu. Sau đây là những tấm gương của một số tín hữu làm chính trị để phục vụ cho quyền lợi đồng bào và nhân loại:

- Dag Hammarskjold, tổng thư ký Liên hợp quốc, chết trong một tai nạn máy bay năm 1961 đang lúc ông đi thăm vùng Trung Phi. Ông không nghĩ việc ông làm chính trị là phương tiện thăng tiến xã hội, mà là thi hành ơn gọi làm tín hữu của ông. Ông nói: "Thờ ơ trước sự ác còn tệ hơn chính sự ác nữa; trong một xã hội tự do, kẻ phạm tội chỉ là một số ít, nhưng tất cả mọi người đều phải chịu trách nhiệm về tội phạm của họ"; "Không một lối sống nào thỏa mãn hơn sống mà phục vụ vô vị lợi cho đất nước và nhân loại".

- Gandhi nói: "Tôi làm chính trị vì tôi không thể tách rời cuộc sống với niềm tin của tôi. Vì tôi tin Thượng Ðế nên tôi bước vào chính trị. Làm chính trị là cách tôi phụng sự Thượng Ðế".

Thiên Chúa là Cha nhân từ. Người dựng nên trời đất muôn vật, và lúc nào cũng: quan tâm chăm sóc hết thảy mọi loài. Lạy Chúa, Chúa đã thương ban cho chúng con một non sông gấm vóc, một tổ quốc hào hùng, một dân tộc quật cường, một đất nước nhiều tiềm năng về mọi mặt. Xin cho chúng con biết hết lòng yêu mến và bảo vệ tổ quốc chúng con.Amen.

Thánh Ca : Nếu Chúa Là


MỘT LÁ PHIẾU
Cha Mark Link, S.J.

Trước đây không lâu, bà Ann Landers có đăng một lá thư của độc giả trong mục thư tín và đã khiến nhiều người phải suy nghĩ. Lá thư ấy của một người ở Missouri báo động về tình trạng ngày càng gia tăng số người sống ở Hoa Kỳ nhưng không sử dụng quyền bỏ phiếu của mình.

Họ bào chữa rằng, "Lá phiếu của tôi chẳng đáng kể, sao lại phải đi bầu?" Và vì những người này không muốn bỏ phiếu nên họ cũng không thực sự lưu tâm đến các vấn đề và các ứng cử viên.

Lá thư này tiếp tục trích dẫn một bài viết trong cẩm nang bầu cử. Tựa đề của bài là "Một Lá Phiếu Quan Trọng Như Thế Nào?" Tôi xin chia sẻ một vài thí dụ về sự quan trọng của một lá phiếu trong lịch sử quốc gia chúng ta.

Nếu không có một lá phiếu trong năm 1776, ngôn ngữ chính thức của Hiệp Chủng Quốc đã là tiếng Đức chứ không phải tiếng Anh.

Nếu không có một lá phiếu trong năm 1845, tiểu bang Texas đã không thuộc về Hiệp Chủng Quốc.

Nếu không có một lá phiếu trong năm 1876, Rutherford Hayes đã không đắc cử tổng thống Hoa Kỳ.

Không cần phải nói nhiều; vấn đề thì rất rõ ràng. Khi một người sử dụng quyền bầu cử của mình, lá phiếu ấy sẽ tạo nên sự khác biệt lớn lao.

Điều từng đúng với Hoa Kỳ thì cũng đúng với các quốc gia khác trên thế giới.

Chỉ một lá phiếu đã giúp ông Oliver Cromwell kiểm soát toàn thể Anh Quốc năm 1645.

Chỉ một lá phiếu đã khiến Vua Charles I của Anh Quốc bị xử tử vào năm 1649.

Chỉ một lá phiếu đã thay đổi toàn thể nước Pháp từ chế độ quân chủ sang chế độ cộng hòa vào năm 1875.

Vào năm 1923, Adolf Hitler trở nên lãnh tụ Đức Quốc Xã bởi một lá phiếu.

Hãy nghĩ xem, nếu không có một lá phiếu ấy, sáu triệu người Do Thái đã không bị chết trong cuộc diệt chủng tồi tệ nhất lịch sử.

Hãy nghĩ xem, nếu không có một lá phiếu ấy, Thế Chiến II, với tất cả những đau thương tang tóc, có lẽ đã không xảy ra.

Không cần phải nói nhiều. Vấn đề thì hiển nhiên một cách tang thương. Có thể nói, một lá phiếu có thể thay đổi cả thế giới.

Bài Phúc Âm hôm nay chất chứa một thông điệp quan trọng cho mỗi một Kitô Hữu.

Chúa Giêsu đã làm sáng tỏ rằng chúng ta có hai tư cách công dân. Chúng ta là công dân của hai thế giới: công dân ở mặt đất và công dân của nước trời.

Và vì tính cách công dân song đôi ấy, chúng ta có trách nhiệm đối với cả hai thế giới: đối với Thiên Chúa và đối với nhà cầm quyền.

Hai trách nhiệm này như hai mặt của một đồng tiền. Thiếu chu toàn bổn phận của một công dân, có thể nói, đưa đến việc sao nhãng bổn phận của một Kitô Hữu.

Chúng ta có trách nhiệm thật lớn lao để giúp nền hành chánh trong nước đừng rơi vào tay của các nhà lãnh đạo ích kỷ và không xứng đáng.

Nói về trách nhiệm này, Thánh Phêrô viết trong Thư I: "Hãy vinh danh Thiên Chúa và tôn trọng vua" (1 Phêrô 2:17).

Và tương tự Thánh Phaolô cũng viết cho tín hữu ở Rôma:

"Mọi người phải tôn trọng nhà cầm quyền... Vậy hãy trả những gì anh chị em còn thiếu họ; hãy nộp thuế cá nhân và thuế bất động sản, và hãy tỏ lòng tôn trọng và vinh danh họ" (Rom 13:1, 7).

Điều này đưa chúng ta đến một điểm quan trọng sau cùng. Điều gì sẽ xảy ra khi tính cách công dân song đôi khiến chúng ta ở vào tình trạng xung đột giữa Thiên Chúa và quốc gia?

Chúng ta hy vọng là điều này sẽ không bao giờ xẩy ra. Nhưng nếu có, chúng ta phải giải quyết sự xung đột trong một phương cách mà chúng ta không thể làm thiệt hại trách nhiệm chính yếu của chúng ta đối với Thiên Chúa.

Người tín hữu Kitô đã từng thi hành điều này trong lịch sử.

Trong thời La Mã họ đã phải thi hành điều ấy khi hàng ngàn Kitô Hữu chấp nhận cái chết hơn là thờ cúng hoàng đế.

Trong thế kỷ 17, họ đã thi hành điều ấy khi hàng ngàn Kitô Hữu Âu Châu phải di cư sang Hoa Kỳ để sống đức tin.

Và trong thời đại ngày nay vẫn còn những Kitô Hữu thi hành điều ấy.

Hãy nghĩ đến trường hợp của ông Franz Jaeggerstatter, một nông dân người Áo có ba con nhỏ.

Trong những thập niên 1930, ông đã chống đối Hitler khi Đức Quốc Xã xâm lăng nước Áo và Hitler tổ chức một cuộc bầu cử giả mạo để chứng tỏ rằng họ đã đồng ý với hành động của Hitler. Ông Jaeggerstatter là người duy nhất trong làng chống đối Hitler.

Và khi chiến tranh bùng nổ vào năm 1939, ông Jaeggerstatter từ chối không gia nhập đạo quân của Hitler. Ngay cả khi được cho phục vụ trong thành phần không trực tiếp chiến đấu, ông cũng từ chối.

Sau cùng, vào ngày 2 tháng Tám 1943, ông đã bị bắt và bị xử tử.

Ông Jaeggerstatter có hai bổn phận, một đối với Thiên Chúa và một đối với quê hương ông. Khi các bổn phận này xung đột trong lương tâm, ông đã chọn trung thành với bổn phận chính yếu: đối với Thiên Chúa.

Và vì thế, trong Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta về hai bổn phận đối với Thiên Chúa và với quê hương.

Chúng ta hy vọng bổn phận song đôi này không bao giờ xung đột trong lương tâm của chúng ta. Nhưng nếu điều đó xảy ra, chúng ta phải giải quyết như ông Jaeggerstatter đã làm, không làm thiệt hại đến bổn phận của chúng ta đối với Thiên Chúa.

Hãy kết thúc với lời cầu nguyện của Tổng Thống Thomas Jefferson cho quê hương chúng ta:

Lạy Thiên Chúa toàn năng, Ngài đã ban cho chúng con phần đất này để làm di sản ...
Xin chúc lành cho quê hương chúng con ...
Xin gìn giữ chúng con khỏi những xung đột ...
và khỏi mọi phương cách xấu xa.
Xin hãy bảo vệ sự tự do của chúng con ...
Xin ban Thần Khí khôn ngoan cho những người mà vì danh Chúa chúng con giao phó quyền cai trị cho họ ...
Khi được thịnh vượng xin lấp đầy tâm hồn chúng con với lời tạ ơn,
và khi gặp khó khăn xin đừng để sự tín thác của chúng con vào Ngài bị thất bại.

Thánh Ca : Một Thân Phận - Một Đời Người


CHÚNG TA LÀ NHỮNG NHÀ TRUYỀN GIÁO
Msgr. Edward Peter Browne
L. M. Gioan Trần Khả chuyển dịch

Hàng bao ngàn năm đã có những khó khăn cần được giải quyết trong liên hệ giữa Giáo Hội và nhà nước, quyền cai quản dân sự và quyền cai quản của Thiên Chúa. Đã hàng bao ngàn năm người ta đã cố gắng hòa giải, một là cùng làm việc với nhau như một thể chế, hoặc là phân cách riêng biệt ra, nhưng chưa thấy có giải quyết nào thỏa đáng.

Chúng ta quay trở về thời Mai-sen khi ông và dân Do Thái đang bị lưu đầy ở Ai-cập. Thiên Chúa đã can thiệp để giải cứu họ ra khỏi cảnh nô lệ lầm than và đưa họ ra khỏi Ai-cập để vào đất hứa. Những năm khác, khi Đế Quốc Rô-ma đến thống trị toàn miền Me-di-te-rra-ne-an và những miền đất khác trong vùng đó, và đã chiếm Palestine hay Israel hoặc bất cứ lãnh thổ nào ở miền đó. Luôn luôn có sự xung khắc giữa người Do Thái và chính quyền của Đế Quốc Rô-ma. Đi lần theo các thế kỷ chúng ta sẽ thấy luôn có sự xung khắc xẩy ra. Hãy nhìn vào những nhà độc tài Cộng Sản Liên Bang Nga, những người đã thống trị đa số khối Đông Âu và Á Châu. Họ đã mang vào chủ thuyết vô thần đến độ đã chối bỏ không chấp nhận sự hiện hữu của Thiên Chúa, chứ không nói đến quyền cai quản của Ngài. Chủ thuyết Nazism, Đức Quốc Xã, cũng đã làm như thế. Và nếu các bạn đi đến miền Phi Châu thì sẽ thấy nhiều quốc gia đã được giải thoát hỏi thể chế chư hầu và bây giờ đang thành lập chính phủ tự trị. Trong nhiều quốc gia đó, họ theo thể chế Hồi Giáo và không cho phép một tôn giáo nào khác hoạt động. Ngày nay đang xẩy ra như thế, ngay trong những phần đất ở Phi Châu nơi các linh mục, nữ tu và các người Công Giáo đang bị mưu sát chỉ vì họ là những người Công Giáo chứ không phải là người Hồi Giáo. Và nếu bạn có thể hình dung ra xem như thế nào ở bên Trung Đông đối với những người Do Thái, người Palestine, người Lebanon và người Syria, nếu bạn có thể hình dung ra tất cả, chúng tôi sẽ để bạn làm tổng thống; bởi vì chưa có ai có thể giải quyết được vấn đề đó. Những khó khăn này đã tồn tại lưu truyền từ qúa khứ và sẽ tiếp tục ở tương lai.

Trách Nhiệm Bầu Phiếu

Trong thời gian nữa chúng ta sẽ quyết định ai là người lãnh đạo guồng máy chính phủ. Một quyết định phải làm để lựa chọn đó là xem xét tư cách luân lý của ứng cử viên như thế nào, nhân phẩm của họ ra sao, họ có thành thật không, liệu họ có giữ những điều họ hứa hẹn sẽ làm hay không? Thượng nghĩ sỹ này hay thượng nghị sỹ kia nói là họ sẽ làm điều này, họ có thi hành đúng theo lời họ hứa hẹn không? Họ có thành thật không? Họ có thẳng thắn không? Ứng cử viên này nói thế này, ứng cử viên kia nói thế kia và bạn phải quyết định lựa chọn. Họ có cưỡng ép quyền lợi của bạn không? Họ có lấn quyền của Thiên Chúa không?

Chúng ta thấy là chính quyền của đất nước này đang làm những quyết định gọi là những quyết định hợp pháp nhưng thực ra đó lại là những quyết định thuộc luân lý. Những quyết định đó thuộc lãnh vực của Thiên Chúa chứ không thuộc quyền chính phủ dân sự. Chính phủ dân sự luật pháp hóa việc phá thai, giới thiệu hướng dẫn các phương tiện ngừa thai trong các trường tiểu học và trung học, làm ngơ cho phép những hoạt động và các chương trình vô luân lý.

Tuy chúng ta coi như có sự phân cách giữa Giáo Hội (tôn giáo) và nhà nước, nhưng thực sự là không có. Do đó nó tùy thuộc ở chúng ta là những cá nhân biết ý thức về trách nhiệm của mình. Chúng ta có ảnh hưởng lớn trên chính phủ của đất nước này, chính phủ của các nước khác, và chúng ta làm điều đó bằng cách nắm giữ vững Tin Mừng. Bạn và tôi biết về chân lý giáo huấn của Chúa Kitô và Giáo Hội của Ngài. Chúng ta biết các gía trị luân lý đã được ghi khắc vào đời sống chúng ta qua các nhân đức của các Bí Tích, qua các phương tiện đón nhận ơn thánh của Thiên Chúa, và chúng ta biết là mình có thể đem nó vào xã hội của chúng ta. Chúng ta sẽ không thay đổi đất nước qua một đêm nhưng chúng ta có thể thay đổi con người. Chúng ta có thể thay đổi họ bởi vì chúng ta phải nhìn nhận sự thật là bạn và tôi là các nhà truyền giáo.

Ngày Chúa Nhật Truyền Giáo

Hôm nay là ngày Chúa Nhật Truyền Giáo. Không phải chỉ ở đất nước của chúng ta, nhưng trên toàn thế giới, Giáo Hội Công Giáo mừng ngày Chúa Nhật Truyền Giáo Hoàn Cầu. Các bạn được nhắc bảo để cầu nguyện cho Giáo Hội ở trần gian, và tiếp tục hỗ trợ Giáo Hội trong sứ vụ truyền giáo trên toàn thế giới. Sẽ có cuộc quyên tiền lần thứ hai hôm nay; tiền thu được sẽ được gởi lên Đức Thánh Cha, và ngài sẽ phân phối đến các nước trên thế giới để giúp cho công việc truyền giáo đang phát triển. Ở Nga và ở những nước Cộng Sản nơi mà Giáo Hội đã bị ngăn cản cấm cách nhiều thập niên, Giáo Hội sẽ giúp để cung ứng cho các chương trình truyền giáo. Nhưng các bạn và tôi chúng ta phải là những nhà truyền giáo. Chúng ta là các nhà truyền giáo trong đời sống hàng ngày. Chúng ta là các nhà truyền giáo do việc chu toàn tuân giữ giáo huấn của Chúa Kitô và của Giáo Hội Ngài, và sống thực hành những nguyên tắc này mỗi ngày; mang chúng theo mình khi chúng ta đi bầu cử, mang chúng theo khi chúng ta đi chợ, mang chúng theo khi chúng ta đi làm hay khi đến trường hoặc bất cứ nơi nào chúng ta đến. Chúng ta là Giáo Hội. Khi Giáo Hội lan rộng. Nước Thiên Chúa sẽ lan rộng chỉ khi nào các nhà truyền giáo như chúng ta chu toàn trách nhiệm của mình. Mỗi người chúng ta có trách nhiệm luân lý đem Giáo Hội đến với thế giới. Giáo Hội và nhà nước sẽ luôn luôn phân cách nhưng chúng ta có thể sống trong đất nước trần thế và đem Nước Chúa đến với người khác. Đó là trách nhiệm của các bạn và của tôi.

Thiên Chúa đã hứa rằng nước của Ngài sẽ đến và sẽ tồn tại mãi mãi. Nước của Ngài sẽ đến khi chúng ta mang nó đến các phố chợ, vào trong guồng máy chính phủ, trên thế giới, bất cứ nơi đâu Thiên Chúa muốn chúng ta đến. Nước Thiên Chúa sẽ là một thực tại trên trái đất và sẽ tiếp tục cho đến muôn đời.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho các bạn.

Thánh Ca : Bao La Tình Chúa

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Nghe đọc audio truyện : "Người Nhạc Sĩ Mù" - V.Korolenco



Tác phẩm : Người Nhạc Sĩ Mù
Tác giả : V.Korolenco
Tủ sách : Văn học


Tôi biết trước lần này việc nhuận chính và những đoạn thêm bớt sẽ làm người đọc ngạc nhiên, nên thấy cần phải giải thích. Đề tài chủ yếu cũng như động cơ căn bản về tâm lý của câu chuyện là lòng khao khát được thấy ánh sáng của con người, một thứ khao khát do bản năng, do cơ thể thôi thúc. Đấy là mấu chốt cuộc khủng hoảng tinh thần trong phát triển của nhân vật chính câu chuyện và cách giải quyết nó. Trong số những lời phê bình của bạn thân tôi, hoặc trên báo chí, có những lời phản đối, cho là cái bản năng ham muốn ánh sáng ấy không thể có ở một người mù từ thuở lọt lòng. Những người này không hề thấy ánh sáng, vậy họ không thể thấy thiếu thốn cái mà họ không bao giờ biết đến. 
 
Theo tôi, lời chê trách đó có phần không đúng. Chúng ta chưa hề bao giờ bay được như chim, thế mà ai cũng thấy rõ rệt cái cảm giác bay liệng trên không đã từ bao nhiêu năm vẫn hằng ám ảnh các trẻ em và các thanh niên trong những giấc mơ. Tuy nhiên, cũng xin thú thực là cái chủ đề ấy được đưa vào câu chuyện trước hết là do trí tưởng tượng của tôi gợi ra. Mãi mấy năm về sau, khi cuốn sách này đã được tái bản nhiều lần, trong một buổi dạo chơi, tôi đã may mắn được có dịp quan sát trực tiếp. 
 
Hai chú bé kéo chuông mà độc giả sẽ thấy nói đến ở chương VI (một chú bị mù từ thuở lọt lòng), tâm trạng khác nhau của hai chú, đoạn tả hai chú với lũ trẻ con, những lời của chú Iêgo nói về những giấc mơ, tất cả những cái đó, tôi đã mục kích tại chỗ và có ghi vào sổ tay ngay trên tháp chuông nhà thờ Sarôpski thuộc giáo quản khu Tam bốp. Ngày nay có lẽ hai chú bé vẫn còn sống và đang giới thiệu tháp chuông với khách đến thăm. 
 
Từ ngày đó mỗi lần sách tái bản, tôi lại băn khoăn về đoạn này mà theo tôi, là đoạn quyết định để giải quyết dứt khoát vấn đề. Chỉ hiềm vì câu chuyện đã viết xong, viết lại thực rất khó, nên tôi cứ chần chừ mãi không đưa đoạn này vào.

Lần tái bản này, đoạn thay đổi kể trên là phần thay đổi quan trọng nhất. Những chi tiết sửa đổi khác chỉ là hậu quả của nó, vì một khi đề tài đã sửa lại, tất nhiên tôi không thể chỉ làm việc nhét thêm một đoạn mới vào một cách máy móc, óc tưởng tượng của tôi trở lại vết cũ, công việc của nó tất nhiên thấy phản ánh trên những đoạn khác trong câu chuyện.

Các bạn có thể xem truyện tại đây .

Mời các bạn nghe đọc truyện audio tại đây
 
 
Nghe theo YouTube tại đây: