Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Xem phim hay : "Lục Tiểu Phụng" - Cổ Long



Lục Tiểu Phụng là một nhân vật nổi tiếng trong những tiểu thuyết kiếm hiệp của Cổ Long với biệt hiệu "Tứ mi mao" - người có bốn hàng lông mày, bởi bộ ria mép của anh mảnh như lông mày vậy. Nhân vật này là một người chuyên làm việc nghĩa, tuy có võ công lợi hại là "Linh tê nhất chỉ", song Cổ Long không chú trọng lắm về việc miêu tả võ công của anh, mà tập trung khai thác khả năng phá án ("Lục Tiểu Phụng hệ liệt" là truyện võ hiệp song mang tính trinh thám nhiều hơn). Tật xấu của nhân vật này là mê rượu và nữ nhân. 

Tác giả Cổ Long đã viết về nhân vật Lục Tiểu Phụng qua 7 tác phẩm : 

1/Lục Tiểu Phụng truyền kỳ (The Legend of Liu Xiao Feng) - 1976 
2/Tú hoa đại đạo hay Phượng gáy trời nam (Embroidery Bandit) - 1976 
3/Tiền chiến hậu chiến(Before and After the Duel) - 1976 
4/Ngân câu đổ phường (The Silver Hook Gambling House) - 1977 
5/U Linh sơn trang (Stealth Mountain Village) - 1977 
6/Phụng vũ cửu thiên (The Phoenix Dances for Nine Days) - 1978 
7/Kiếm thần nhất tiếu (Laughter of the Sword God) - 1981 

Mời các bạn cùng theo dõi bộ phim tại đây




Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 8 MTN A (27/02/2011)

Nguồn : www.40giayloichua.net Mời nghe bài giảng với chủ đề " "KHÔNG LÀM TÔI HAI CHỦ" của Linh Mục Đa Minh Nguyễn Phi Long, CSsR Mời nghe bài giảng với chủ đề " "TÔI CHÚA HAY TÔI TIỀN" của Linh Mục Giu Se Lê Trọng Hùng, CSsR SỐNG TRONG SỰ CHĂM SÓC CỦA CHÚA Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái 1/ Có người mẹ nào quên con mình được không ? Tại Dublin có một người mẹ hết sức đau khổ vì bà có một đứa con trai hư đốn. Nó không chịu học hành mà cũng chẳng chịu làm ăn. Suốt ngày chỉ biết ăn uống nhậu nhẹt và kết bạn với những tên lưu manh. Tiền bạc và đồ đạc gì có giá trị của bà hể hở ra thì bị nó ăn cắp. Nhiều lần Bà hết khuyên dạy đến năn nỉ nó sửa mình, nhưng chẳng bao giờ nó nghe theo. Cuối cùng nó bị bắt giam trong tù. Nhiều người nghĩ rằng bây giờ bà có thể nhẹ gánh khỏi phải lo cho nó nữa. Nhưng không, tuần nào bà cũng đều đặn vào tù thăm nó với một túi xách đầy những thứ nó cần. Một hôm khi Bà đang trên đường vào tù thăm con thì gặp Cha Xứ. Cha nói : - Thằng con của Bà đã phá hỏng tất cả hạnh phúc của đời Bà. Thôi từ này về sau đừng thèm nghĩ tới nó nữa. Nhưng Cha rất đỗi ngạc nhiên khi Bà đáp lại : - Dù nó đã gây biết bao tội lỗi và dù con không hề thích những tội lỗi của nó, nhưng dù sao nó vẫn luôn là con của con, con không thể bỏ nó được. Lời bà mẹ này nói cũng chính là lời Chúa nói qua miệng ngôn sứ Isaia trong bài đọc I hôm nay : "Có người mẹ nào quên con mình được chăng ? Và cho dù có người mẹ nào như thế, thì Ta, Ta sẽ chẳng bao giờ quên ngươi đâu". Quả thật không có tình yêu nào bao la và bền vững như tình mẹ,ï tình cha, và trên cả tình mẹ cha là tình yêu Thiên Chúa. Chính vì Thiên Chúa yêu thương chúng ta với một tình yêu bao là bền vững như thế cho nên trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu mới khuyên chúng ta hãy phó thác tất cả nơi tình yêu của Ngài : Đừng lo chi đến cái ăn, cái mặc, cũng đừng lo đến mạng sống và tuổi thọ. Hãy chỉ lo một điều duy nhất mà thôi là lo tím kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài. 2/ Hãy xem chim trời và cỏ hoa đồng nội Những người lớn quá bận rộn nên không còn thời giờ làm một việc mà hồi nhỏ rất thường làm, đó là ngắm nhìn thiên nhiên. Hôm nay, chúng ta hãy tạm gác qua một bên mọi bận rộn của người lớn để tìm lại thú vui thời con nít. Hãy ngắm chim trời : mặt trời mọc lên, chim thức giấc với những tiếng hót líu lo, bắt đầu một ngày cách rất lạc quan. Rồi chim mẹ đi kiếm ăn. Xem ra ngay cả việc kiếm ăn này dù cực khổ nhưng cũng rất lạc quan : chim bay đi bay lại trong bầu trời cao rộng, lượn lờ trên những khóm cây, vừa bay lượn vừa tíu tít ca hót. Tìm được một chút thức ăn, chim vui mừng mang về tổ cho con, chim còn vui mừng hơn nữa khi thấy đám con vui sướng với những miếng mồi nhỏ xíu mình mang về… Cứ thế cho đến khi mặt trời sắp gác bóng, chim tìm về tổ ấm, cả gia đình chim cùng nhau đi vào giấc ngủ thảnh thơi, không cần lo lắng gì cho ngày mai… Hãy ngắm hoa cỏ ngoài đồng : chúng đẹp rực rỡ, "ngay cả Salomon trong tất cả vinh hoa của ông cũng không trang phục được bằng một trong những đóa hoa đó". Có đóa màu vàng tươi sáng, có đóa màu hồng êm dịu, có đóa màu trắng khiết trinh, rồi màu tím, màu đỏ, màu xanh… Thật là muôn màu muôn sắc. Nhưng thử hỏi hoa làm gì để có những màu sắc tuyệt vời ấy ? Ta có hỏi hoa thì hoa cũng chẳng biết trả lời. Hoa chỉ nói : "Em chỉ biết sống trong thiên nhiên thôi, em hứng lấy sương trời, em tiếp nhận nhựa sống từ thân cây, em vui đùa trong ánh nắng. Em không biết tại sao từ một chiếc búp rồi tới ngày em hé nhụy, cánh em nở ra, sắc màu em tươi thắm". Nếu hoa biết suy nghĩ thì hoa sẽ nói thêm : "Chúa làm đó !" Chim và hoa chỉ biết làm theo những gì mà thiên nhiên hướng dẫn chúng làm. Ngoài ra, chúng chẳng lo lắng gì cả. Mọi kết quả tốt đẹp rực rỡ đều là thiên nhiên làm cho chúng. Mà "thiên nhiên" là gì ? Thưa là Tạo Hoá, là Thiên Chúa. "Tiên vàn các con hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người. Còn tất cả những điều khác Người sẽ ban thêm cho các con". 3/ Suy nghĩ về sự lo lắng Theo kết quả thống kê, người Mỹ thường lo lắng về những điều sau đây : Lo về tiền bạc : 45 % Lo về người khác : 39 % Lo về sức khoẻ bản thân : 32 % Lo về học hành thi cử : 20 % Lo mất công ăn việc làm : 15 % Thực ra biết lo không phải là vô ích, vì nhờ biết lo xa nên người ta mới thoát khỏi những tình trạng bối rối (như chuyện ngụ ngôn Con Ve và Con Kiến của Lafontaine). Nhưng sự lo lắng thái quá rất có hại. Chính vì thế, Đức Giêsu không bảo ta đừng lo gì hết. Ngài dạy chúng ta cách giảm bớt sự lo lắng : một mặt là tin tưởng và phó thác vào tình yêu của Thiên Chúa là Cha, mặt khác là hãy tập trung lo điều chủ yếu quan trọng nhất mà thôi, tức là lo làm theo ý Chúa (ý nghĩa của kiểu nói "Tìm Nước Thiên Chúa và Sự công chính của Ngài"). Thánh Augustinô chia xẻ cho chúng ta một cách sống hồn nhiên và vô tư như sau : "Phó thác quá khứ cho lòng Thương xót của Chúa, hiện tại cho Tình yêu của Ngài, và tương lai cho sự Quan phòng của Ngài". 4/ Làm tôi tiền của "Làm tôi tiền của", một câu nói quá nặng ! Chắc không ai chịu nhận rằng mình đang làm tôi mọi cho tiền của. Tuy nhiên, ta hãy bình tĩnh để làm hai bảng trắc nghiệm. A/ Bảng trắc nghiệm thứ nhất : Tôi vừa khai trương quán ăn. Mấy bữa trước khách đến lưa thưa. Hôm nay Chúa nhựt chắc chắn sẽ đông từ sáng tới chiều. Tiếc quá, tôi phải đến nhà thờ dự lễ. Không có tôi thì ai đón khách ? ai coi chừng tủ tiền ? rủi có chuyện gì xảy đến thì ai có thể xử lý ? Tôi nên bỏ lễ không ? Con của thằng em tôi bệnh nặng phải đưa vào bệnh viện. Nó túng quá đến mượn tiền tôi. Mà tôi thì đang để dành tiền để sắm một chiếc Wave. Tôi sẽ từ chối nó ? Khi trả tiền mua một món hàng, cô bán hàng thối lại cho tôi dư một số. Tôi biết cô này thường bán mắc lắm, tôi nghĩ bấy lâu này cô đã lời của tôi hơn số tiền này nhiều. Vậy tôi sẽ làm như không biết gì cả, coi như hôm nay mình hên vậy chăng ? Đặt mình vào 3 tình huống trên, nếu bạn đều trả lời "Phải" hay "Có" thì bạn đã làm tôi cho tiền của rồi, vì rõ ràng bạn đã coi tiền của trọng hơn Chúa, trọng hơn anh em ruột của mình, thậm chí còn trọng hơn danh dự và lương tâm của mình nữa. B/ Bảng trắc nghiệm thứ hai : Nhà tôi bị trộm, vợ tôi tiếc nên cứ than vắn thở dài mãi. Phần tôi thì nghĩ "Có tiếc thì cũng mất rồi. Thôi từ từ sẽ làm lại". Đồng bào nhiều nơi đang bị lũ lụt. Nhiều tổ chức từ thiện đi quyên góp. Gia đình tôi thì không dư dả gì, nhưng cũng hy sinh góp một ít tiền, vì tôi nghĩ "Mình nhịn ăn nhịn xài một chút, để giúp cho những người đang thiếu thốn những nhu cầu tối thiểu cho cuộc sống". Tôi đang thất nghiệp. Có người bạn chỉ tôi đi buôn lậu, vốn rất ít mà lời rất nhiều. Tôi thà nghèo chứ không thèm đến những đồng tiền bất chính. Nếu tôi đồng ý với cách những giải quyết trên thì chứng tỏ tôi quả thực không bị nô lệ cho đồng tiền. 5/ Đừng xét đoán Một thực tế rất rõ ràng là người ta hay xét đoán nhau, chính chúng ta cũng hay xét đoán người khác : Anh đó sai, Cô đó làm vậy là xấu, mấy người ấy thật đáng trách… Thử nhớ lại những cuộc trò chuyện của chúng ta. Có bao nhiêu cuộc trò chuyện mà trong đó không có những lời xét đoán người khác ? Giả như ai đó vì tín nhiệm chúng ta nên đem một vụ việc đến nhờ chúng ta xét đoán. Muốn xét đoán cho nghiêm túc, chúng ta phải làm gì ? Trước tiên là tìm hiểu vụ việc, không chỉ tìm hiểu một phía mà cả hai, có khi nhiều phía. Rồi tìm bằng chứng hay lý chứng. Rồi suy nghĩ thật kỹ. Sau cùng mới đưa ra kết luận. Có khi nào chúng ta làm đúng và đủ những việc cần thiết đó không ? Ngay cả các quan tòa làm việc rất nghiêm túc mà cũng có khi đưa ra những xét đoán sai lầm. Bởi vậy, Thánh Giacôbê hỏi : "Bạn là ai mà dám xét đoán người khác ?" Còn thánh Phaolô trong bài Thánh thư hôm nay nhắc : "Anh em đừng đoán xét ; Đấng đoán xét chính là Thiên Chúa". 6/ Chuyện minh họa Dân chúng ở một thành phố nọ có quá nhiều điều phải lo lắng. Vì thế họ họp nhau bàn cách giải quyết vấn đề này. Một người đề nghị phải lập một công viên để người ta đến đó giải khuây. Người thứ hai đề nghị làm một sân chơi golf. Người thứ ba đề nghị xây một rạp xinê. Người thứ tư có một đề nghị độc đáo : - Chúng ta hãy hùn tiền mướn một người gánh hết mọi nỗi lo của chúng ta. - Nhưng người đó là ai ? - Là anh thợ vá giày David đó. - Mướn bao nhiêu ? - Mỗi tuần 1000 bảng anh. Tất cả mọi người đồng ý. Họ hỏi David người thợ vá giày : - Anh có đồng ý với việc làm mới này không ? David cười rạng rỡ : - Tại sao không ! Tưởng là mọi việc đã thu xếp ổn thỏa. Nhưng bỗng một người đặt vấn đề : - Chúng ta mướn David gánh hết mọi nỗi lo. Nhưng mỗi tuần hắn có 1000 bảng anh thì hắn còn gì phải lo nữa ? (Flor McCarthy) Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con. Cha đã hứa rằng dù có người mẹ nào quên con mình thì Cha cũng không bao giờ quên chúng con. Chúng con thành thật xin lỗi vì biết bao lần không tin tưởng phó thác vào tình thương của Cha. Từ nay chúng con sẽ cố gắng ưu tiên làm theo ý Cha và phó thác mọi sự khác trong tay Cha.Amen. Thánh Ca : Phó Thác SỰ QUAN PHÒNG CỦA THIÊN CHÚA Lm Mark Link, S.J. Chúa Giêsu nói, “Hãy nhìn xem chim trời… Cha anh em ở trên trời vẫn lo cho chúng! Anh em không đáng giá hơn các con chim ấy sao?... Vì thế đừng lo lắng” (Mt 6:26,31) Henry David Thoreau là một nhà thiên nhiên học, ông sống trong thời kỳ nô lệ mà nó đã dẫn đến cuộc Nội Chiến Hoa Kỳ. Ông yêu quý thiên nhiên và sự tự do đến độ ông vô cùng ghê tởm sự nô lệ. Ông lên tiếng chống với thảm hoạ này; ông chứa chấp những người nô lệ đi trốn; và ông say mê viết bài để bảo vệ John Brown là người sau cùng bị hành quyết vì đã nổi lên chống với chế độ nô lệ. Trong các bài viết của ông Thoreau có một đoạn rất thích hợp với lòng yêu mến thiên nhiên của ông và những lời của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay. Để thưởng thức đoạn văn này, chúng ta cần phải nhớ rằng thời của ông Thoreau thì không có xe hơi. Người ta đi lại bằng các xe thổ mộ do ngựa kéo. Những con đường thường chỉ có hai lằn bánh xe hằn in trên đất và vết chân ngựa. Với hình ảnh này, ông viết: Tôi thấy một bông hoa nhỏ bé cao đến hai gang tay mọc giữa vết chân ngựa và lằn bánh xe. Chỉ cần nhích một chút sang trái hay phải – hoặc cao hơn một chút – bông hoa sẽ tan nát số phận. Nhưng nó đã mọc lên thật xinh đẹp, và không bao giờ biết đến sự nguy hiểm sẽ xảy đến. Hình ảnh bông hoa nhỏ bé mọc lên giữa hai đường bánh xe và đường ngựa chạy nói lên tinh thần của lời Chúa trong bài Phúc Âm hôm nay. Chúa nói: Hãy nhìn xem hoa dại mọc lên thế nào; chúng không làm lụng … Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. Chúa Giêsu nói tiếp: Cha anh em trên trời đã lo cho chúng! Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao… Vì thế, anh em đừng lo lắng … Nhưng hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và những gì đòi hỏi nơi anh em. Sự tín thác nơi Thiên Chúa mà Chúa Giêsu nói đến thì được minh hoạ bởi câu chuyện của Ann Jilian, một nữ tài tử thật duyên dáng dù ở sân khấu Broadway, ở Hollywood, hay trong màn ảnh truyền hình. Khi bà thấy mình bị ung thư và phải giải phẫu cắt bỏ cả hai vú, bà đến nhà thờ Thánh Phanxicô “de Sales” để cầu nguyện xin sự can đảm và sức mạnh. Bà từng đến đây nhiều lần trước đó, nhưng chưa bao giờ để ý đến hàng chữ khắc trên cửa nhà thờ. Nhưng lần này, bà đã để ý và đọc. Dường như hàng chữ ấy được viết riêng cho bà đúng vào giây phút này trong cuộc đời. Hàng chữ ấy viết: Chính Cha bất diệt là người chăm sóc bạn hôm nay cũng sẽ lo lắng cho bạn ngày mai và mọi ngày. Hoặc Người sẽ che chở bạn khỏi đau khổ, hoặc Người sẽ ban cho bạn sức mạnh bền bỉ để gánh chịu. Vậy hãy an lòng và bỏ đi mọi ý nghĩ và những tưởng tượng đầy âu lo. Chúng ta hãy đọc kỹ những lời này, vì chúng hứa hẹn một số điều rất quan trọng. Chúng hứa hẹn rằng Thiên Chúa, là người Cha yêu thương, luôn chăm sóc, hoặc sẽ che chở chúng ta khỏi sự đau khổ hoặc ban cho chúng ta sức mạnh để chịu đựng khi nó xảy đến. Chúng hứa hẹn rằng có thể Thiên Chúa không lấy đi thập giá mà hiện thời chúng ta đang gánh vác, nhưng Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta sức mạnh để tiếp tục vác thập giá ấy. Chúng hứa hẹn rằng có lẽ Thiên Chúa không tẩy xoá mọi nghi ngờ mà chúng ta đang cảm nghiệm, nhưng Thiên Chúa chắc chắn sẽ ban cho chúng ta sự can đảm để bước đi trong bóng tối. Đó là thông điệp về sự tín thác mà bài Phúc Âm hôm nay nói với chúng ta. Có lẽ, cũng như Ann Jillian, chúng ta đau khổ vì vấn đề sức khoẻ đang đe doạ sự bình an của chúng ta. Có lẽ chúng ta đang đau khổ vì một hoàn cảnh không may trong gia đình mà chúng ta ngày càng lưu tâm. Có lẽ trong gia đình chúng ta có một người gặp khó khăn mà nó đe doạ phúc lợi của họ. Mỗi người trong chúng ta đều có những khó khăn mà nó đe doạ sự bình an trong tâm trí. Mỗi người chúng ta đều có những u uẩn đang đè nặng trong đầu. Mỗi người chúng ta đều có những thập giá nào đó đang trĩu nặng trên vai chúng ta. Với mỗi người chúng ta, Chúa Giêsu nói với chúng ta trong tinh thần của những chữ trên cửa nhà thờ Thánh Phanxicô “de Sales”: Chính Cha bất diệt là người chăm sóc bạn hôm nay cũng sẽ lo lắng cho bạn ngày mai và mọi ngày. Hoặc Người sẽ che chở bạn khỏi đau khổ, hoặc Người sẽ ban cho bạn sức mạnh bền bỉ để gánh chịu. Vậy hãy an lòng và bỏ đi mọi ý nghĩ và những tưởng tượng đầy âu lo. Điều này nêu lên một câu hỏi. Chúng ta phải làm gì khi thật khó khăn, đến độ hầu như không thể, tín thác vào Thiên Chúa trong hoàn cảnh của chúng ta? Chúng ta phải thi hành như Ann Jillian đã làm. Bà đến một nhà thờ và quỳ trước Thánh Thể, và cầu xin để tin tưởng rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta còn hơn chúng ta thương chính mình. Chúng ta phải xin giống như bà đã xin: xin được ơn tin tưởng rằng Cha trên trời sẽ luôn luôn ở bên cạnh chúng ta để giúp đỡ và hỗ trợ, dù sự kiện có tăm tối đến đâu. Nếu chúng ta làm như vậy, chúng ta sẽ cảm nghiệm cùng một loại bình an mà bà đã được khi bà ra khỏi nhà thờ đó. Chúng ta hãy kết thúc với một bài thơ đơn sơ, nhưng thâm trầm, của một thi sĩ vô danh, được mang tên “Con Sẻ Nhỏ”: Tôi chỉ là con sẻ nhỏ! Một con chim thật tầm thường; và đời tôi cũng chẳng có giá trị gì nhiều, nhưng Chúa nhân lành đã chăm sóc tôi… Tôi không có kho lẫm; tôi không bao giờ gieo hạt hay gặt hái; Thiên Chúa đã ban cho tôi phần của một con chim sẻ. Nhưng không bao giờ được một hạt còn dư… Tôi biết có nhiều con chim sẻ ở khắp nơi trên thế giới, nhưng khi một đứa trong chúng tôi rơi xuống đất, Cha trên trời biết rõ. Dù nhỏ bé, nhưng chúng tôi không bao giờ bị quên lãng – dù yếu đuối, nhưng không bao giờ chúng tôi sợ hãi… Tôi bay lượn trong những khu rừng rậm rạp, hay nhẹ nhàng trên nhiều khóm hoa – tôi không cần biểu đồ hay la bàn, nhưng không bao giờ tôi lạc lối. Thánh Ca : Tâm Tình Phó Thác Xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Tuyển tập một số phim của Dương Lệ Thanh



Dương Lệ Thanh còn được biết với nghệ danh: Cynthia Khan; sinh ngày 13 tháng 12 năm 1968 tại Gia Nghĩa, Đài Loan là một nữ diễn viên hành động nổi tiếng tại Đài Loan và Hồng Công cuối thập niên 80, đầu thập niên 90. Giai đoạn này Dương Lệ Thanh là một "đả nữ" hàng đầu trong các bộ phim về đề tài võ thuật - hành động của điện ảnh Hồng Công, diễn xuất cùng Chân Tử Đan, Nguyên Bưu, Lý Trại Phụng...vv.

Ngoài diễn viên thì cô còn được biết đến là một võ sĩ Taekwondo. Ở tuổi 17, Dương Lệ Thanh giành chiến thắng một cuộc thi tài năng quốc gia do một đài truyền hình Đài Loan tổ chức. Sau đó cô tập luyện taekwondo và đạt được thành tựu cao trong môn võ này.

Năm 1987, cô ký hợp đồng và thực hiện bộ phim đầu tay của cô trong In the Line of Duty 3. Bộ phim là một thành công phòng vé và bắt đầu sự nghiệp lâu dài của mình. Phần tiếp theo và những phim khác theo sau, đáng chú ý nhất là các phim: In the Line of Duty 4, Tiêu Diệt Nhân chứng, đạo diễn và dàn dựng bởi Yuen Woo-ping và diễn cùng ngôi sao võ thuật Chân Tử Đan. Trong nền điện ảnh của Hồng Công nổi tiếng thập niên 80, 90 ở thể loại hành động - võ thuật thì Dương Lệ Thanh và Lý Trại Phụng được xem là hai "đả nữ" hàng đầu của dòng phim này.

Năm 1995 Dương Lệ Thanh được chọn vào vai nữ chính "tam tiểu thơ" Triệu Yến Linh trong bộ phim truyền hình ăn khách của Đài Loan là Trung Nguyên kiếm khách của đạo diễn kỳ cựu Trần Minh Hòa. Ngoài ra, trong năm 1995 thì Dương Lệ Thanh còn có dịp diễn xuất cùng nam diễn viên gạo cội Trịnh Thiếu Thu trong bộ phim "Tân Sở Lưu Hương Truyền Kỳ".

Mời các bạn cùng theo dõi các bộ phim do Dương Lệ Thanh thủ vai chính tại đây


Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 7 MTN (20/02/2011)

Nguồn : www.40giayloichua.net Mời nghe bài giảng với chủ đề " "LÒNG NHÂN TỪ CỦA THIÊN CHÚA" của Linh Mục Đa Minh Nguyễn Phi Long, CSsR Mời nghe bài giảng với chủ đề " "MẮT ĐỀN MẮT" của Linh Mục Micae Nguyễn Trường Luân, CSsR SỐNG BẰNG YÊU THƯƠNG Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái 1/ Thế nào là thánh ? Trong các bài đọc hôm nay, chúng ta nghe được hai lời kêu gọi nên thánh như Thiên Chúa : "Các ngươi hãy nên thánh, vì Ta là Đấng Thánh" (bài đọc I) ; "Các con hãy nên trọn lành như Cha các con ở trên trời là Đấng trọn lành" (Bài Tin Mừng). 2/ Thánh là thế nào ? Người ta thường hình dung vị thánh là một người khổ hạnh, xa lánh thế gian, chuyên chăm đọc kinh cầu nguyện… Vì hình dung như thế, người ta ngưỡng mộ các vị thánh nhưng không thích làm thánh. Bài đọc I và bài Tin Mừng hôm nay hình dung vị thánh một cách rất dễ thương, dễ thích : Thánh là người cố gắng giống Chúa. Mà vì Chúa là tình yêu cho nên thánh là người sống yêu thương, chẳng những yêu thương những người thân cận với mình, mà còn yêu thương cả những kẻ thù ghét mình. Một vị thánh như thế, ai mà không thích ? Hình ảnh một vị thánh như thế, ai mà không muốn trở thành ? Và những người thánh như thế, xã hội nào mà không cần đến ? 3/ Mắt đền mắt, răng thế răng" Toàn văn của khoản luật trả đũa được ghi trong sách Xuất hành (Xh 21,24) như sau : "Mắt đền mắt, răng đền răng, tay đền tay, chân đền chân, phỏng đền phỏng, bầm đền bầm, sưng đền sưng". Mục đích của khoản luật này là tuy cho phép trả đũa nhưng giới hạn sự trả đũa đúng mức bị gây hại : kẻ thù làm mình hư một mắt, mình có thể trả đũa làm cho nó hư lại một mắt (không được hai) ; nó đánh mình bầm, mình có thể đánh nó bầm lại (không được hơn)… Một điều đáng buồn là ngay trong thời đại Tân Ước này, nhiều người chẳng những chưa giữ được giới hạn tối thiểu của luật Cựu Ước mà còn tệ hơn thế nhiều. Họ sống theo luật "Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại". Hãy nhìn tình hình xung đột bên Trung Đông giữa Palestine và Israel : một người của bên này bị bắn tỉa chết là liền sau đó một làng của bên kia bị máy bay bên này ném bom. Trên bình diện nhỏ hơn : hai đứa trẻ đánh nhau kéo theo hai gia đình xung đột với nhau ; khi hai người cãi nhau, người này chửi một câu thì người kia đáp lại ba câu ; người này nói "Cha mầy" thì người kia đáp lại "Tổ tiên sư mầy"… Làm thế nào để chấm dứt xung đột ? Cách giải quyết "Mắt đền mắt răng đền răng" rất khó dừng lại ở giới hạn hợp lý mà thường có khuynh hướng leo thang trả đũa. Còn nếu giải quyết bằng cách "Hòn đất ném đi hòn chì ném lại" thì xung đột càng leo thang nhanh hơn. Đến đây chúng ta mới thấy giáo huấn của Đức Giêsu rất khôn ngoan. Xung đột chỉ chấm dứt được khi một bên chịu nhường nhịn. Nhường nhịn không có nghĩa là mình yếu, mình thua, nhưng là mình đang cố gắng nên thánh như Thiên Chúa ở trên trời là Đấng thánh. Yêu thương kẻ thù không phải là thiện cảm, mà là thiện chí Martin Luther King là một mục sư da đen, người đã đấu tranh để người da đen không còn bị người da trắng ngược đãi. Ông có một cách hiểu rất dễ chấp nhận về lời Chúa Giêsu dạy "Hãy yêu thương kẻ thù", như sau : "Trong Tân Ước, chúng ta thấy từ Agapè được dùng để chỉ tình yêu. Đó chính là tình yêu dồi dào không đòi một đáp trả nào hết. Các nhà thần học nói đó là tình yêu Thiên Chúa được thực hiện nới tâm hồn con người. Khi vươn lên một đỉnh tình yêu như vậy, chúng ta sẽ yêu hết mọi người, không phải vì chúng ta có thiện cảm với họ, cũng không phải vì chúng ta đánh giá cao lối sống của họ. Chúng ta yêu thương họ vì Thiên Chúa yêu thương họ. Đó chính là ý nghĩa lời Đức Giêsu dạy "Anh em hãy yêu thương kẻ thù". Phần tôi, tôi sung sướng vì Ngài đã không nói "Anh em hãy có thiện cảm với kẻ thù của anh em" bởi vì có những người mà tôi khó có thiện cảm nổi. Thiện cảm là một xúc cảm. Tôi không thể có xúc cảm với người đã ném bom vào gia đình tôi. Tôi không thể có thiện cảm với người bóc lột tôi. Tôi không thể có thiện cảm với người đè bẹp tôi dưới sự bất công. Không, không thể có một thiện cảm nào đối với người đêm ngày đe dọa giết tôi. Nhưng Đức Giêsu nhắc tôi rằng tình yêu còn lớn hơn thiện cảm, rằng tình yêu là thiện chí biết cảm thông, có tính sáng tạo, cứu độ đối với hết mọi người" (Trích bởi Fiches dominuicales, Năm A, trang 201) 4/ Mảnh suy tư Khi đọc lịch sử người ta rất buồn, không phải buồn vì những tội ác mà những kẻ ác đã phạm, cho bằng vì những sự trừng phạt mà người lành phải gánh chịu ; và một cộng đoàn trở nên hung ác không phải do những tội ác thỉnh thoảng xảy ra cho bằng do thói quen xử dụng hình phạt. (Oscar Wilde) Tha thứ giống như cái gì ? Giống như mùi hương mà bông hoa tỏa ra khi nó bị giẫm nát. 5/ Chuyện minh hoạ a/ Trả thù Một thanh niên trong làng bị lăng mạ cách thậm tệ. Anh vội vàng đến mục sư kể cho ông nghe và muốn đi trả thù ngay. - Tốt hơn, con nên về nhà. - Nhưng con bị nhục mạ. - Vậy thì con càng nên về nhà ngay lúc này. Sự nhục mạ cũng giống như bùn. - Đúng thế. Con sẽ làm sạch nó. - Này con, có một điều con có thể học hỏi tốt ngay bây giờ và sau này : Bùn được gạt sạch dễ dàng khi nó khô. b/ Tiêu diệt kẻ thù Một hoàng đế Trung hoa tuyên bố sẽ tiêu diệt hết các kẻ thù. Nhưng ít lâu sau, thần dân thấy nhà vua đi lại, ăn uống với kẻ thù trước kia. - Chẳng phải ngài đã từng nói là sẽ tiêu diệt hết kẻ thù ? - Đúng, ta đã tiêu diệt hết kẻ thù, vì ta đã biến họ thành bạn bè của ta. Lạy Chúa , mỗi ngày khi chúng con đi ngủ là đi vào một cái chết nho nhỏ để chịu một cuộc phán xét nho nhỏ về một ngày vừa qua. Ước gì khi đó từng điều lầm lỗi của chúng con đều đã được tha thứ, và từng điều không thánh thiện của chúng con đều đã được thánh hóa.Xin đừng để còn một điều gì đi theo chúng con vào giấc ngủ mà chưa được tha thứ và thánh hóa. Có như thế chúng con mới luôn sẵn sàng cho cuộc tái sinh vào cõi đời đời, chúng con dám nhìn về phía trước với ánh mắt chan chứa tình yêu và hy vọng và có thể đứng vững trước mặt Chúa là Đấng vừa là quan tòa vừa là Đấng cứu độ chúng con, một quan tòa thánh thiện và một đấng cứu độ yêu thương. Amen(Đức Giám Mục Appleton) ĐI HAI DẶM Lm Mark Link, S.J. Một bệnh nhân bước vào phòng mạch của chuyên gia tâm thần nổi tiếng, Bs. Smiley Blanton, ông nhận thấy có cuốn Kính Thánh ở trên bàn của bác sĩ. Bệnh nhân nói, “Tôi không nghĩ rằng vị y sĩ đại tài Blanton lại đọc Kinh Thánh”. Bs. Blanton trả lời, Không những tôi đọc Kinh Thánh mà còn suy gẫm những điều trong đó. Kinh Thánh là một cuốn sách giáo khoa rất tốt về lối đối xử của con người hơn cuốn nào khác. Nếu người ta tuân theo các chỉ dậy trong Kinh Thánh, nhiều chuyên gia tâm thần có thể đóng cửa phòng mạch và đi câu cá. Bs. Blanton muốn nói gì? Làm thế nào Kinh Thánh lại là sách giáo khoa về lối đối xử của con người? Làm thế nào sự giảng dậy trong Kinh Thánh lại là một hướng dẫn cho sức khoẻ tâm thần? Trong bài phúc âm hôm nay có một sự hiểu biết sâu sắc khi Chúa Giêsu nói với các môn đệ: Đừng trả thù người đối xử xấu với anh em. Là một thầy dậy nhân lành, sau đó Đức Giêsu tiếp tục đưa ra thí dụ về điều vừa nói. Người nói, Nếu có người trong đội quân xâm lăng ép buộc anh em phải vác ba lô của họ đi một dặm, hãy vác đi hai dặm. Để hiểu thí dụ của Đức Giêsu, chúng ta cần biết một vài điều về hoàn cảnh ở Palestine trong thời kỳ của Đức Giêsu. Các lực lượng của đế quốc La Mã xâm lăng và kiểm soát vùng Palestine. Họ duy trì một loại quyền lực sinh tử trên người dân Do Thái. Thí dụ, nếu một sĩ quan La Mã dùng gươm vỗ vào vai một người Do Thái, người này phải thi hành bất cứ gì mà sĩ quan này ra lệnh. Nói cách khác, các sĩ quan La Mã có thể sai khiến người Do Thái giống như cảnh sát sai khiến chiếc xe của chúng ta ngày nay, nếu cần. Thí dụ, một sĩ quan La Mã có thể ra lệnh một người Do Thái mang vác đồ vật gì đó trong một quãng đường dài một dặm. Hãy nhớ lại ông Simon ở Xirênê. Một sĩ quan La Mã đã ra lệnh cho ông vác đỡ thập giá của Đức Giêsu. Mc 15:21 Khi đối diện với luật lệ của La Mã, Đức Giêsu nói với các môn đệ, Nếu có người trong đội quân xâm lăng ép buộc anh em phải vác ba lô của họ đi một dặm, hãy vác đi hai dặm. Tại sao Đức Giêsu lại có lời khuyên kỳ quặc này? Để trả lời câu hỏi này chúng ta hãy nhớ lại lời nói của Bs. Blanton về Kinh Thánh. Ông nói, Nếu người ta tuân theo các chỉ dậy trong Kinh Thánh, nhiều chuyên gia tâm thần có thể đóng cửa phòng mạch và đi câu cá. Khi Đức Giêsu nói với các môn đệ hãy đi “hai dặm”, Người muốn nói rằng, Bất cứ khi nào người La Mã bắt anh em phải phục vụ, đừng để điều đó làm anh em tức giận. Đừng để điều đó làm anh em oán hận. Tại sao Đức Giêsu lại nói điều này? Câu trả lời thật hiển nhiên. Khi người ta ghét kẻ thù và phẫn nộ, rốt cuộc người ta gây thiệt hại cho chính mình hơn là thiệt hại cho kẻ thù. Một tác giả giải thích câu nói đó như thế này: Khi chúng ta oán ghét kẻ thù, chúng ta đã cho họ sức mạnh trên chúng ta – sức mạnh trên giấc ngủ… ,sức mạnh trên áp huyết máu, sức mạnh trên sức khoẻ và hạnh phúc của chúng ta. Kẻ thù sẽ vui mừng nhảy múa khi biết rằng sự oán ghét đã xé nát chính chúng ta. Sự oán ghét không làm kẻ thù bị thiệt hại một chút nào. Nó chỉ biến những ngày và đêm của chúng ta trở nên một xáo trộn khủng khiếp. Nói cách khác, phương cách duy nhất mà viên đạn oán ghét có thể gây thiệt hại cho kẻ thù là hãy để nó xuyên qua thân thể chúng ta. Thật không ngạc nhiên khi người Hy Lạp xưa thường nói, Người khôn ngoan sẽ luôn luôn chịu đựng sự đau khổ cách sai lầm hơn là thi hành điều sai lầm. Nói cách khác, phản ứng tử tế đối với người xấu với chúng ta, không những nó giúp ích cho chúng ta mà còn cho chính họ. Ông Bruce Larson kể một câu chuyện vui về chính ông để minh hoạ điều này. Vào một buổi chiều tối khi mọi người vội vã về nhà lúc tan sở, ông cũng nhanh chân đứng xếp hàng đón xe buýt. Bỗng dưng có một bà to béo chen vào đứng trước ông. Bà xô ông như muốn ngã xuống đất. Ông Larson chế nhạo bà bằng câu mỉa mai, Xin lỗi bà nhé! Tôi không cố ý va vào bà như vậy đâu. Với cử chỉ mỉa mai của ông Larson, bà này phản ứng một cách thật kinh ngạc. Bà thực sự nghĩ rằng ông ta muốn nói như vậy. Khuôn mặt bà thay đổi, và mọi nếp nhăn trên khuôn mặt thay đổi vị trí. Bà ấp úng nói, Tôi xin lỗi ông. Không hiểu làm sao ông có thể lại tử tế với cử chỉ thô lỗ của tôi như vậy? Bây giờ thì đến lượt ông Larson bối rối. Ông không biết nói gì. Người phụ nữ này đã phản ứng với sự tử tế giả dối của ông như thể điều đó có thật. Tối thiểu, trong một giây phút, bà đã thay đổi. Ông Larson trấn tĩnh lại và lầu bầu, Không thiệt hại gì khi tử tế với người khác. Sau đó, ngồi trên xe buýt về nhà, ông cảm thấy thẹn thùng và xấu hổ về thái độ nhỏ nhen và thiếu thành thật của mình. Ông im lặng cầu nguyện, Lậy Chúa, Chúa muốn dậy con điều gì? Và sau đó ông nghe như có tiếng trả lời, Này Larson, Ta đã từng cố gắng nói với con, và với những người của biết bao thế kỷ giống như con, rằng tình yêu luôn luôn kéo theo một chuỗi phản ứng tình yêu. Ông bắt đầu thấy rằng phản ứng nhân ái đối với những người đối xử xấu với chúng ta sẽ có lợi cho cả hai hơn là phản ứng bằng sự oán ghét. Khi chúng ta phản ứng với lòng nhân ái, chúng ta lan toả tình yêu ở những chỗ cần đến nó nhất. Chúng ta chặn đứng phản ứng xấu xa và đưa nó vào vị trí của chuỗi phản ứng tình yêu. Và vì vậy chúng ta hãy trở lại với câu nói của Bs. Blanton: Nếu người ta tuân theo các chỉ dậy trong Kinh Thánh, nhiều chuyên gia tâm thần có thể đóng cửa phòng mạch và đi câu cá. Chúng ta có thể tóm lược sự giảng dậy của các bài đọc hôm nay với những lời của Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Rôma: Đừng để sự dữ đánh bại anh chị em; thay vào đó, hãy chiến thắng sự dữ bằng sự thiện. Chúng ta hãy kết thúc bằng lời nguyện xin Chúa Cha ban cho chúng ta ơn sủng và sự can đảm để sống những lời của Đức Giêsu trong Tám Mối Phúc: Hãy yêu thương kẻ thù, hãy làm điều tốt cho những ai ghét bỏ anh em, hãy chúc lành cho những ai nguyền rủa anh em, và hãy cầu nguyện cho những ai xử tệ với anh em…. Hãy thương xót như Cha anh em là Đấng thương xót… Đừng kết án người khác, và Thiên Chúa sẽ không kết án anh em; hãy tha thứ cho người khác, và Thiên Chúa sẽ tha thứ cho anh em. Luca 6:27-28, 36-37 Xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Nghe đọc sách hay : "ĐIỀU KỲ DIỆU TỪ CÁCH NHÌN CUỘC SỐNG"



Cuộc sống chúng ta luôn bận rộn với những công việc, những suy nghĩ, những ước mơ hoài bão và những con đường... Đó là một hành trình mà chúng ta luôn hướng về phía trước. Mỗi người đều có thể đảm nhận cuộc sống trong không gian suy nghĩ của mình, trong từng giai đoạn của cuộc sống. Chính vì vậy đôi khi chúng ta đã băng quá nhanh, không kịp dừng lại hay đủ tĩnh lặng để cảm nhận và khám phá cuộc sống từ góc nhìn khác với những gì mình đã thấy, từ những không gian khác hay thời điểm khác. Thật sự, đôi khi những điều mới mẻ, diệu kỳ của cuộc sống lại đến từ những khoảnh khắc rất bình dị và bất ngờ.

Điều diệu kỳ từ cách nhìn cuộc sống tuyển chọn những câu chuyện rất đỗi đời thường cùa cuộc sống. Mỗi câu chuyện là một thông điệp giản dị mà cuộc sống muốn gởi đến các bạn. Những thông điệp này có thể giúp bạn thay đổi cách nhìn, cách nghĩ đối với những sự kiện diễn ra xung quanh chúng ta. Hạnh phúc sống không phải lúc nào cũng trọn vẹn, không phải lúc nào cũng thành công to lớn. Đôi khi chỉ tìm được cái nhìn đúng, hay nhìn nhận lại những gì mình đã làm được cũng đem đến cảm giác hạnh phúc thật sự. Và mỗi nghịch cảnh, khó khăn thường ẩn chứa những bài học những trải nghiệm vô giá mà bạn chỉ thật sự khám phá và cảm nhận đuợc khi bạn mở lòng đón nhận.

Mong rằng từ những câu chuyện trong “Điều diệu kỳ từ cách nhìn cuộc sống”, bạn sẽ tìm thấy và khám phá những điều thú vị, dù là bình dị nhất, với những gì đã và đang diễn ra trong cuộc sống của mình.

01. Lời Giới Thiệu - First New 
02. Không thiếu một người nào - First New 
03. Điều gì là thật sự quan trọng -  First New 
04. Bạn có thấy là mình giàu có không? - First New 
05. Hai chị em - First New 
06. Câu chuyện về Chíp - First New 
07. Câu chuyện sớm mai -  First New 
08. Điều diệu kỳ từ cách nhìn cuộc sống - First New 
09. Hạnh phúc và cuộc sống - First New 
10. Những bước lùi - First New 
11. Chiếc lá Freddie - First New 
12. Cơn bão - First New 
13. Lời kết - First New

Mời các bạn nghe đọc sách theo YouTube tại đây



Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 6 MTN (13/02/2011)

Nguồn : www.40giayloichua.net Mời nghe bài giảng với chủ đề " "LUẬT CŨ & LUẬT MỚI" của Linh Mục Đa Minh Nguyễn Phi Long, CSsR SỐNG THEO LUẬT CHÚA Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái 1/Con đường sống Trong bài đọc I, Ben Sira nói đến 2 con đường : con đường được vạch ra bởi các giới răn là con đường sống, con đường nước, con đường sự lành ; con đường thứ hai thực ra không phải là đường mà là muốn đi đâu thì đi, không có chỉ dẫn, không có định hướng, không có ngăn cản… đó là con đường lửa, con đường sự dữ, con đường sự chết. Chỉ cần một thí dụ nhỏ cũng đủ để nhất trí với Ben Sira : lái xe trên xa lộ. Muốn an toàn, hay nói cách khác là muốn sống, người lái xe phải tuân thủ rất nhiều luật : đoạn nào phải chạy với tốc độ nào, chỗ nào được quẹo, chỗ nào phải dừng lại, muốn vượt thì phải làm sao v.v. và v.v. Người lái xe nào nghĩ rằng tất cả những luật ấy là bó buộc, là bóp chết sự tự do của mình, rồi bất chấp tất cả. Kết quả sẽ thế nào ? Người đó chết. Chẳng những thế, có thể làm cho nhiều người khác chết theo. Đi trên một đoạn đường xa lộ mà đã thế. Huống chi trọn cuộc hành trình của đường đời. 2/Luật là luật ! Nhiều người nói "luật là luật". Những người này bám sát mặt chữ của các khoản luật và buộc người ta tuân thủ một cách nô lệ từng chữ ấy. Lúc đó, luật trở thành chủ, và con người trở thành nô lệ. Cuộc sống quá nặng nề, không chịu nổi. Luật của pharisêu là như thế đó. Ngày sabát, nếu có người bệnh cũng không được chữa, bởi vì "luật" cấm không được làm việc gì trong ngày đó. Nếu chú ý đọc hết bài giảng trên núi rất dài của Đức Giêsu (từ đầu chương 5 đến hết chương 7 Tin Mừng Mátthêu), chúng ta sẽ ngạc nhiên là tuy Ngài nói đến luật cũ và luật mới, nhưng Ngài chỉ giải thích những khoản luật cũ chứ không đưa thêm khoản luật nào "mới" của Ngài cả. Đức Giêsu không thêm luật, nhưng Ngài chỉ cho thấy tinh thần của luật. Vì thế ta có thể nói : luật của Chúa Giêsu không phải là luật, mà là tinh thần. Tinh thần là sự sống của luật. Đã có quá nhiều khoản luật, chỉ thiếu tinh thần và sự sống thôi. Sau này, trong một cuộc đối thoại với một luật sĩ, Đức Giêsu có nói tới hai khoản "luật" quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người. Nhưng thực ra hai khoản đó cũng đã có sẵn trong bộ luật cũ Cựu Ước. Khoản luật thì vẫn cũ, cái mới là tinh thần : tinh thần "yêu" và tinh thần "mến". Tín hữu chúng ta đang cố gắng tuân giữ rất nhiều luật : Luật Chúa và luật Giáo Hội. Nhưng hãy lưu ý kỹ điều này : nếu chỉ giữ "luật" mà không giữ đúng "tinh thần" của luật thì ta sẽ thành nô lệ, sẽ thành pharisêu. 3/Luật gia đình : Cha con, anh em Tinh thần bao trùm tất cả mọi khoản luật là tinh thần gia đình : đối xử với Thiên Chúa bằng tình hiếu thảo cha con và đối xử với người khác bằng tình huynh đệ anh em. Đọc lại Bài giảng trên núi rất dài từ chương 5 đến hết chương 7 Tin Mừng Mt, ta thấy mỗi lần nói đến Thiên Chúa thì Đức Giêsu đều nhắc ta nhớ Ngài là Cha, và mỗi lần nói đến người khác thì Đức Giêsu cũng nhắc ta nhớ họ là anh em của ta. Thí dụ như về luật đối xử với người khác (Mt 5,21-26) : "Ai giận anh em mình… Ai mắng anh em mình… Ai chửi anh em mình… Khi con sắp dâng lễ vật trước bàn thờ mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với con…" Thí dụ về những việc đạo đức (Mt 6,1-18) : "Khi bố thí thì đừng có khua chiêng đánh trống… Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh… Khi cầu nguyện… Hãy cầu nguyện với Cha của anh, Đấng thấu suốt những điều kín đáo… Còn khi ăn chay… Cha của anh Đấng thấu suốt những gì kín đáo…" Thánh Kinh thường gọi Luật là "ách" và "gánh". Nhưng luật của Chúa Giêsu là luật gia đình. Luật gia đình tuy cũng là "ách" và "gánh" nhưng rất nhẹ nhàng, êm ái : "Ách Ta êm ái, gánh ta nhẹ nhàng". 4/"Đừng nổi giận với anh em mình" Đức Giêsu không bảo "Đừng nổi giận", mà bảo "Đừng nổi giận với anh em mình". Nhận xét này có nhiều ý nghĩa. Xét về mặt tâm lý, giận là một trong "thất tình", nghĩa là một trong 7 thứ tình cảm tự nhiên mà người lành mạnh nào cũng có. Nếu ta biết yêu ta và tự trọng ta thì khi ai đó đối xử bất công với ta thì tự nhiên ta nổi giận. Khoa tâm bệnh học còn cho biết rằng cứ đè nén cơn giận mãi còn có thể gây hại cho tâm thần và cả sức khoẻ nữa. Tự nó, tình cảm giận không có gì xấu. Chính Đức Giêsu cũng từng nổi giận khi thấy người ta buôn bán trong sân Đền thờ Giêrusalem. Chỉ xấu khi "nổi giận với anh em mình", nghĩa là vì giận quá mà không còn coi người anh em mình như anh em nữa, trái lại coi họ là người dưng, thậm chí là kẻ thù. Nói tóm lại là giận đến nỗi mất tình huynh đệ. Trong trường hợp này "giận" đồng nghĩa với "giết" : không phải giết chết một mạng sống mà giết chết một mối tình, vì người trước đây là anh em nay không còn là anh em nữa. 5/Chuyện minh họa a/ Giận dữ Khi R. Weaver còn làm công nhân hầm mỏ, có lần anh vô tình chọc giận một công nhân khác. Anh này gầm lên : - Chắc tao phải cho mày mấy bạt tai quá ! - Nếu anh thấy cần thì cứ làm đi. Người ấy tát Weaver một cái. Anh đưa má kia, tát nữa. Tất cả là 5 lần. Đến lần thứ 6, người kia hậm hực bỏ đi. Weaver còn nói theo : "Chúa tha thứ cho anh. Tôi cũng thế. Xin Chúa cứu anh." Sáng hôm sau khi xuống mỏ, người đầu tiên mà Weaver gặp là người tát mình. Anh mỉm cười lại gần. Người ấy chợt bật khóc : "Ôi anh Richard. anh thực sự tha thứ cho tôi chứ ?" Cả hai ôm chầm lấy nhau. Rồi người ấy nhập đạo. b/ Tha thứ Dick và Dorothy là hai chú bé luôn bị một chú nọ to con bắt nạt. Hai chú tức mà không làm gì được. Ngày nọ, hai chú đọc đoạn Tin Mừng kể chuyện Phêrô hỏi Chúa : "Khi anh em xúc phạm đến con, thì con phải tha bao nhiêu lần ? Có phải 7 lần không ?"- "... Không phải 7 lần, mà là 70 lần 7." Dick làm tính nhẩm : "Vậy là Chúa bảo tha 490 lần." Hai đứa thinh lặng một lúc, rồi Dorothy nói : "Ta hãy mua một cuốn vở, mỗi khi tha cho hắn, mình ghi vào." Và Dick reo lên : "Sau lần thứ 490, tụi mình sẽ cho hắn biết tay !" Lạy Chúa là Thiên Chúa trung thành, xin ban ơn trợ giúp để chúng con hiểu rằng nếu muốn đứng vững giữa muôn ngàn thử thách trên đường đời, cũng như muốn khỏi sa vào hố diệt vong, chúng con cần phải giữ trọn lề luật Chúa. Amen. TUYÊN NGÔN KITÔ HỮU Lm. Hông Phúc, C.Ss.R. Sau khi mô tả lý tưởng của Đạo mới trong tám mối phúc thật, Chúa Giêsu đem đối chiếu với Đạo cũ và lề luật Moisê. Ngài đến không phải để phá đổ lề luật Đạo cũ mà để làm cho nên trọn. Ngài phán: “Cho dù trời đất có qua đi thì một chấm, một phảy trong lề luật cũng không bỏ sót cho đến khi mọi sự hoàn thành”. Ngài hoàn thành cách nào? Lề luật Moisê có 3 khuyết điểm quan trọng: Một là lề luật nhắm vào hạnh phúc của một xã hội hơn là những phần thưởng vật chất và trần thế; Hai là Lề luật nhắm vào công tác bên ngoài và không chú trọng mấy đến ý ngay lành bên trong; Ba là Lề luật chỉ ra những chỉ thị bắt buộc, không có những điều chỉ bảo nhắm đến sự trọng lành. Đạo mới đến, không phải chỉ là một sự tiếp tục mà là một sự đổi mới làm cho Lề luật nên trọn hảo, vạch ra con đường trọn lành. Để chứng minh điều ấy, Chúa Giêsu đưa ra 5 điểm, trong đó Lề luật Phúc Âm thắng vượt rõ ràng Lề luật cũ. Đó là những chỉ thị về việc sát nhân, ngoại tình, việc làm chứng dối, oán thù và cách cư xử với anh em. Chúa phán: “Các con đã nghe người xưa dạy rằng…Còn Ta, Ta bảo các con… Các con đã nghe người xưa dạy rằng: không được giết người. Ai giết người sẽ bị luận phạt nơi tòa án. Còn Ta, Ta bảo các con: bất cứ ai phẩn nộ với anh em mình thì sẽ bị tòa án luận phạt…ai rủa anh em mình là khùng thì sẽ bị lửa địa ngục”. Người Do thái thông thạo Lề luật Maisen, vì họ nghe đọc và giải thích mỗi ngày thứ bảy (ngày Sabbat) trong Hội trường, nhất là 10 điều răn, thì Chúa Giêsu lấy đó làm căn bản để xây dựng Lề luật mới. Và Người giảng dạy như người có quyền trên cả Moisê nữa. Ví dụ giải thích rõ rệt hơn: Lề luật phạt tử hình những ai phạm tội cố ý giết người (Ex 20, 13; Deut 5, 17: Lev 24, 17). Phúc Âm đi xa hơn và coi như phạm tội giết người những ai phẫn nộ với anh em. Thánh Gioan Tông đồ nói: “Ai thù ghét anh em là phạm tội sát nhân trong lòng”. Bổn phận bác ái đối với anh em còn trọng hơn mọi bổn phận khác, kể cả bổn phận đạo đức. Chúa phán: “Nếu ngươi đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ có sự bất bình nơi anh em thì hãy đễ của lễ đó, đi làm hòa với anh em rồi trở lại dâng của lễ”. Đó là lý tưởng của Phúc Âm. Về luân lý hôn nhân thì Phúc Âm vượt hẳn Lề luật cũ. Lề luật cũ cấm sự ngoại tình và phạt tử hình đôi dâm phu gian phụ. Nhưng lề luật không nói gì về những ý tưởng ngang trái tà bạy. Phúc Âm cấm cả ý tưởng ngang trái, vì ý tưởng đưa tới hành động và tự bản chất đã là xấu. Vì thế, Chúa phán: “Ai nhìn xem phụ nữ mà ước ao phạm tội với họ, thì đã ngoại tình với họ trong lòng rồi”. Chúng ta thấy Chúa đòi hỏi rất nhiều, có người cho là quá nhiều, đòi hỏi cả sự khó thực hiện nữa. Nhưng đây là bản tuyên ngôn của Kitô hữu, của những người muốn theo Chúa mà cốt tủy ấy là Tình yêu. Bản tuyên ngôn đến từ Thiên Chúa mà Thiên Chúa là Tình yêu. Chúa tỏ ra đòi hỏi nhiều vì với tình yêu, người tín hữu có thể làm hết mọi sự. Sự gì không làm được, ơn Chúa sẽ hộ giúp, có Chúa ta sẽ làm được tất cả. Thánh Phaolô nói: “Tôi làm được hết mọi sự trong Đức Kitô”. GIẢNG DẬY BẰNG GƯƠNG MẪU Lm. Mark Link, S.J. Có lẽ nhiều người không biết đến tên Juan Romero, nhưng hàng triệu người còn nhớ tấm hình của anh được xuất hiện trên hàng ngàn tờ tuần san, nhật báo và các đoạn phim ngắn trên toàn thế giới. Juan Romero là một chú bồi phòng 17 tuổi trong y phục trắng quỳ trên sàn nhà, tay đỡ lấy đầu của TNS Robert Kennedy ngay sau khi ông bị ám sát vào năm 1968. Trong lòng bàn tay của TNS Kennedy người ta thấy có chuỗi Mai Khôi. Đó là xâu chuỗi mà Juan đã lấy trong túi và đặt vào tay thượng nghị sĩ khi anh quỳ bên cạnh ông. Ba mươi năm sau, nhân ngày giỗ TNS Kennedy vào năm 1998, cả hai tuần báo Times và Newsweek đều in lại tấm hình này và kể lại câu chuyện của anh Juan. Buổi tối hôm trước, Juan thu dọn các khay thực phẩm còn sót lại từ đêm qua vì anh được vinh dự phục vụ căn phòng mà TNS Kennedy ở trong khách sạn. Khi Juan bước vào phòng, TNS Kennedy bắt tay anh một cách thân mật. Sau này Juan kể lại, “Lúc ấy tôi không còn cảm thấy mình là một chú bồi phòng… Tôi cũng không thấy mình chỉ là một thiếu niên 17 tuổi. Tôi thấy mình là một con người.” Juan rất ngưỡng mộ TNS Kennedy đến độ anh ghim tấm hình của thượng nghị sĩ ngay bên cạnh tượng thánh giá ở trên tường. Juan ngưỡng mộ TNS Kennedy vì ông là một người Công Giáo, một người lưu tâm đến gia đình, và là người đã khen ngợi các người Mễ chăm chỉ làm việc. Làm thế nào Juan lại ở bên cạnh TNS Kennedy khi ông ta bị bắn? Khi Juan được biết sau cuộc vận động tranh cử tổng thống ở mặt tiền khách sạn chấm dứt, TNS Kennedy và bà vợ Ethel cùng với các thân hữu và các vệ sĩ sẽ đi ra khỏi khách sạn bằng lối nhà bếp. Với hy vọng sẽ được bắt tay vị anh hùng một lần nữa, Juan đứng đợi trên đường đến nhà bếp. Khi TNS Kennedy đi ngang qua, Juan đã bắt tay ông một lần nữa. Ngay khi đó, Juan cảm thấy một luồng khí nóng sát ngay cạnh đầu. Đó là từ cây súng đã giết chết TNS Kennedy. Ngày hôm sau, tấm hình anh Juan quỳ trên sàn, tay đỡ lấy đầu TNS Kennedy xuất hiện trong các đoạn phim và có thể nói trên mọi tờ báo lớn ở trong nước. Độc giả ở khắp nơi đều xúc động trước hình ảnh này. Các thông tín viên săn đuổi anh Juan và viết bài phỏng vấn. Ngay cả có người đề nghị cấp học bổng đại học cho anh để đổi lấy câu chuyện độc đáo cho riêng mình. Nhưng Juan từ chối. Anh nói rằng, cha anh từng bảo với anh rằng thật chẳng vinh dự gì khi được lợi ích từ sự đau khổ của người khác. Do đó Juan từ bỏ cơ hội để được nổi tiếng và quyết định noi gương vị anh hùng của mình bằng sự chăm chỉ làm việc, vinh danh Thiên Chúa, và lo lắng cho gia đình. Ngày nay, Juan có bốn người con và bốn đứa cháu. Ông làm việc trong một công ty làm lề đường, lái xe tải và rải nhựa đường. Ông và gia đình sẵn sàng chia sẻ căn nhà của họ cho những người di dân từ Mễ Tây Cơ, là những người cần sự giúp đỡ ban đầu. Điều này đưa chúng ta trở về với bài Phúc Âm hôm nay và lời hứa của Chúa Giêsu: Ai giữ và dậy người khác tuân giữ các giới răn của Ta, họ sẽ nên cao trọng trong Nước Thiên Chúa. Juan Romero đã giữ các giới răn và, qua đời sống gương mẫu, ông đã cũng đã dậy người khác làm như vậy. Trước khi minh hoạ cách ông thi hành điều này, chúng ta cần biết về TNS Kennedy. Cũng giống như mọi người chúng ta, ông cũng có ưu và khuyết điểm trong đời sống. Một trong những ưu điểm của thượng nghị sĩ Kennedy là ông có thể khích lệ và linh hứng giới trẻ thuộc mọi thành phần. Thí dụ, trước khi ông bị ám sát, TNS Kennedy đã đến nói chuyện với các học sinh trung học ở trung tâm Pine Ridge Reservation ở South Dakota. Sau cuộc thăm viếng này, một thiếu nữ da đỏ cho biết: Ông đã làm chúng tôi cảm thấy hãnh diện về dòng giống chúng tôi, chứ không phải xấu hổ. Trong ánh nhìn xa xăm của các học sinh chung quanh tôi, một số đứa nhìn ông thấy kính sợ, đứa khác thấy hy vọng, đứa khác thấy đức tin… Chúng tôi biết rằng ông để ý đến chúng tôi. Đó là ưu điểm của TNS Kennedy mà nó đã linh hứng ông Juan. Chúng ta hãy thử nhìn xem làm thế nào qua gương mẫu đời sống, bây giờ đến lượt ông Juan linh hứng người khác. Một trong những nguồn linh hứng người khác là tượng thánh giá và tấm ảnh của TNS Kennedy treo trên tường phòng ngủ của Juan. Có bao nhiêu người Công Giáo ngày nay treo tượng thánh giá ở trong phòng để nhớ đến những gì Chúa Giêsu đã làm cho họ? Tôi biết có lẽ sẽ nhiều người nói rằng, “Ba mươi năm trước thì người Công Giáo còn làm như vậy, chứ ngày nay thì có ai?” Một năm trước đây, tôi cũng nói như vậy, nhưng một ngày kia, có một người cha cô độc đến với tôi và nói, “Thưa cha, con có câu chuyện muốn chia sẻ với cha. Tuần qua con đến thăm thằng con trai. Như cha biết, nó được học bổng đầy đủ của một trường đại học nổi tiếng ngoài đời ở miền đông. Con cũng hãnh diện là nó được bầu làm chủ tịch của lớp. Nhưng điều làm con thực sự xúc động, và hãnh diện hơn nữa về nó là khi con bước vào phòng của nó. Ở trên tường ngay trên đầu giường là một tượng thánh giá. Cạnh đó là tấm hình của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II mà nó đã cắt từ tờ báo.” Khi người cha kể cho tôi nghe câu chuyện này, tôi nghĩ ngay đến tấm gương của Juan Romero. Nhưng chúng ta hãy đi sang các tấm gương khác. Nhiều người tín hữu Kitô ngày nay mang tràng hạt trong túi áo, cũng giống như ông Juan. Nhưng có bao nhiêu người sáng suốt đủ để đặt xâu chuỗi ấy vào tay của một người đang hấp hối vì đó là lúc họ cần đến nhất? Có bao nhiêu tín hữu Kitô dám từ bỏ những cơ hội để được nổi tiếng và có tiền, như ông Juan đã làm, chỉ vì họ không muốn lợi dụng sự đau khổ của người khác? Sau cùng, có bao nhiêu tín hữu Kitô dám chia sẻ mái nhà của mình cho những người di dân là những người cần được giúp đỡ ngay tự ban đầu, như ông Juan đang thi hành ngày hôm nay? Tôi nghĩ điều đó rõ ràng cho thấy cách ông Juan dậy người khác bằng gương mẫu của mình. Chúng ta hãy kết thúc với những lời của một thi sĩ. Bài thơ vô danh này giải thích cách chúng ta áp dụng những điểm này vào đời sống của mình. Tất cả sẽ vô hiệu khi giảng dậy về chân lý, cho những đôi tai của các thiếu niên… Lời lẽ hay ho sẽ đánh bóng cho lời bạn khuyên bảo, nhưng thanh thiếu niên sẽ học hỏi từ cách bạn sống. NHÌN NGƯỜI NỮ..., NHÌN NGƯỜI NAM... Lm. Minh Anh (Gp.Huế) Sống là chọn lựa. Chọn lựa là hy sinh. Hy sinh là chết đi. Chết cho điều này để sống cho điều kia. Bài đọc thứ nhất sách Huấn Ca hôm nay nói đến việc chọn lựa, “Trước mặt con, Người đã đặt lửa và nước; con muốn gì, hãy đưa tay ra mà lấy. Trước mặt con là cửa sinh cửa tử; ai thích gì, sẽ được cái đó”. Tin Mừng hôm nay cũng nói đến việc chọn lựa, “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết, ai giận anh em mình thì đáng bị đưa ra toà”. “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình; còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết, bất cứ ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi”. Nếu có những lối đi yên tĩnh thì cũng có những ngõ vắng xôn xao; Nếu có những đường làng quạnh hiu thì cũng có những đại lộ rộn rã. Tương tự như thế, trong tình yêu, Tình yêu có cả những đại lộ thênh thang, Cả những lối mòn chật hẹp. Các bạn trẻ thân mến, Luật cũ dạy: chớ giết người, chớ ngoại tình… đó là những đại lộ tình yêu, ai cũng thấy, ai cũng biết và dễ chấp nhận. Nhưng ai giận anh em mình, ai bảo anh em mình là “bờm”, thì đáng bị toà án luận phạt… đó là những lối hẹp tình yêu mà ai ai cũng dễ va vấp và khó chấp nhận. Cũng như, “Ai nhìn người nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi” lại là một lối mòn chật hẹp hơn. Phải chăng đây chính là điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người mà thánh Phaolô nói tới trong bài đọc thứ hai hôm nay? Có người nói, lạy Chúa, Chúa quá quắt, “Chúa đi guốc trong bụng đàn ông…”; nhưng cũng không ít người tạ ơn Chúa vì Chúa quá tế nhị, quá nhân ái khi không dám nói thêm “Ai nhìn người nam…”. Thưa các bạn, có lẽ đây là đoạn Tin Mừng mà mỗi khi đọc hoặc nghe nói đến là chúng ta nhăn mặt, một đoạn Tin Mừng hiếm khi được chọn để suy niệm trong các buổi chia sẻ. Vậy hôm nay, chúng ta thử nhìn thẳng vấn đề. Đức Giêsu muốn nói gì ở đây? Phải chăng Ngài muốn nói đến đức ái trọn hảo? Phải chăng Ngài muốn nói đến sự thanh khiết hồn nhiên của những ai theo Ngài? Hoặc Ngài muốn nói đến những đòi buộc triệt để giúp chúng ta tiến “nhanh hơn, cao hơn và xa hơn” trong đời sống làm con Chúa? Có lẽ tất cả đó đều là câu trả lời. Đức Giêsu, Đấng ba lần thánh, dẫu hoàn toàn vô tội… nhưng không vì thế mà những gì xảy ra nơi con người lại xa lạ với Ngài. Ngài biết đến những xung năng vật vã, biết cả những cuồng si ươn hèn, hay những cám dỗ chết người nơi thân phận bọt bèo của kiếp nhân sinh. Ngài biết nam cũng như nữ, trẻ cũng như già, khoẻ cũng như ốm, người sống đời dâng hiến cũng như kẻ ở bậc vợ chồng. Trong cuốn sách của mình, một bác sĩ tâm lý thổ lộ: “Tôi thiết nghĩ, trong đời sống vợ chồng, việc giữ đức khiết tịnh còn khó hơn gấp bội so với những người sống đời độc thân. Tôi không nói đến ngoại tình, nhưng tôi muốn nói đến sự kiêng khem”. Vậy thì tại sao phải kiêng khem trong bậc vợ chồng cũng như phải dè giữ ngũ quan trong đời dâng hiến? Câu trả lời hẳn phải có một mẫu số chung: tất cả chỉ vì tình yêu. Người ta sẽ không biết từ chối những điều cấm nếu đã không biết chối từ những điều được phép. Sẽ không biết yêu thương nếu người ta đã không biết hy sinh cả những gì có thể làm. Vì không phải điều ta dâng Chúa mới đáng giá, nhưng sẽ đáng giá hơn, cả những điều ta từ chối vì Người. Tất cả phải phát xuất từ tình yêu, chỉ vì tình yêu. Tất cả gỗ của muôn cánh rừng sẽ thật vô dụng nếu không có lấy một ngọn lửa, “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy những ước mong cho lửa này bùng cháy lên”. Lửa ở đây, chính là lửa yêu thương. Kitô hữu là những người lội ngược… mà dừng lại là thua cuộc, là trôi theo dòng đời. Đừng ngần ngại tìm sự cô tịch cho tâm hồn ở những lối đi chật hẹp! Đừng do dự trổ hoa giữa những sa mạc cằn khô! Cũng đừng băn khoăn khi phải chắt chiu niềm vui nơi những lối đi gập ghềnh. Ngài có đó, Giêsu có đó… sẵn sàng dẫn dắt, bổ sức và chữa lành bạn; ở đó, niềm vui dâng hiến sẽ là những bông hoa hiếm hoi trổ nụ trên những que cọng tình yêu. Hãy cầu xin cho bạn đủ sáng, đủ hấp dẫn để các tâm hồn được gần Chúa hơn; cũng hãy cầu xin cho đủ lu mờ để không ai gắn bó với bạn mà xa dần Thiên Chúa. Chúc bạn mạnh mẽ để can trường đi vào những lối nhỏ yêu thương đó! Xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Nghe đọc audio truyện: Papillon người tù khổ sai - Henri Charriere



Papillon, một trường hợp lạ thường trong lịch sử văn học. Henri Charriere, tác giả cuốn sách, viết Papillon lúc ông đã sáu mươi mốt tuổi. Trước đó, ông chưa hề viết và cũng chưa một lần có ý định cầm bút.

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn báo chí, Henri Charriere có nói: Ông chưa bao giờ tự hỏi là nên viết như thế nào. Ông còn nói thêm rằng câu hỏi đó vô nghĩa đối với ông. Chúng ta hoàn toàn có thể tin được. Ở vào tuổi sáu mươi mốt, ông không còn đủ thời gian để ngẫm nghĩ về việc nên cấu trúc, dàn dựng thế nào. Vả lại, những kỷ niệm của ông là những thứ chất liệu sống đặc biệt bị giam nhốt vào ký ức, một khi được đánh thức là lập tức chồm dậy, chảy trào lên mặt giấy, không cho phép ông vừa viết vừa suy nghĩ một cách dềnh dàng.

Vậy mà ở Pháp và nhiều nước khác, Papillon được đánh giá cao cả về nội dung và nghệ thuật. Ném "Bướm", chàng trai mới hai mươi lăm tuổi, hãy còn khá ngư ngơ giữa cái thế giới tàn bạo ấy. Henri Charriere đã tạo ra một sự đối nghịch đến rợn người. Mọi hoạt động của nhà tù chỉ nhằm một mục đích: huỷ diệt con người - huỷ diệt theo nghĩa đen và nghĩa bóng - trong khi "Bướm" lại quyết sống và sống tự do.

Anh cũng không tin Chúa hay bất kỳ một chủ thuyết nào. Anh cũng không đủ lãng mạn để ru ngủ tâm hồn mình bằng những ảo tưởng, những kỳ vọng. Chỗ dựa duy nhất của anh là ý chí, nghị lực của chính mình, là sự lương thiện, sáng suốt của con người mà anh tin là có ở khắp mọi nơi trên trái đất, kể cả trong cái địa ngục trần gian này.,

Khát vọng tự do bùng cháy trong anh ngay từ khi nghe toà tuyên án khổ sai chung thân. Và cứ thế, ngọn lửa rực lên, sáng chói lên mãi, cho dù khi anh bị giam trong ngục tối, bị trói chặt cả tay chân, phải bò lê trên sàn xà lim để liếm từng mẫu bánh như chó, hay trong khi đói lả nằm hấp hối trên con thuyền vô định giữa biển khơi...

Xin xem truyện tại đây .

01. Lời Giới Thiệu - NXB Văn Nghệ TP.HCM
02. Tập thứ nhất: Con đường của sự thối nát. Phiên tòa đại hình - Henri Charrière
03. Nhà lao Conciergerie - Henri Charrière
04. Nhà lao trung tâm Caen - Henri Charrière
05. Tập thứ hai: Lên đường - Henri Charrière
06. Xuất phát - Henri Charrière
07. Saint-Laurent-Du-Maroni - Henri Charrière
08. Tập thứ ba: Vượt ngục lần thứ nhất. Trốn khỏi nhà thương - Henri Charrière
09. Đảo bồ câu - Henri Charrière
10. Giờ hoàng đạo - Henri Charrière
11. Vượt ngục lần thứ nhất - Trinidad - Henri Charrière
12. Tập thứ tư: Vượt ngục lần thứ nhất (tiếp theo). Trinidad - Henri Charrière
13. Lại lên đường - Henri Charrière
14. Curacao - Henri Charrière
15. Nhà tù ở Riohacha - Henri Charrière
16. Trốn thoát khỏi Riohacha - Henri Charrière
17. Người Anh-Điêng - Track 1 - Henri Charrière
18. Người Anh-Điêng - Track 2 - Henri Charrière
19. Tập thứ năm: Trở về thế giới văn minh. Nhà tù Santa Marta - Henri Charrière
20. Vượt ngục ở Santa Marta - Henri Charrière
21. Những câu chuyện vượt ngục ở Baranquilla - Henri Charrière
22. Trở về trại khổ sai - Henri Charrière
23. Mộ người A Rập và một đàn kiến - Henri Charrière
24. Cuộc vượt ngục của những kẻ ăn thịt người - Henri Charrière
25. Cuộc xét xử - Henri Charrière
26. Tập thứ sáu: Quần đảo Salut. Đến quần đảo - Henri Charrière
27. Nhà giam cầm cố - Track 1 - Henri Charrière
28. Nhà giam cầm cố - Track 2 - Henri Charrière
29. Cuộc sống ở đảo Royale - Track 1 - Henri Charrière
30. Cuộc sống ở đảo Royale - Track 2 - Henri Charrière
31. Tập thứ bảy: Quần đảo Salut. Chiếc bè trong ngôi mộ - Henri Charrière
32. Chiếc bè trong ngôi mộ - Henri Charrière
33. Cấm cố lần hai - Henri Charrière
34. Tập thứ tám: Trở lại đảo Royale - Henri Charrière
35. Cuộc nổi loạn ở đảo Saint Joseph - Track 1 - Henri Charrière
36. Cuộc nổi loạn ở đảo Saint Joseph - Track 2 - Henri Charrière
37. Tập thứ chín: Đảo Saint Joseph. Cái chết của Carbonieri - Henri Charrière
38. Một cuộc vượt ngục của người điên - Henri Charrière
39. Tập thứ bốn mươi: Đảo quỷ. Chiếc ghế của Dregbus - Henri Charrière
40. Vượt ngục từ đảo quỷ - Henri Charrière
41. Trong rừng - Henri Charrière
42. Quych Quych - Henri Charrière
43. Tập thứ mười một: Từ giả nơi ngục tù. Chuyến vượt ngục của "dân Tàu" - Henri Charrière
44. Tập thứ mười hai: Georgetown - Henri Charrière
45. Thành phố George. Gia đình Ấn Độ của tôi - Henri Charrière
46. Quán ăn và bướm - Henri Charrière
47. Quán tre - Henri Charrière
48. Trốn khỏi Georgetown - Henri Charrière
49. Tập thứ mười ba: Nước Venezuela - Henri Charrière
50. Nhà lao El Dorado - Henri Charrière
51. Tự do - Henri Charrière

Mời nghe đọc audio truyện theo YouTube tại đây



Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật thứ 5 TN (ngày 06/02/2011)

Nguồn : www.40giayloichua.net Mời nghe chương trình tĩnh tâm và bài giảng với chủ đề " "MUỐI CHO ĐỜI" của Linh Mục GiuSe Micae Nguyễn Trường Luân, CSsR SỨ MẠNG CỦA NGƯỜI MÔN ÐỆ CHÚA Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái 1. Hướng chiếu của ánh sáng Ánh sáng chiếu ra ngoài nó hay chiếu vào trong nó? Ðương nhiên là chiếu ra. Cây đèn có sức chiếu sáng, nhưng không phải chiếu cho nó mà cho chung quanh nó. Chính Ðức Giêsu đã nói: "Người ta không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt trên giá hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của chúng con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời". Hình ảnh cây đèn rất đơn sơ, nhưng lý giải được rất sâu sắc những bế tắc của đức tin nơi nhiều người môn đệ Chúa: Tại sao đức tin của họ không lớn mạnh lên mà còn nhỏ yếu đi? Tại sao đức tin ấy như không đủ sức nâng đỡ cuộc sống của họ trong những lúc gian nan, chứ đừng nói chi đến nâng đỡ người khác? Câu trả lời của cây đèn rất đơn giản mà rõ ràng: tại vì họ là đèn, thế mà chỉ biết quanh quẩn lo chiếu vào trong mình chứ không chiếu ra ngoài. Nhiều người môn đệ Chúa cứ mãi lo tuân giữ luật Chúa, mãi lo tham dự đầy đủ các ngày lễ, mãi lo những sinh hoạt nội bộ của Giáo Hội... Họ tưởng mình như thế là sống đức tin rồi đấy. Nhưng họ cứ băn khoăn: Tại sao Giáo Hội không phát triển? Tại sao nội bộ Giáo Hội cứ lục đục hoài? Khi so sánh đức tin của người môn đệ với cây đèn và hạt muối, Ðức Giêsu đã đưa ra một định hướng rất rõ: đức tin là để tỏa ra, đức tin là phải hướng đến người khác. Nếu không tỏa ra, đức tin sẽ là hạt muối lạt, cây đèn sẽ tắt... Chỉ còn ném bỏ. Như thế, cách nuôi lớn đức tin là tập quên mình để sống cho người khác, sống vì người khác. Khi các tín hữu, nghĩa là người có đức tin, biết hướng đến người khác thì Giáo Hội sẽ phát triển, những khó khăn nội bộ của Giáo Hội cũng dần dần biến tan. 2. Sức sáng của tình thương Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu bảo chúng ta hãy làm ngọn đèn chiếu sáng trước mặt thiên hạ. Còn trong bài đọc I, ngôn sứ Isaia dạy chúng ta cách nào để cho đời mình thành đèn chiếu sáng: cách tiêu cực là không khinh bỉ người khác, loại bỏ những tranh chấp, hăm dọa, nói xấu...; cách tích cực là chia cơm cho kẻ đói, chia áo cho người nghèo, làm cho người đau khổ được hạnh phúc... Và Isaia bảo đảm: "Như thế, sự sáng của ngươi sẽ tỏa rạng như hừng đông, các vết thương của ngươi sẽ lành mạnh nhanh chóng... ánh sáng của ngươi sẽ bừng lên trong đêm tối, và bóng tối sẽ trở thành như giữa ban ngày". Chúng ta đã biết mình có bổn phận làm gương sáng. Isaia dạy cho chúng ta biết thêm: không gương sáng nào sáng bằng tình thương; không việc làm nào chiếu sáng bằng việc yêu thương. 3. Sứ mạng ướp mặn cuộc đời Thời nay, những sứ điệp nói có một tầm quan trọng rất lớn (Radio, Tivi, sách báo v.v.) Trong Thánh Lễ, bài giảng rất quan trọng. Những nhà thờ có cha giảng chán thì giáo dân thưa thớt, ngủ gục, lo ra... Những nhà thờ có cha giảng hùng hồn, mạch lạc, truyền cảm thì giáo dân đông đúc, sinh động... Tuy nhiên phẩm chất của lời nói và của người nói càng quan trọng hơn. Ðó là kinh nghiệm tâm đắc của Phaolô, vị tông đồ thành công nhất của Giáo Hội: "Lời tôi nói và việc tôi rao giảng không dựa vào những lời quyến rủ của sự khôn ngoan loài người", "Tôi không cho là tôi biết điều gì khác giữa anh em ngoài Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh", "Tôi đến với anh em trong sự yếu hèn, sợ hãi và run rẩy"... Xem thế, Thánh Phaolô thành công không phải vì ngài nói hay, mà vì tư cách, phẩm chất và cả con người của ngài thấm mặn Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh, đến nỗi ngài có thể nói "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là Ðức Kitô sống trong tôi". Nhờ đó, khi ngài đi đến đâu, tiếp xúc với ai thì chất mặn của muối Tin Mừng từ trong ngài tỏa ra và thấm vào mọi người chung quanh. 4. "Chúng con là ánh sáng thế gian" Nên để ý một chút đến văn phạm của câu nói này: Ðức Giêsu không khuyến khích "Chúng con hãy là ánh sáng", mà Ngài khẳng định "Chúng con là ánh sáng". Quả thực, chúng ta là ánh sáng, bởi vì khi tạo dựng chúng ta, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta khả năng làm những việc thiện giúp cho người khác: - Chúng ta có đôi mắt để thấy - Chúng ta có đôi tai để nghe - Chúng ta có đôi tay để chăm sóc - Chúng ta có đôi chân để bước tới - Chúng ta có lưỡi để nói - Chúng ta có quả tim để yêu thương Nhưng tiếc thay, vì lười, vì ích kỷ, vì hèn nhát, ngọn đèn của chúng ta dần lu mờ đi và có khi tắt ngấm. Xin Chúa giúp chúng ta dám tin vào ánh sáng của mình và vào khả năng làm điều thiện của mình. 5. Chuyện minh họa Ngày xưa có một nhà nghiên cứu Thánh Kinh suốt ngày ở trong phòng để tìm hiểu Lời Chúa và cầu nguyện, suy gẫm. Một hôm hay tin có một vị thánh nhân đến thành phố mình, nhà nghiên cứu này hăng hái đi tìm. Ông tìm ở các nhà thờ lớn mà không gặp. Ông tìm ở các nhà nguyện nhỏ cũng không gặp. Tìm đến các dòng tu cũng không gặp. Cuối cùng đang khi đi ngang chợ thì ông gặp được vị thánh ấy. Ông liền trình bày thao thức của mình, cũng là lý do chính khiến ông muốn gặp vị thánh: - Xin Ngài chỉ cho con biết làm thế nào để nên thánh. Vị thánh hỏi lâu nay nhà nghiên cứu đã làm gì. Nhà nghiên cứu cũng thành thật kể rõ mọi việc. Cuối cùng vị thánh đưa ra lời khuyên: - Làm thánh trong phòng thì dễ thôi. Hãy ra chợ và cố gắng làm thánh ở đó. TRUYỀN GIÁO Lm. Bùi Quang Tuấn, C.Ss.R. Chúa Giêsu từng khẳng định: “Ta là sự sáng thế gian” (Gn 9:5). Ngài đến để “chiếu soi kẻ ngồi trong bóng tối sự chết và cho dân nằm trong tối tăm được thấy vầng sáng lớn lao” (Mt 4:16). Khi nói với các môn đệ: “Các con là ánh sáng cho trần gian”, chắc hẳn Chúa Giêsu muốn mời gọi họ trở nên giống Ngài. Như thế, những người theo Chúa phải trở nên ngọn hải đăng toả sáng để dẫn lối cho mọi tâm hồn, không phải chỉ cho những tín hữu trong lòng Giáo hội nhưng còn cho những ai chưa biết Đức Kitô, tiến đến với nguồn sống đích thực là chính Ngài. Trước tiếng gọi tha thiết gần như một lệnh truyền đó, tôi băn khoăn tự hỏi: Ánh sáng đời tôi đang toả rạng hay đã tắt ngấm theo các ngọn gió quái ác của giòng đời? Ánh sáng ấy đang soi chiếu trong vùng tăm tối của cuộc sống trần gian hay chỉ rạng tỏ trong bốn bức tường của nhà thờ? Niềm tin vào Chúa Giêsu nơi tôi có đủ mạnh để nung cháy mọi hành vi, thái độ, và quyết định của mình chăng, hay lối sống của tôi lại đang hùa theo thế tục để làm cho bóng tối càng thêm dày đặc và đêm đen xuất hiện ngay giữa ban ngày? Nỗi băn khoăn chân thành đó thúc đẩy tôi một cuộc tra vấn trong thế tương quan giữa mình với xã hội nhân loại hôm nay: Khi xã hội lấy tiền bạc làm thước đo phẩm giá con người để rồi với tiêu chuẩn đó người ta sẵn sàng gian dối, bất công, độc ác, và thu tích tối đa, liệu tôi có cương quyết để sống chân thực, công bình, nhân ái, và trao ban quảng đại không? Khi xã hội đang tìm cách huỷ diệt mầm sống của người này để chữa bịnh cứu nguy cho người kia, bất chấp luân thường đạo lý, liệu tôi có dám giương lên ngọn cờ thập giá, đi vào cuộc chiến hy sinh chính mình cho sự sống tha nhân chứ không phải đè đầu ép cổ tha nhân để sự sống của mình được nâng cao không? Tôi có bảo vệ mầm sống con người hay cũng khử trừ phôi thai vì những lợi lộc và tham vọng riêng tư? Khi có biết bao cảnh phân ly, hận thù, tan vỡ trong xã hội, nhiều đoàn thể xung khắc, nhiều gia đình bất hoà, ly dị, liệu tôi có nỗ lực xây đắp gia đình, xứ đạo được chan chứa tình thương, và nhờ đó ánh sáng cùng hơi ấm của nó sẽ không ngừng lan toả đến với mọi người xung quanh chăng? Khi thế giới đang bị tục hoá, không ít người xông xáo chạy theo tiếng ồn của vật chất bên ngoài, liệu tôi có biết tìm về với cõi lặng thinh của tâm hồn để gặp gỡ Đấng là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống cho muôn vật muôn loài không? Khi tự vấn như thế, tôi cảm thấy dường như đời mình chưa sáng đủ. Thảng hoặc có le lói vài ba tia, cũng chỉ là để danh tôi được chú ý và thân tôi được an nhàn. Những việc tốt tôi làm chẳng qua cũng vì tư lợi, chứ không phải để “danh Cha cả sáng” như Đức Giêsu mong muốn: “Sự sáng của các con phải chiếu giải ra trước mắt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành các con làm mà ngợi khen Cha trên trời” (Mt 5:16). Đã có lần Đức Giêsu dạy người ta: khi làm việc thiện, không nên thổi loa; khi bố thí, đừng cho tay phải biết điều tay trái làm, khi thực hành công đức, chớ phô trương trước mặt dân chúng (Mt 6:1-3). Ấy thế mà hôm nay Ngài lại bảo “hãy chiếu giải việc lành của các con trước mặt thiên hạ”? Phải chăng lời Chúa quá mâu thuẫn? Chắc chắn không phải thế. Trái lại, cả hai lời khuyên bảo trên càng làm nổi bật trách nhiệm của người Kitô hữu: phải qui hướng mọi sự tốt lành về cho Thiên Chúa và phải thực thi mọi điều tốt lành để minh chứng Thiên Chúa đang hiện hữu trong vũ trụ này. Sống sao để muôn dân nhìn vào và ngợi khen Cha trên trời phải là hướng đi cho mọi hành vi, thái độ, lời nói, và ứng xử của tôi. Vì đó là sống Tin Mừng, và đó cũng là sống truyền giáo. Một thầy dòng chuyên về giáo dục có kể lại câu chuyện sau: Hai cô gái cùng học một trường, ở chung một phòng. Nhưng một người có đạo, còn người kia lại là ngoại giáo. Các ngày trong tuần, hai cô bận rộn miệt mài với sách vở. Chỉ có thứ Bảy và Chúa nhật mới có thời giờ để đi đó đây. Thường thường, đến ngày cuối tuần, cô ngoại giáo hay rủ cô kia đi chơi xa hoặc mua sắm: hôm thì rủ đi shopping vì đang có “sale” ở Nostrom, Robinson, hay Eastridge; hôm thì rủ đi coi phim hay tham dự party; nhưng hầu như lúc nào cô gái có đạo kia cũng đều từ chối, viện lẽ phải đi tập hát ca đoàn, tham dự tĩnh tâm, hay có công tác đặc biệt gì đó ở nhà thờ. Sau bao lần “bị” cô ngoại giáo kì kèo năn nỉ, cô có đạo vẫn khăng khăng cự tuyệt lại còn trách nhẹ: -“Bạn kì ghê, đã mấy lần người ta từ chối mà cứ rủ hoài. Thật mình không hiểu nổi!” -“Người không hiểu nổi phải là mình chứ không phải bạn”, cô kia đáp lại. -“Tại sao vậy?” Cô có đạo ngạc nhiên. -“Nếu bạn thấy đi lễ, tập hát, tĩnh tâm là điều sung sướng, sao bạn không rủ mình đi với”. Dường như lắm khi người ta giữ đạo chứ không truyền đạo. Làm thật nhiều điều tốt nhưng có lẽ chỉ vì luật buộc hay sợ sa hoả ngục chứ chưa có tinh thần rao giảng Tin Mừng là làm cho “danh cha được ngợi khen” qua việc chia sẻ niềm vui ơn cứu độ cho đồng loại. Nếu chỉ biết tìm đến đạo nơi nhà thờ, hay tệ hại hơn, xem việc sống đạo, giữ luật Chúa, tuân theo giáo huấn Giáo hội như một gánh nặng thì làm sao hồn tôi có được Tin Vui để chia sẻ và loan truyền. Và như thế không chừng cuộc sống tôi đã không làm “rạng danh Cha”, lại còn làm “hổ danh Cha” thì xót xa biết mấy. Thế nên, là người Kitô hữu, tôi cần phải không ngừng chấn chỉnh ý thức sống đạo và truyền đạo của mình. Tôi không thể lên thiên đàng đơn độc và cũng chẳng xuống hoả ngục bơ vơ. Dù đi đến đâu cũng sẽ có một đoàn người, nhiều hay ít, đi cùng. Với niềm tin èo uột lạnh căm, tôi đang đẩy người ta xa rời chân lý yêu thương và cứu độ. Còn nếu niềm tin trong tôi toả sáng nơi ánh mắt, tiếng cười, lời nói, hành vi… chắc chắn sẽ làm lắm kẻ nhận ra Thiên Chúa là Cha của mình. “Vậy dù ăn, dù uống, dù làm sự gì, anh em hãy làm mọi sự để tôn vinh Thiên Chúa” (1 Cor 10:31). Xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2011

Nghe đọc truyện audio: Hành Trình Vào Trung Tâm Trái đất - Jules Verne



Cuộc thám hiểm trong lòng đất (tiếng Pháp: Voyage au centre de la Terre) là một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng của Jules Verne xuất bản vào năm 1864.

Câu chuyện kể về một giáo sư người Đức tin rằng có những miệng núi lửa có con đường đi thẳng xuống trung tâm Trái đất. Ông, đứa cháu trai Axel, và người dẫn đường Hans của họ đã trải qua những chuyến phiêu lưu thú vị, gặp gỡ những con vật thời tiền sử cùng các thảm họa tự nhiên, cuối cùng đã quay lại được mặt đất ở miền nam nước Ý.

Các sinh vật sống mà họ gặp phải phù hợp với từng thời kỳ địa chất, cũng như các lớp đá dần càng cổ hơn khi họ đi xuống càng sâu, những loài vật cũng xưa hơn khi các nhân vật tiến gần đến tâm trái đất. Từ góc độ khoa học, câu chuyện này không có giá trị tuổi thọ cao như những câu chuyện khác của Verne vì phần lớn những ý tưởng của ông về phần bên trong Trái đất kể từ đó đến nay đều dần được chứng minh là sai lầm.

Tuy nhiên, một điểm bù đắp cho cuốn truyện là niềm tin của Verne, được kể qua quan điểm của một nhân vật, rằng bên trong trái đất thực ra khác hẳn so với những gì các nhân vật dự đoán. Một trong những ý tưởng chính của Verne với câu chuyện này còn ở chỗ giáo dục người đọc, và bằng cách đưa các sinh vật đã tuyệt chủng vào đúng thời kỳ địa chất của chúng, ông đã cho người đọc một cách hình dung về thế giới cổ đại, từ kỷ băng hà cho đến thời kỳ khủng long.

Câu chuyện bắt đầu vào ngày Chủ nhật 24 tháng 5 năm 1863, tại căn nhà của Giáo sư Lidenbrock (Li-đen-brốck), Giáo sư hối hả về nhà để nghiền ngẫm cuốn sách mà ông mới mua, một cuốn sử biên niên của Snorri Sturluson (Xnor Tuyếc-lơ-dông) viết về các ông hoàng người Na Uy từng trị vì ở xứ Iceland vào thế kỷ thứ 12, được viết bằng thứ chữ Rune viết tay.

Trong khi đang xem xét quyển sách, Lidenbrock và cậu cháu trai của ông Axel (Axen) đã tìm thấy một tờ ghi chú được mã hóa viết bằng chữ rune. Lidenbrock và Axel dịch các ký tự rune thành chữ Latin, và có được một bức thông điệp dường như được mã hóa lộn xộn. Lidenbrock cố gắng giải mã, khám phá ra rằng thông điệp có thể là một cách mã hóa bằng cách chuyển vị trí các chữ; nhưng kết quả của ông cũng vô nghĩa như bức thư gốc.

Giáo sư Lidenbrock quyết định khóa nhốt mọi người trong nhà và buộc ông cùng những người khác (Axel, và cô giúp việc, Martha) không ăn uống gì cả cho đến khi ông giải được mật mã. Axel vô tình khám phá ra chìa khóa mật mã khi dùng tờ giấy mật mã quạt cho mát: cách giải mã của Lindenbrock là đúng đắn, và chỉ cần đọc ngược từ phía sau là có thể khám phá ra đoạn văn viết bằng chữ Latin. Axel quyết định giữ bí mật chìa khóa với Giáo sư Lidenbrock, nhưng sau hai ngày nhịn đói, cậu không thể chịu nổi và tiết lộ nó cho ông chú của mình. Lidenbrock dịch được tờ nhắn, cho thấy đó là lời nhắn từ thời trung cổ của một nhà giả kim thuật người Iceland Arne Saknussemm (Ac-nơ Sác-nu-xem), tuyên bố đã khám phá ra một con đường đi xuống tâm Trái đất qua núi lửa Snæfellsjökull (Xnép-phen) ở Iceland.

Mời các bạn nghe đọc truyện theo Sách Nói tại đây

01. Bản thảo chép tay của Saknussemm - Jules Verne
02. Điều bí mật của ngọn núi Sneffels - Jules Verne
03. Những cuộc tiếp xúc đầu tiên với băng đảo - Jules Verne
04. Tới gần mục tiêu - Jules Verne
05. Trong cái miệng của núi lửa - Jules Verne
06. Dòng sông Hans - Jules Verne
07. Axel rơi vào mê cung - Jules Verne
08. Biển - Jules Verne
09. Những thử thách trên biển - Jules Verne
10. Con đường hầm của Saknussemm - Jules Verne
11. Núi lửa phun - Jules Verne

Mời các bạn nghe truyện theo YouTube tại đây, hoặc xem phim tại đây và tại đây



Mời xem bộ phim "Thành Phố Dưới Lòng Đất" theo YouTube tại đây



Hoặc xem các phim khác theo đề tài này như sau:







Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Xem phim : Gác Kiếm ( So Close )



Đạo diễn: Corey Yuen
Diễn viên: Shu Qi, Karen Mok, Vicky Zhao
Nhà sản xuất: Columbia Pictures Asia
Thể loại: Hành động, Võ Thuật
Độ dài: 128 phút
Quốc gia: Hong Kong
Năm sản xuất: 2002

Tuổi thơ dữ dội với một ký ức kinh hoàng đã khiến hai chị em Linh chọn con đường trở thành sát thủ chuyên nghiệp mặc dù là hai bóng hồng lả lướt. Hận đời và những kẻ mafia đã cướp đi cha mẹ, cả hai quyết tâm diệt trừ những cái gai tẩm độc này.

Phương tiện vũ khí lợi hại phục vụ đắc lực cho hai chị em đó là hệ thống máy tính toàn cầu, một thành tựu của người cha quá cố... Nhưng con người chớ nào đâu sỏi đá, trái tim phụ nữ cũng có ngày phải rung động khi cô chị phải lòng Đình, một chàng trai tuyệt vời, yêu con người của cô ngay cả khi biết được lý lịch không trong sáng đó.

Tình yêu hóa giải được một cuộc đời vấy máu và nàng quyết tâm gác kiếm để sống những ngày tháng bình thường bên cạnh người yêu... Nhưng trớ trêu thay, phi vụ cuối cùng lại chính là thời khắc hai người phải nói lời chia xa vĩnh viễn. Trong lúc sử dụng hệ thống máy tính toàn cầu nỗ lực giúp em mình thoát khỏi vòng vây cảnh sát, Linh đã tử nạn. Cái chết thương tâm khiến người em lập kế hoạch trả thù. Bạn đồng hành của cô chính là nhân viên pháp y Nhật Hồng, một người bạn kỳ lạ luôn muốn sát cánh loại trừ tổ chức tội ác đã tồn tại quá lâu ...

Mời các bạn cùng theo dõi bộ phim