Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

Nghe đọc audio truyện : Túp lều của bác Tom - Harriet Beecher Stowe



Tác phẩm : Túp lều của bác Tom
Tác giả : Harriet Beecher Stowe
Người đọc: Ngọc Minh

Túp lều của bác Tôm (Uncle Tom's Cabin) là một tiểu thuyết chống chế độ nô lệ của nhà văn Harriet Beecher Stowe người Mỹ. Được xuất bản vào năm 1852, cuốn tiểu thuyết đã có ảnh hưởng sâu sắc đến quan điểm đối với những người Mỹ gốc Phi và tình cảnh nô lệ ở Hoa Kỳ, làm tăng thêm sự xung đột giũa các tầng lớp dẫn đến Nội chiến Mỹ.

Nhà văn Stowe là một người hoạt động chống lại sự nô lệ, đã làm nổi bật trong tiểu thuyết của mình nhân vật bác Tôm, một nô lệ da đen phải lìa bỏ vợ con, bị bán từ nơi này sang nơi khác, bị đánh đập tàn nhẫn. Tiểu thuyết mô tả sự độc ác, tàn bạo có thật của sự nô lệ, đồng thời cũng khẳng định tình yêu thương có thể vượt qua mọi thứ để chiến thắng, lật đổ sự nô dịch hoá trong xã hội loài người.

Túp lều bác Tôm là một cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất trong thế kỷ 19, trong tuần đầu tiên 5.000 bản đã được bán sạch (và cũng là quyển sách bán chạy thứ hai trong thế kỷ đó, sau Kinh thánh) và được tin là động lực cho cuộc đấu tranh bãi nô.

Trong năm đầu tiên sau khi xuất bản, 300.000 bản được bán hết chỉ tính riêng ở Hoa Kỳ mặc dù cuốn tiểu thuyết bị cấm tại các bang miền nam nước này. Cuốn sách quan trọng đến mức, khi Tổng thống Abraham Lincoln gặp Stowe vào năm 1862 đã chào mừng bà bằng câu nói nổi tiếng: “Hóa ra bà chính là người phụ nữ nhỏ bé đã viết cuốn sách làm bùng lên cuộc chiến tranh vĩ đại.

Mời xem truyện tại đây , nghe theo nguồn Sách Nói tại đây

Mời các bạn nghe đọc audio truyện :

01. Lời Nói Đầu - Đỗ Đức Hiểu

02. Chương 1: Bạn đọc làm quen với một người tốt bụng

03. Chương 2: Người mẹ

04. Chương 3: Người chồng và người cha

05. Chương 4: Một buổi tối trong túp lều của bác Tom

06. Chương 5: Món hàng đổi chủ

07. Chương 6: Cuộc khám phá

08. Chương 7: Một bà mẹ chiến đấu

09. Chương 8: Êlida chạy trốn

10. Chương 9: Một ngài thượng nghị sĩ cũng chỉ là một con người

11. Chương 10: Bốc hàng mang đi

12. Chương 11: Một món hàng đáng bực mình

13. Chương 12: Dẫn chứng chọn lọc trong một nền thương nghiệp hợp pháp

14. Chương 13: Đoàn người Quêcơ

15. Chương 14: Cô bé Êvănggiơlin

16. Chương 15: Ông chủ mới của bác Tom

17. Chương 16: Những ý kiến riêng của bà XanhCơla

18. Chương 17: Con người có tự do tự bảo vệ

19. Chương 18: Kinh nghiệm và ý kiến của cô Ôphêlia

20. Chương 19: Chương tiếp theo

21. Chương 20: Tốpxi

22. Chương 21: Ở bang Kentơki

23. Chương 22: Cỏ héo, hoa tàn

24. Chương 23: Hăngrích

25. Chương 24: Điềm xấu

26. Chương 25: Cô bé thiên thần

27. Chương 26: Cái chết

28. Chương 27: Thế là hết mọi việc trên cuộc đời trần thế

29. Chương 28: Họp mặt

30. Chương 29: Không che chở

31. Chương 30: Kho hàng nô lệ

32. Chương 31: Trên boong tàu

33. Chương 32: Những nơi u ám

34. Chương 33: Cátxi

35. Chương 34: Cuộc đời chị Cátxi

36. Chương 35: Cái bùa

37. Chương 36: Êmilin và Cátxi

38. Chương 37: Tự do

39. Chương 38: Thắng lợi

40. Chương 39: Mưu kế

41. Chương 40: Tuẫn tiết

42. Chương 41: Cậu chủ nhỏ

43. Chương 42: Câu chuyện thật về những con ma

44. Chương 43: Kết quả

45. Chương 44: Người giải phóng

Mời nghe truyện theo YouTube tại đây


Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật Thứ VI Phục Sinh ( ngày 29/05/2010 )



Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật Thứ VI Phục Sinh :


Nguồn : www.40giayloichua.net

CUỘC SỐNG MỚI CỦA TÍN HỮU TRONG CHÚA THÁNH THẦN
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

Đức tin luôn bị xử án

Bài đọc 2 hôm nay trích từ thư thứ nhất của Thánh Phêrô gởi các tín hữu để an ủi và khuyến khích họ giữ vững đức tin trong hoàn cảnh bị nghi kỵ, thù ghét và bách hại. Tại sao hôm nay Giáo Hội muốn cho chúng ta nghe lại đoạn thư ấy ?

Thưa vì sự bách hại, dưới hình thức này hay hình thức khác, là điều tín hữu không thể tránh nếu họ thực sự sống Tin Mừng. Ta còn có thể nói : chịu bách hại là một thành phần của việc sống đức tin. Lịch sử đã cho thấy rằng khi Giáo Hội gặp bách hại thì đức tin của tín hữu mạnh thêm ; còn khi Giáo Hội bình an thì đức tin yếu đi.

Bởi thế, trước tiên là Đức Giêsu, và kế đó là Thánh Phêrô trong đoạn thư hôm nay, không coi bách hại là một tai họa, nhưng trái lại là một mối phúc : "Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa. Ngày đó anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ đối xử như thế" (Lc 6,22-23).

Đức tin luôn bị xét xử ! Vì thế, khi đứng trước tòa án của dư luận, trước sự chỉ trích của những người chung quanh, người tín hữu đừng buồn và đừng sợ, nhưng hãy coi đây là dịp tốt để làm chứng về niềm hy vọng sống động của mình.

Nhưng để có thể bình thản và lạc quan như thế, chúng ta hãy nhớ lời Đức Giêsu nói hôm nay : "Thầy không để anh em mồ côi đâu… Thầy sẽ xin Chúa Cha và Ngài sẽ ban cho ánh em một Đấng Bào chữa khác đến với anh em luôn mãi… Ngài ở lại với anh em và trong anh em".

Chúa Thánh Thần giúp ta trở thành Kitô hữu

Ngày xưa khi các tín hữu bị bách hại ở Giêrusalem phải trốn sang Antiôkhia, họ bị dân chúng miền này mỉa mai gọi họ là "Kitô hữu", ngụ ý đó là những kẻ khờ dại sống theo giáo lý của một tên Giêsu nào đó xưng mình là Kitô. Nhưng không ngờ cái tên "Kitô hữu" ấy lại diễn đạt rất đúng tính cách của người tín hữu. Đúng vậy, tín hữu của Đức Giêsu là người muốn bắt chước Đức Kitô đến nỗi trở thành một Kitô khác.

Nhưng làm thế nào để được như vậy ? Thưa nhờ Chúa Thánh Thần :

Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng, giúp ta ngày càng hiểu rõ Đức Kitô và những lời dạy của Ngài hơn.

Chúa Thánh Thần là Đấng Phù trợ : Ngài ban sức mạnh giúp chúng ta sống. Sống một cách phi thường trong cuộc đời bình thường ; sống bình thản và lạc quan trong những lúc khó khăn ; sống quảng đại đang khi vác thập giá…

Chúa Thánh Thần còn là nguồn tình yêu. Nhờ tình yêu mà Chúa Thánh Thần đổ tràn vào lòng chúng ta, cuộc sống chúng ta luôn là một màu hồng, cho dù khi thất bại, khi bị phụ bạc vô ơn, khi chịu đựng những tấn công của kẻ đố kị… giống như Đức Kitô ngày xưa trong cuộc chịu nạn.

Tình yêu thể hiện bằng hành động

Yêu không chỉ là cảm xúc mà còn là sống, cho nên yêu thì tất nhiên thể hiện ra bằng hành động : hành động trước mặt người mình yêu để người ấy vui lòng ; và hành động theo ý người mình yêu ngay cả khi người ấy không có mặt.

Bởi thế Đức Giêsu nói với các môn đệ : "Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các giới răn của Thầy".

Chẳng bao lâu nữa thế gian sẽ không còn thấy Thầy"
Có nhiều cuộc ra đi nhưng mang những ý nghĩa khác nhau :

Có khi ra đi là bỏ lại, như một cha từ trần ra đi bỏ lại đám con côi cút. Hôm nay Đức Giêsu ra đi không có nghĩa là Ngài bỏ chúng ta mồ côi : "Thầy sẽ không để chúng con phải mồ côi".

Có khi ra đi là dứt bỏ, như một tên sở khanh bỏ mặc cô gái bị hắn lường gạt mà "quất ngựa truy phong". Hôm nay Đức Giêsu ra đi cũng không có nghĩa đó.

Có khi ra đi là cần thiết cho lợi ích của kẻ ra đi, như một người thất nghiệp đi đến nơi khác để có việc làm. Cuộc ra đi hôm nay của Đức Giêsu là như thế, Ngài ra đi để trở về nhà Cha mình. Cuộc ra đi này rất tốt cho Ngài.

Có khi ra đi vừa tốt cho kẻ ra đi vừa tốt cho kẻ ở lại, như một người đi làm ăn rồi một thời gian sau trở lại đem tiền về cho gia đình. Thí dụ này càng đúng hơn nữa đối với Đức Giêsu. Hôm nay Ngài ra đi để được về với Cha mình, nhưng cũng để "dọn chỗ" cho các môn đệ, rồi sau đó Ngài sẽ trở lại rước các môn đệ cùng Ngài đến chỗ mới đó.

Đức Giêsu không bao giờ bỏ chúng ta ở lại trong cảnh mồ côi thiếu thốn. Ngài để lại cho chúng ta hai trợ lực rất hữu hiệu, một là Phép Thánh Thể mà chúng ta có thể đến hằng ngày, hai là Chúa Thánh Thần vẫn luôn ở bên cạnh để hỗ trợ chúng ta từng giây từng phút.

Loài chim biển

Một ngày lộng gió, tôi đứng trên bờ biển với cảm giác ớn lạnh.

Nhưng tôi thấy những con chim biển chẳng chút sợ gì những đợt gió mạnh ấy, trái lại còn thích thú nữa.

Có lúc chúng lướt theo gió, có lúc chúng bay ngược chiều gió, chúng lao vút lên trời, rồi chúng đâm nhào xuống đất. Nhưng lúc nào chúng cũng biết vận dụng sức gió, và có thể nói sức mạnh của chúng chính là sức mạnh của gió.

Rồi tôi chợt hiểu câu nói của Đức Giêsu : "Thầy không để chúng con mồ côi. Thầy sẽ ban cho chúng con một Đấng Phù Trợ khác, đó là Chúa Thánh Thần". (Flor McCarthy, "Learning from the sea-gulls")

Lạy Chúa Giêsu, Chúa hòa ban Thánh Thần cho các tông đồ để các ngài đi đến tận cùng trái đất làm chứng cho Chúa. Xin cũng ban Thánh Thần, để chúng con trở nên chứng nhân can trường của Chúa .Amen.

Thánh Ca : Chúa Không Lầm


BÓ ÐUỐC VÀ XÔ NƯỚC
Cha Mark Link, S.J.

Một người nọ đã từng trông thấy một Thiên Thần đi bộ xuống phố, tay này cầm bó đuốc, tay kia cầm xô nước. Người ấy liền hỏi: "Ngài làm gì với bó đuốc và xô nước vậy?". Vị Thiên Thần đột ngột đứng lại nhìn vào người ấy nói: "Ta sẽ thiêu rụi các toà nhà trên trời bằng bó đuốc và sẽ dập tắt lửa hoả ngục bằng xô nước. Lúc đó chúng ta sẽ thấy được ai là kẻ thực sự yêu mến Thiên Chúa". Chủ ý của vị Thiên Thần muốn nói là nhiều người vâng theo lệnh Chúa là vì sợ hoả ngục hoặc vì hy vọng phần thưởng nước trời. Họ không giữ huấn lệnh ấy vì yêu thương như Chúa Giêsu đã nêu ra trong bài Phúc âm hôm nay: "Nếu các con yêu mến Ta, các con sẽ vâng giữ lời Ta".

Bây giờ, chúng ta hãy xét kỹ hơn các huấn lệnh của Chúa Giêsu.

Chúng ta thường quan niệm về các huấn lệnh của Chúa Giêsu theo ba cách: Hãy lấy ví dụ huấn lệnh "chìa má kia luôn"

Trước hết, chúng ta có thể coi huấn lệnh này như một cái gì hạn chế tự do của chúng ta lại. Nó giống như một điều chúng ta ghét mà vẫn phải làm. Một điều mà chúng ta chỉ mong dẹp đi khỏi làm thì thích hơn. Nếu coi huấn lệnh "chìa luôn má kia" của Chúa Giêsu như một cái gì hạn chế tự do chả mấy thích thú, như một điều mà chúng ta chỉ muốn bỏ qua khỏi làm thì chắc hẳn chúng ta sẽ nổi giận và thậm chí căm thù huấn lệnh ấy nữa, vì chúng ta sẽ nói: "tại sao lại phải tha thứ cho kẻ thù chúng ta? Tại sao không cho chúng biết rằng chúng không thể truyền khiến chúng ta được? Tại sao không bắt chước thái độ của Nikita Krushchev?

Trong một chuyến viếng thăm thiện chí nước Pháp, Krushchev - một lãnh tụ Nga trước đây - nói rằng ông khâm phục nhiều lời giáo huấn của Chúa Giêsu; nhưng ông lại bất đồng với một số giáo huấn của Chúa, chẳng hạn ông không đồng ý với giáo huấn chìa má kia ra khi kẻ khác xúc phạm mình. Krushchev nói: "Nếu kẻ đó xúc phạm tôi, tôi sẽ không chìa má kia ra đâu, mà trái lại sẽ đánh trả lại cho tới khi hắn rơi đầu mới thôi"

Bây giờ chúng ta xét đến cách quan niệm thứ hai của chúng ta về các huấn lệnh của Chúa Giêsu. Chúng ta có thể xem các huấn lệnh này như những chỉ dẫn chúng ta thăng tiến. Lần này chúng ta cũng lấy huấn lệnh của Chúa Giêsu và sự tha thứ cho kẻ thù chúng ta làm ví dụ.

Cách đây vài năm, Hội Y Học Mỹ có mở cuộc thăm dò trên vài ngàn bác sĩ chuyên khoa. Họ yêu cầu các bác sĩ trả lời câu hỏi sau: "Trong một tuần lễ, có bao nhiêu phần trăm bệnh nhân mà quí vị cho là có thể điều trị được bằng những kỹ thuật y khoa của quí vị?". Các câu trả lời khiến chúng ta sửng sốt. Các bác sĩ trả lời rằng họ chỉ điều trị được quãng 10% bệnh nhân bằng phương tiện thuốc men của họ. Khi hỏi về 90% còn lại, các bác sĩ bảo rằng những bệnh nhân này thực sự có đau đớn, nhưng vấn đề của họ không thuộc lãnh vực hoá học hay vật lý mà là tâm lý. Nói cách khác, đó là "vấn đề cuộc sống" mà mọi sự điều trị thuốc men thông thường không đem lại kết quả.

Những nguyên nhân thực sự của nỗi đau nơi họ là những chuyện giận dữ, thù nghịch ngấm ngầm, cô đơn, những cảm xúc tiêu cực, hoặc những lối sống tác hại. Ðây là những vấn đề mà một bác sĩ bình thường không được huấn luyện hay trang bị để đương đầu. Khi bình luận về hậu quả của những cảm xúc này đối với sức khoẻ, Bruce Larson viết:

"Những cảm xúc chúng ta có về mình và kẻ khác cũng như tính chất các mối tương giao của chúng ta tác động đến bệnh tật chúng ta nhiều hơn yếu tố di truyền, hoá chất, chế độ kiêng khem hoặc môi trường chung quanh. Các bác sĩ xác nhận rằng họ ít được trang bị trong việc điều trị bệnh để giúp các bệnh nhân mắc phải những 'vấn đề cuộc sống này'".

Rõ ràng là khi chúng ta giữ lại trong tâm tư sự hằn học, khi chúng ta từ chối không chịu tha thứ, hoặc khi chúng ta tìm cách trả thù thì chúng ta đã gây tổn thương cho chính mình không khác gì gây thương tổn cho kẻ thù chúng ta. Nói một cách thi vị và sống động, thì lưỡi gươm chúng ta dùng để gây thương tích cho kẻ thù sẽ đâm vào chính chúng ta trước. Người Trung Hoa thời xưa có câu ngạn ngữ nhằm cảnh cáo tai hại này: "Khi nào bạn cứ đeo đuổi việc báo thù thì bạn hãy đào sẵn hai cái huyệt, một cái cho kẻ thù bạn và một cái cho chính bạn"

Tóm lại, giáo huấn của Chúa Giêsu về sự tha thức cho kẻ thù không phải là những gì hạn chế tự do của chúng ta, mà là những hướng dẫn giúp chúng ta có sức khoẻ và hạnh phúc.

Cuối cùng xét theo cách thứ ba chúng ta có thể xem các huấn lệnh của Chúa Giêsu như những lời mời gọi yêu thương. Ðây là cách Chúa Giêsu đề nghị trong Phúc âm hôm nay, Ngài nói: "Nếu các con yêu mến Ta, các con sẽ vâng giữ lệnh truyền của Ta". Chúa Giêsu trình bày các huấn lệnh Ngài như là những cơ hội để chúng ta biểu lộ tình yêu đối với Ngài. Nói cách khác, có thể chúng ta không hiểu được tại sao chúng ta nên tha thứ và chìa thêm má nữa cho kẻ khác, nhưng chúng ta cứ làm thế vì Chúa Giêsu muốn chúng ta làm. Chúng ta xem những huấn lệnh của Chúa Giêsu như lời mời gọi chúng ta biểu lộ tình yêu đối với Ngài.

Bài Phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta kiểm điểm lại các động cơ khiến chúng ta vâng phục. Tại sao chúng ta tuân theo các huấn lệnh của Chúa Giêsu? Phải chăng vì sợ bị phạt hay vì hy vọng được thưởng, hoặc là do tình yêu chúng ta đối với Ngài? Một tôn giáo chỉ xây dựng trên sự sợ phạt và mong thưởng thì luôn luôn tìm kiếm kẽ hở, chẳng hạn chúng ta nghe người ta nói:

- Tới mức nào thì tôi mới bị xem là phạm tội?
- Tôi có thể ăn cắp bao nhiêu mà chưa phải là tội trọng?
- Tôi có thể cho ít bao nhiêu mà vẫn chu toàn bổn phận Kitô hữu của tôi?

Ðang khi đó, một tôn giáo xây dựng trên tình yêu thì luôn tìm kiếm cơ hội phục vụ, chẳng hạn chúng ta sẽ nghe nói:

- Tôi có thể làm gì để giúp đỡ hơn nữa?
- Bạn cần chi không?
- Ðừng ngại nhờ đến tôi vào bất cứ lúc nào.

Tình yêu thì luôn luôn tìm cách để phục vụ.

Như thế, chúng ta có thể xem huấn lệnh của Chúa Giêsu về việc tha thứ cho kẻ khác theo ba cách khác nhau:

- Hoặc đó là những điều giới hạn tự do, cách này khiến chúng ta thi hành lệnh Chúa một cách "cực chẳng đã".
- Hoặc đó là những hướng dẫn giúp chúng ta tăng triển, cách này khiến chúng ta thấy rằng nên thi hành huấn lệnh Chúa.
- Hoặc đó là những lời mời gọi biểu lộ tình yêu, cách này thúc đẩy chúng ta muốn thi hành lệnh Chúa.

Trong quá khứ chúng ta đã quan niệm thế nào về các huấn lệnh của Chúa Giêsu? Trong tương lai chúng ta phải quan niệm chúng ta thế nào? Và bắt đầu ngay bây giờ chúng ta có thể làm gì đối với các huấn lệnh ấy?

Ðây là một thách thức mà bài Phúc âm hôm nay đặt ra cho mỗi người chúng ta.

Ðể kết thúc, chúng ta hãy trưng dẫn lời của Harry Emerson Fosdick:

"Sợ hãi thường làm tê liệt, tình yêu luôn làm thư giãn.
"Sợ hãi cầm tù, tình yêu giải phóng.
"Sợ hãi nghe chua chát, tình yêu nếm ngọt ngào.
"Sợ hãi gây thương tích, tình yêu lại chữa lành.
"Sợ hãi luôn lẩn tránh, tình yêu luôn mời gọi".

Thánh Ca : Cho Con Vững Tin


YÊU NGƯỜI LÀ YÊU CHÚA
Giacôbê Phạm Văn Phượng op

Ngày nay có rất nhiều người trên thế giới, trong đó có chúng ta, biết đến mẹ Tê-rê-xa thành Can-cút-ta và dành cho mẹ nhiều thiện cảm. Sở dĩ mẹ được nhiều người biết đến và ngưỡng mộ là do những hoạt động từ thiện bác ái mẹ đã thực hiện cho những người nghèo khổ bất hạnh ở Ấn Độ cũng như nhiều quốc gia chậm phát triển khác trên thế giới. Năm 1979 mẹ Tê-rê-xa nhận được giải thưởng Nobel hòa bình, một phần thưởng cao quý mà rất ít người nhận được, vì đã có công đóng góp tích cực cho nền hòa bình thế giới và phục vụ cho người nghèo. Mẹ Tê-rê-xa đã được nhiều người thiện chí khắp nơi sẵn sàng cộng tác giúp đỡ cả về tinh thần cũng như vật chất. Những ai cộng tác với mẹ, mẹ luôn đòi hỏi điều kiện quan trọng này là : họ phải có trái tim chứa chan tình yêu, và tình yêu này phải bắt đầu trước hết từ trong gia đình ruột thịt của họ.

Có lần Mẹ Tê-rê-xa kể lại như sau : “Trong số những cộng tác viên của tôi có một đôi vợ chồng lạnh nhạt với nhau và hay cãi lộn nhau. Một hôm tôi đã nhẹ nhàng trách cả hai : tôi không thể hiểu làm sao anh chị có thể đem Chúa Giêsu đến cho người khác, trong khi anh chị đã không thể đem Chúa Giêsu đến cho những người trong gia đình mình. Làm sao anh chị có thể thấy Chúa Giêsu hiện diện nơi những người bệnh tật khổ đau trong lúc anh chị không nhìn thấy Chúa Giêsu đang hiện diện ngay trong người bạn đời của mình”. Nghe lời trách cứ của tôi, hai vợ chồng đã sửa đổi cách sống, sống hòa thuận với nhau cho đến bây giờ và họ luôn là cộng tác viên đắc lực của tôi. Quả thực nếu chúng ta không cảm nghiệm được Chúa Giêsu đang hiên diện trong lòng chúng ta, và đang ở nơi những người đang sống chung với chúng ta dưới một mái nhà thì chúng ta không thể đem Chúa Giêsu đến cho người xa lạ được.

Yêu mến Chúa, đó là bổn phận của chúng ta. Nhưng thế nào là yêu mến Chúa ? Làm sao chúng ta biết được mình yêu mến Chúa hay dựa vào điều gì để chính mình hay người khác biết được chúng ta yêu mến Chúa ? Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu bảo cho chúng ta biết một nguyên tắc, một bằng chứng, đó là giữ các điều răn của Chúa : “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy”. Chúng ta thấy Chúa Giêsu nhấn mạnh đến mối liên hê giữa lòng yêu mến Chúa và việc tuân giữ các điều răn : yêu mến Chúa thì tuân giữ các điều răn, ngược lại, giữ các điều răn là bằng chứng yêu mến Chúa. Sau đây chúng ta tìm hiểu về mối tương quan hay mối liên hệ này.

Có một số người ngoại giáo nhìn đạo Công giáo với nhiều thành kiến. Họ cho rằng đạo Công giáo chỉ là một lô những điều răn và kinh kệ dài dòng mà phải mất rất nhiều thời gian mới có thể học thuộc và tuân giữ được. Quả thực, cách sống đạo của một số người Công giáo có thể đưa đến ngộ nhận trên. Tuy nhiên, thực chất của đạo Công giáo rất đơn giản. Thiên Chúa là tình yêu, Ngài sai con một Ngài xuống trần gian để dạy bảo cho con người biết về tình yêu của Ngài và mời gọi con người hãy sống yêu thương để được hạnh phúc thật. Tất cả mọi điều răn và lề luật của đạo được tóm gọn trong hai chữ yêu thương. Chính Chúa Giêsu đã xác định : cái cốt lõi của mọi điều răn, mọi lề luật là mến Chúa yêu người, và Chúa đặc biệt nhấn mạnh đến điều răn yêu người. Xin nêu ra một vài thí dụ :

Về điều răn “đi lễ Chúa Nhật”, có một số người đi lễ, họ thản nhiên, nếu không nói là cố ý, tới nhà thờ khi linh mục đã giảng xong, hoặc ra về khi linh mục bắt đầu cho rước lễ. Thế mà họ an tâm là đã làm xong bổn phận đi lễ ngày Chúa Nhật. Nếu có ai đặt vấn đề thì họ lý luận rằng : chưa mất phần chính, phần quan trọng của thánh lễ, thì không sao cả. Nhưng họ không ngờ rằng, làm như vậy là họ đã bớt xén bổn phận đối với Chúa, và đã hạn chế lòng yêu mến Chúa, nghĩa là họ giữ điều răn đi lễ ngày Chúa Nhật chỉ vì có luật buộc và sợ mắc tội trọng, chứ không phải vì lòng yêu mến Chúa.

Đối với điều răn “chớ giết người”, có một số người cho rằng : chỉ khi nào làm đổ máu hay làm thiệt hại đến thân thể người khác mới là phạm đến điều răn này. Họ đâu có biết rằng : những lời nói chua cay, những lời hành tỏi, những xét đoán bừa bãi… đều là những hình thức giết người. Nếu họ cứ thản nhiên vi phạm những điều này, thì làm sao có thể nói họ có lòng yêu người được ? Đối với những điều răn khác cũng vậy, nếu chỉ giữ bôi bác, chiếu lệ, hoặc coi thường, hoặc dễ dàng vi phạm khi biết đó là điều không quan trọng. Những người giữ các điều răn kiểu đó có thể nói họ không mến Chúa và yêu người thực sự.

Bởi vì giữ các điều răn là yêu mến Chúa, giữ các điều răn là thước đo lòng mến cao hay thấp, nhiều hay ít : giữ nhiều là yêu mến nhiều, giữ ít là yêu mến ít. Đàng khác, hễ càng yêu ai nhiều, thì càng sợ làm mất lòng người ấy nhiều, và hễ yêu ít, thì cũng ít sợ mất lòng. Chẳng hạn, có ai áy náy khi thấy kẻ thù nghịch của mình gặp chuyện rủi ro, bất hạnh không? Nhưng chắc chắn ai cũng rất sợ làm phiền lòng người mình yêu thương. Cũng vậy, những ai yêu mến Chúa, thì cũng sợ làm mất lòng Chúa, mà làm mất lòng Chúa là khi không tuân giữ các điều răn hoặc vi phạm các điều răn Chúa dạy.

Như vậy, người Kitô hữu có nhiều cách biểu lộ tình yêu của mình đối với Chúa, nhưng cụ thể nhất là giữ các điều răn Chúa dạy, cách riêng là điều răn mến Chúa yêu người. Hơn nữa, chỉ cần xét xem, chúng ta có yêu người không là đủ, nghĩa là muốn biết chúng ta yêu Chúa thế nào, thì chỉ cần xét xem chúng ta đã yêu người ra sao.

Tóm lại, bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy cho chúng ta biết một bằng chứng, một dấu hiệu để chứng tỏ chúng ta yêu mến Chúa là tuân giữ các điều răn của Chúa, nhất là điều răn yêu người. Đó là điều chúng ta cần ghi nhớ và thực hành. Chúng ta phải sống thế nào để lòng yêu mến Chúa không chỉ giới hạn trong việc thờ phượng hay trong những sinh hoạt tôn giáo, mà phải được thể hiện trong mọi hoàn cảnh bằng đời sống yêu thương của chúng ta. Chúng ta hãy xác tín rằng : Chỉ bằng cuộc sống yêu thương, chúng ta mới thực sự làm chứng cho Chúa.Amen.

Thánh Ca : Bao La Tình Chúa

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

Phim hay : Personal Taste - Hàn Quốc



Personal Taste bắt đầu với việc cô nàng Gae In mơ mộng đến chuyện mình sẽ có một người bạn đồng tính sau khi bị mất người bạn trai vào tay cô bạn gái thân nhất của mình. Trong khi đó anh chàng Jin Ho, vốn bị mọi người nhầm tưởng là gay, đã được Ga In chấp nhận cho về sống chung nhà vì anh cũng đang rất cần một chỗ ở.

Và từ đó, khá nhiều chuyện hài hước đã xảy ra. Mối quan hệ giữa hai người bắt đầu phát triển từ một người yêu của quá khứ và một người bạn thân thiện với các đối thủ trong công việc và thận chí cả đối thủ của tình yêu. Personal Taste rất đặc biệt vì nó trở thành một bộ phim không chỉ đề cập đến tình cảm lãng mạn giữa một cô gái và một chàng trai giả vờ đồng tính mà còn cho thấy sự phát triển của mối quan hệ cá nhân giữa các nhân vật trong phim. Kịch bản của Personal Taste do chính nhà văn Lee Se In chắp bút, tác giả của tác phẩm gốc cùng tên, do đó, người hâm mộ những tác phẩm của cô sẽ không bị thất vọng với diễn tiến của câu chuyện trong Personal Taste với câu chuyện nguyên bản của nó.

Personal Taste được thực hiện dưới sự chỉ đạo của Son Hyung Suk và Noh Jong Chan, biên kịch Lee Se In. Phim có sự tham gia của các diễn viên Son Ye Jin vai Park Gae In, Lee Min Ho vai Jun Jin Ho, Kim Ji Suk vai Han Chang Ryul, Wang Ji Hea vai Kim In Hee, Im Selong vai Kim Tae Hoon và các diễn viên khác.

Mời các bạn cùng theo dõi bộ phim Personal Taste :

Các bạn có thể xem phim bằng Playlist YouTube tại đây hoặc xem trực tiếp từ màn hình sau , click vào mũi tên giữa màn hình , xem tập 1 , click mũi tên bên phải xem tập phim tiếp theo , click mũi tên bên trái , xem tập phim trước đó . 

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Nghe đọc sách audio : "Lịch Sử Nước Nhà - Thời kì chống thực dân Pháp"



Từ giữa thế kỷ XIX, Vương triều Nguyễn suy tàn. Trên thế giới, chủ nghĩa tư bản chuyển sang giai đoạn chủ nghĩa đế quốc, tăng cường xâm chiếm thuộc địa, và Việt Nam – với những thuận lợi về địa kinh tế, chính trị… cũng trở thành “miền đất hứa” đối với thực dân, đế quốc.

Những chính sách cai trị cũng như âm mưu thủ đoạn của thực dân Pháp đã thổi bùng lên một cao trào đấu tranh của mọi tầng lớp nhân dân trong xã hội. Miền Nam có khởi nghĩa của Trương Công Định, Nguyễn Trung Trực, Thủ khoa Huân... Miền Bắc có khởi nghĩa của Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, phong trào Đông Du của Phan Bội Châu, phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục của Lương Văn Can, Phan Chu Trinh... Song do nhiều sai lầm và hạn chế, các phong trào chống Pháp này lần lượt bị thất bại.

Mời các bạn nghe đọc sách : Lịch Sử Nước Nhà - Thời kì chống thực dân Pháp, nghe theo nguồn Sách Nói tại đây, nghe theo PhatPhapUngDung tại đây 

01. Trương Định - Ngô Văn Phú
02. Phan Đình Phùng - Ngô Văn Phú
03. Hoàng Hoa Thám - Ngô Văn Phú
04. Trịnh Văn Cấn - Ngô Văn Phú
05. Khởi nghĩa Yên Bái - Ngô Văn Phú
06. Duy Tân - Ngô Văn Phú
07. Phan Bội Châu - Ngô Văn Phú
08. Lương Văn Can - Ngô Văn Phú
09. Phan Chu Trinh - Ngô Văn Phú
10. Huỳnh Thúc Kháng - Ngô Văn Phú
11. Ngô Đức Kế - Ngô Văn Phú

Mời nghe theo YouTube tại đây






Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Nghe đọc audio truyện kiếm hiệp : Thiên Long Bát Bộ - Kim Dung



Thiên long bát bộ là một tiểu thuyết võ hiệp của nhà văn Kim Dung. Tác phẩm được bắt đầu được đăng trên Minh báo ở Hồng Kông và Nam Dương thương báo ở Singapore vào ngày 3 tháng 9 năm 1963, liên tục trong 4 năm. Đây là tác phẩm viết với thời gian lâu nhất và cũng là tác phẩm dài nhất của Kim Dung (gần hai triệu chữ). Nội dung tác phẩm thấm đượm tinh thần Phật giáo mà Kim Dung vốn ngưỡng mộ, tiếng nói của Phật giáo trong tác phẩm vừa dịu dàng sâu lắng vừa thật hiển minh, quán xuyến từ đầu chí cuối tác phẩm.

Thiên Long Bát Bộ xoay quanh cuộc những cuộc phiêu lưu nghĩa hiệp tình trường của ba nhân vật chính Tiêu Phong, Hư Trúc và Đoàn Dự trong bối cảnh thời nhà Tống dưới 2 triều đại Tống Anh Tôn và Tống Triết Tôn. Cùng với những câu chuyện tình lãng mạn giữa bang chủ cái bang Tiêu Phong – A Châu, Hư Trúc – Mộng Cô, Đoàn Dự - Vương Ngữ Yên. Bên cạnh đó những biến cố, tranh giành quyền lực giữa các bang phái võ lâm, mưu đồ xâm lược của những nước bang giao với nhà Tống như Tây Hạ, Khiết Đan đã làm cho Thiên Long Bát Bộ có câu chuyện hấp dẫn, cuốn hút mọi đối tượng người xem từ đầu đến cuối.

Thiên long bát bộ cũng đã được chuyển thể thành phim truyền hình nhiều lần bởi cả các nhà sản xuất Trung Hoa đại lục và Hồng Kông. Các bạn có thể xem bộ phim Thiên Long Bát Bộ do Trung Quốc sản xuất năm 2004 tại đây .

Mời xem truyện Thiên Long Bát Bộ online tại đây hoặc tải về file dạng lit sau:

Thiên long bát bộ Phần 1 (Kim Dung) . [ Tải về ]
Thiên long bát bộ Phần 2 (Kim Dung) . [ Tải về ]

Mời nghe theo file m4b

1/ Thiên Long Bát Bộ (P1) tại đây
2/ Thiên Long Bát Bộ (P2) tại đây
3/ Thiên Long Bát Bộ (P3) tại đây

Mời các bạn nghe bằng playlist YouTube tại đây hoặc tại đây



Mời bạn tải về máy tính hoặc nghe đọc trực tiếp audio truyện Thiên Long Bát Bộ , gồm có 99 tập của kênh VoV giao thông phát hành , tải theo MediaFire tại đây

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Nghe đọc audio truyện : Ngọn Hải Đăng nơi cuối trời - Jules Verne



Ngọn Hải Đăng nơi cuối trời
Tác giả : Jules Verne
Người đọc: Đồng Linh

Câu chuyện xoay quanh việc chính phủ nước Cộng hoà Argentina cho xây dựng trên một hòn đảo mang tên Đảo các Quốc gia một ngọn hải đăng, nhằm hướng dẫn các tàu bè qua lại eo biển Lemaire, một eo biển hẹp lởm chởm các bãi đá mgầm.

Sau khi khánh thành ngọn đèn biển này, toàn bộ công nhân xây dựng, kỹ sư… đã được rút đi chỉ để lại trên đảo một toán bảo vệ gồm ba người là Vasquez, Felipe, và Moriz. Tổ bảo vệ này có trách nhiệm vận hành đèn hằng đêm và bảo vệ nó. Họ sẽ ở lại đảo trong một thời gian nhất định, sau đó ở đất liền sẽ cử một tổ bảo vệ khác ra thay thế họ để tiếp tục công việc trên.

Mọi việc đã diễn ra khá suôn sẻ trong thời gian đầu. Cho đến một ngày kia, trong một lần đi săn thú để có thịt tươi cải thiện bữa ăn, toán bảo vệ hạ được một con nai đã bị thương do một viên đạn mà ai đó đã bắn vào nó trước khi bị toán bảo vệ bắt được. Sự việc này đem đến một nỗi lo ngại: trên hoang đảo này đã có người ngoài họ, mà những người này lại có súng. Những người đó là ai, người lương thiện hay kẻ bất lương.

Câu trả lời đến ngay sau đó với cái chết của hai nhân viên bảo vệ là Felipe và Moriz. Họ bị hạ sát trong khi đang thi hành nhiệm vụ, bởi một băng cướp có trang bị vũ trang; bọn chúng khoảng 12 tên, tên cầm đầu là Kongre, một tên cướp khét tiếng ở vùng biển này. Chỉ còn lại một mình tổ trưởng Vasquez đối mặt với một băng cướp có số lượng đông hơn gấp nhiều lần. Anh sẽ phải hành động ra sao để có thể tự bảo vệ mình, đồng thời vẫn hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Ngọn Hải Đăng Nơi Cuối Trời , nhằm tránh cho các tàu bè qua lại eo biển khỏi qặp nguy hiểm.

Xin mời bạn đọc xem truyện online tại đây, nghe truyện theo nguồn Sách Nói tại đây.

01. Lời Nói Đầu - NXB Trẻ
02. Chương 1: Lễ khánh thành
03. Chương 2: Hòn đảo "Đa Quốc Gia"
04. Chương 3: Ba người gác hải đăng
05. Chương 4: Băng cướp Kongre
06. Chương 5: Chiếc thuyền buồm tên Maule
07. Chương 6: Trên vịnh Elgor
08. Chương 7: Hang đá
09. Chương 8: Sửa chữa chiếc thuyền buồm
10. Chương 9: Vasquez
11. Chương 10: Sau lúc tàu đắm
12. Chương 11: Bọn cướp xác tàu
13. Chương 12: Lúc ra khỏi vịnh
14. Chương 13: Trong ba ngày
15. Chương 14: Chiến hạm Santafe

Mời nghe truyện theo YouTube tại đây


Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật Thứ V Phục Sinh ( ngày 22/05/2010 )



Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật Thứ V Phục Sinh :


Nguồn : www.40giayloichua.net

SỐNG TRONG THỰC TẾ CỦA THẾ GIỚI
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Giáo Hội vừa thánh thiện vừa tội lỗi

Bài đọc thứ hai (thư Phêrô) trình bày vẻ thánh thiện của Giáo Hội: Giáo Hội là "giống nòi được tuyển chọn, là hoàng gia chuyên lo tế tự, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa". Vì thế tín hữu hãy "để Thiên Chúa dùng như những viên đá sống động xây nên ngôi đền thờ của Thánh Thần... dâng những của lễ thiêng liêng đẹp lòng Thiên Chúa..."

Nhưng bài đọc 1 (sách Công vụ) cho thấy trong cộng đoàn Giáo Hội vẫn có bất công, sinh ra tranh chấp và kêu ca. Thành thử "ngôi đền thờ của Thánh Thần" cũng khó mà xây dựng, những "viên đá sống động" khó mà ăn khớp với nhau, và "những của lễ thiêng liêng" khó mà đẹp lòng Thiên Chúa.

Tuy nhiên, bài Tin Mừng khuyến khích chúng ta hãy an tâm, cứ vững tin và trung thành đi theo Ðức Giêsu thì mọi sự sẽ ổn, bởi vì Ngài là đường, là sự thật và à sự sống.

2. Xao xuyến

Có biết bao điều làm cho con người xao xuyến: bệnh tật, khủng hoảng kinh tế, xa cách người thân v.v.

Ðức Giêsu biết tất cả những điều đó, nhưng Ngài vẫn khuyên "Lòng chúng con đừng xao xuyến", vì Ngài nhìn mọi sự từ trên cao. Từ cao nhìn xuống, cái nhìn của Ngài bao quát hơn và thấy trọn vẹn hơn: Ngài không chỉ thấy hiện tại đang bế tắc mà còn thấy tương lai xán lạn. Nhờ cái nhìn ấy nên mặc dù trong Vườn Cây Dầu Ngài thấy hình như đang đứng trước ngõ bí nhưng Ngài vẫn tiến bước nên cuối cùng đã đến ánh sáng phục sinh.

Bởi thế, Ngài kêu gọi chúng ta: "Anh em đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy".

Nếu tin thì không còn xao xuyến nữa.

3. Chia sẻ công việc trong Giáo Hội

Những công việc trong Giáo Hội rất là nhiều, nhưng số Giám mục và Linh mục lại quá thiếu. Nhìn trong phạm vi một giáo xứ cũng thế: giáo dân thì đông nhưng những người lo việc thì ít. Chỉ có Cha Xứ, vài tu sĩ và một ít thành viên Hội đồng giáo xứ. Khủng hoảng.

Nhưng cơn khủng hoảng này đã có ngay từ hồi Giáo Hội sơ khai. Và Giáo Hội sơ khai đã giải quyết một cách khéo léo bằng cách chia sẻ trách nhiệm: các tông đồ chuyên lo rao giảng Lời Chúa, các phó tế lo cho đời sống. Có lẽ từ kinh nghiệm này mà Thánh Phêrô đã đề ra nguyên tắc mọi người tham gia vào việc chung của Giáo Hội: "Anh em hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động xây nên ngôi đền thờ Thánh Thần". Mỗi người đều là một viên đá. Người thì xây nền, người thì xây tường, người khác xây cổng v.v.

Thực ra, một cộng đoàn mà sinh động thì tất nhiên phát sinh thêm những công việc. Và nếu các thành viên của cộng đoàn thiết tha với sức sống của cộng đoàn thì sẽ biết cách thu xếp để chu toàn mọi công việc theo hướng cùng nhau chia sẻ trách nhiệm. Và được như thế thì chắc chắn "số các môn đệ sẽ ngày càng thêm đông".

4. Chuyện minh họa "Ta là đường, sự thật và sự sống"

a/ Ðường

Một người đố bạn mình:
- Ðố anh trong Tin Mừng câu nào ngọt ngào nhất?
- Thiên Chúa là Tình yêu.
- Không phải.
- Vậy chứ câu nào?
- "Ta là đường"
-!!!???

b/ Sự thật: Sự thật ở đâu?

- Một tai nạn xe hơi xảy ra trong một thành phố nhỏ. Ðám đông vây kín nạn nhân khiến một nhà báo không sao nhìn thấy được. Anh ta chợt nảy ra một ý nghĩ và kêu lên "Tôi là bố của nạn nhân đây. Tránh ra". Ðám đông tránh lối cho anh ta lại gần. Khi chứng kiến cảnh tượng, anh ta mới vô cùng mắc cỡ, vì nạn nhân là một con lừa! (Anthony de Mello, "Lời kinh của con ếch")

- Một nhà xuất bản gởi tới tác giả của một bản thảo lời từ chối sau đây: "Chúng tôi đặc biệt thích thú đọc bản thảo của ông. Tuy nhiên chúng tôi nghĩ rằng nếu chúng tôi xuất bản tác phẩm của ông, chúng tôi sẽ hoàn toàn không bao giờ còn có thể xuất bản một tác phẩm nào khác ngang tầm giá trị được với nó. Và chúng tôi không thể hình dung được làm sao trong vòng một trăm năm nữa lại có một tác phẩm nào khác có thể sánh được với tác phẩm của ông. Vì thế chúng tôi rất tiếc phải buộc lòng gởi lại ông bản văn tuyệt vời này. Và ngàn lần chúng tôi xin ông tha lỗi cho vì sự thiển cận và yếu kém của chúng tôi". (Anthony de Mello, "Lời kinh của con ếch")

c/ Sự sống

Một bà đạo đức áy náy vì một vài tật xấu bà đã cố gắng hết sức mà vẫn không chừa được. Ban đến than thở với cha linh hướng. Ngài nói: "Con có để ý thấy không, vào mùa đông, lá sồi rụng nhiều, nhưng vẫn còn vài chiếc. Gió đông thổi mạnh cũng không làm chúng rụng xuống. Nhưng khi mùa xuân đến, chúng tự động rụng nhường chỗ cho lá non mẩy lộc. Vậy cái gì làm cho chúng rơi rụng? Thưa đó là sự sống mới lưu chuyển trong thân cây. Với chúng ta cũng vậy, khi sự sống mới của Ðức Kitô nảy nở trong đời sống, ta sẽ mau thăng tiến trên đường đạo đức."

Chúa Giêsu là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Thiên Chúa mà không qua Người. Lạy Chúa, thánh Phêrô đã bảo chúng con "Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hoàng tộc chuyên lo tế tự, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những công trình vĩ đại của Người". Xin cho chúng con luôn sống xứng đáng với tình thương của Chúa và thực hiện trọn vẹn vai trò chứng nhân của mình.Amen.

Thánh Ca : Chúa Không Lầm


CHÚA GIÊSU
Cha Mark Link, S.J.

Chúa Giêsu nói, “Ta là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha, mà không qua Ta.” Gioan 14:6

Ts. Lin Yutang là một triết gia và học giả Trung Hoa nổi tiếng. Ông viết một cuốn sách thật khích lệ mang tựa đề From Pagan to Christian (từ ngoại đạo đến Kitô Hữu). Trong đó, ông cho biết làm thế nào ông lớn lên thành một tín hữu Kitô, ở Trung Cộng, nhưng sau đó không lâu ông từ bỏ đức tin khi ông vào đại học. Ông viết:

Trong 30 năm, tôn giáo duy nhất của tôi là chủ nghĩa nhân văn: tin tưởng rằng… chỉ cần có sự tiến bộ về kiến thức sẽ tự động đưa đến một thế giới tốt đẹp hơn…

Sau đó dưới bề mặt cuộc đời của tôi, một sự bất an nảy sinh… Tôi thấy rằng một người càng gia tăng sự tin tưởng về chính mình thì không làm cho họ trở nên giống Thượng Đế…

Khi chủ nghĩa nhân văn của tôi vì đó sút giảm, tôi lại càng ngày tự vấn chính mình: Có tôn giáo nào có thể thoả mãn được con người có giáo dục của thời đại này không?

Ở thời điểm này, Ts. Yutang bắt đầu nghiêm chỉnh nghiên cứu về các tôn giáo trên thế giới.

Vào một Chúa Nhật, cũng khoảng thời gian này, tình cờ ông ở Nữu Ước. Vợ ông, một tín hữu Kitô, thuyết phục ông đến nhà thờ với bà. Sau chút do dự, ông đồng ý.

Khi ông lắng nghe bài Phúc Âm, bỗng dưng ông bị đánh động bởi sự giản dị và vẻ đẹp của lời Chúa Giêsu đến độ bàng hoàng.

Sau khi rời nhà thờ sáng Chúa Nhật hôm đó, Ts. Yutang biết ông phải làm gì.
Ông bắt đầu đắm chìm trong việc nghiên cứu Phúc Âm về đời sống cũng như những lời giảng dậy của Chúa Giêsu.

Ông nói rằng ông bắt đầu nghiên cứu Phúc Âm sâu xa hơn, như thể đây là lần đầu tiên ông đọc Phúc Âm. Những lời ấy thật tươi mát mới mẻ và phấn khởi.

Điều bàng hoàng hơn nữa là đoạn phúc âm đó, giống như bài Phúc Âm hôm nay, dường như trực tiếp gửi đến ông.

Như thể Chúa Giêsu bước ra khỏi những trang giấy Phúc Âm và nhìn thẳng vào mắt ông và âu yếm nói với ông:

Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy. Thầy đã ở với con trong một thời gian đã lâu… nhưng con lại không biết Thầy…

Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha… Con không tin rằng… Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy. Gioan 14:6, 9, 11

Bỗng dưng, cả một cuộc đời tìm kiếm như bộc lộ hiển nhiên. Nó như thể miếng vẩy rơi ra từ mắt ông, như đã rơi ra từ mắt Thánh Phaolô sau khi được cảm nghiệm Chúa Giêsu trên đường đến Đamát.

Thiên Chúa không còn một hữu thế xa cách phải sợ hãi, nhưng là một người Cha gần gũi, đáng được yêu thương. Thiên Chúa là một người mà ông có thể quay trở về bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, bất cứ lý do gì.

Và rồi hành trình dài tìm kiếm Thiên Chúa của Ts. Yutang đã bắt đầu chính ở nơi nó khởi sự: đi theo bước chân của Chúa Giêsu.

Hãy trở lại với mỗi người chúng ta trong nhà thờ hôm nay.

Có lẽ, cũng như Ts. Yutang, vì lý do nào đó, một số người trong chúng ta không còn đi với Chúa Giêsu. Có lẽ ngay bây giờ chúng ta đang phải vật lộn với những thề hứa đi theo Chúa Giêsu.

Bất kể hoàn cảnh của chúng ta là gì, hy vọng rằng, những lời của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay sẽ ảnh hưởng đến chúng ta như đã ảnh hưởng đến Ts. Yutang. Vì, quả thật, Chúa Giêsu là đường, là sự thật, và là sự sống.
Người là đường đến với Chúa Cha. Thánh Ambrôsiô, là người đã đưa dẫn T. Augustinô về với Chúa Giêsu, đã nói thay cho nhiều người khi thánh nhân nói:

Sau khi chúng ta đã du hành mọi con đường, chúng ta phải đến Tận Cùng của mọi con đường. Chúng ta sẽ đến với người đã nói, “Ta là đường.”

Thánh nhân đã cô đọng những gì mà T. Augustinô cũng như Ts. Yutang đã tìm thấy sau nhiều năm cố gắng.

Chúa Giêsu là đường đến với Chúa Cha, bởi vì, trong tất cả những người đã từng sống trên trần gian này, Người xuất phát từ Chúa Cha.

Chúa Giêsu nói, “Ai theo tôi sẽ không bao giờ đi trong bóng tối, nhưng sẽ có ánh sáng sự sống.” Gioan 8:12

Chúa Giêsu là sự thật về Chúa Cha. Trong thời đại ngày nay có quá nhiều mơ hồ về Thiên Chúa, do đó, khi có thể quay về với Chúa Giêsu để tìm hiểu sự thật về Thiên Chúa, quả thật đó là một ơn sủng.

Thiên Chúa không phải là một sức lực vô định. Thiên Chúa là một người Cha nhân từ, đầy yêu thương.

Sau cùng, Chúa Giêsu là sự sống của Chúa Cha. Người nói:

Thầy đến… để các con có sự sống – sự sống sung mãn. Gioan 10:10

Ai ăn mình ta và uống máu ta sẽ có sự sống đời đời, và ta sẽ nâng họ dậy vào ngày sau hết. Gioan 6:54

Hành trình tinh thần của chúng ta không phải chỉ là một hành trình nhàm chán. Đó là một hành trình quan trọng nhất mà chúng ta phải có. Đó là hành trình mà chúng ta được tạo dựng để thi hành.

Đó là hành trình đến sự sống đời đời, là nơi không còn sự chết, không còn khổ não, không còn nước mắt, không còn đau đớn, chỉ có niềm vui và tình yêu.

Chúng ta không thể nào thực hiện được hành trình ấy nếu không có Chúa Giêsu, là người biết được đường ấy, chỉ cho chúng ta con đường ấy, và đi với chúng ta trên con đường ấy.

Chúng ta hãy chấm dứt với lơi cầu nguyện:

Lậy Chúa Giêsu, Ngài là đường đến với Chúa Cha. Xin giúp chúng con vác lấy thập giá hàng ngày của chúng con, bất kể có khó khăn đến đâu, và cùng đi với Ngài trên con đường ấy.

Lậy Chúa Giêsu, Ngài là sự thật về Chúa Cha. Xin giúp chúng con mở tâm trí cho chân lý ấy, để chúng con có thể chia sẻ cho những ai đang tìm kiếm chân lý.

Lậy Chúa Giêsu, Ngài là sự sống của Chúa Cha. Xin giúp chúng con lớn lên trong sự sống ấy, và sẽ sống như thế nào trên dương gian này để chúng con có thể cùng hân hoan với Ngài mãi mãi trên thiên đàng
.Amen.

Thánh Ca : Cho Con Vững Tin


ÐỘI ƠN THIÊN CHÚA
Msgr. Edward Peter Browne
L.M. Gioan Trần Khả chuyển dịch

Nếu các bạn đọc nhật báo thường xuyên hoặc xem tin tức trên truyền hình hay đọc những báo chí khác, thì không thể tránh khỏi nhìn thấy những đau thương xẩy ra trên thế giới. Thí dụ, bạn xem thấy những hình ảnh trên máy truyền hình và báo chí về những người tị nạn ở Rwanda hay ở Somalia, hoặc sự xung đột ở Bosnia, cảnh nghèo đói và túng thiếu ở nhiều nơi thuộc Phi Châu và Á Châu. Những người này sống trong cảnh cơ cực thiếu dinh dưỡng thật đáng thương. Hẳn là bạn đã nhìn thấy những hình ảnh các trẻ em qúa đói khát và yếu nhược đến nỗi không có đủ sức để xua đuổi ruồi nhặng đậu trên mặt, và để ruồi nhặng bậu đầy trên người. Họ sống trong cơ cực nghèo đói không có nhà để ở. Họ sống trong các túp lều che bằng những hộp giấy hay trong những căn nhà lụp xụp, và bạn nói, “nhưng chỉ với ơn sủng của Chúa tôi mới đi đến đó.”

Hồng Ân của Bạn

Có cả hàng triệu triệu người sống trong tình trạng như thế. Bạn cũng có thể là một trong những người như họ. Bạn cũng có thể được sinh ra trong cảnh huống khổ cực, khó khăn và phải chịu đựng những trắc trở như vậy. Nhưng bạn đã được may mắn. Bạn đã được sinh ra hay là được đến sinh sống trong quốc gia này. Bạn có nhà ở, có đầy đủ cơm ngon áo đẹp; tất cả những gì bạn muốn thì hầu như là bạn có thể có. Bạn có thể hình dung ra một người nào đó lại muốn rời bỏ đất nước này để đi sống ở Rwanda hay Bosnia? Thật là ngớ ngẩn!

Chẳng ai lại muốn làm như vậy. Chẳng ai bình thường lại muốn từ chối với chính mình những điều tốt mà chúng ta đang hưởng. Nhưng vì ơn sủng của Chúa, chúng ta có thể đến đó. Tại sao Thiên Chúa lại tuyển chọn cha mẹ của bạn như Ngài đã làm, tôi không biết được. Tại sao hàng triệu triệu những người khác sống khổ đau cơ cực với bao sự xấu và bị bắt bớ, tôi không biết được. Nhưng sự thật là nó đã xẩy ra. Bạn đang hiện diện nơi đây, được Thiên Chúa chúc phúc cho sống ở đất nước này. Đó là một ơn của Chúa ban. Sức khỏe tốt bạn đang có là một hồng ân lớn lao.

Bạn còn có hồng ân lớn lao hơn thế nữa. Bạn được ơn sinh ra hay là được tiếp nhận vào trong Giáo Hội Công Giáo, một Giáo Hội chân thật và là Thân Thể của Chúa Kitô. Đó là nơi duy nhất bạn nhận được đầy đủ giáo huấn của Thiên Chúa. Đó là cách duy nhất bạn có thể nhận biết Thiên Chúa. Đó là cách duy nhất bạn có thể biết, như lời tin mừng nói, là Chúa Giêsu Kitô đã dọn sẵn cho bạn một chỗ trong nước trời (Gio 12:2), với điều kiện là bạn tin tưởng và bước theo Ngài. Bạn có thể tưởng tượng chính mình nói , “Tôi không muốn; tôi sẽ đi tìm thứ khác; tôi sẽ từ chối ơn huệ tôi đang có” trong khi cả hàng triệu triệu người trên thế giới không biết tí kiến thức gì về Chúa Giêsu Kitô? Họ không có tí kiến thức gì về Giáo Hội. Họ không hiểu biết điều gì là chân thật điều gì là đúng. Họ không biết tí kiến thức gì về nguồn gốc đức tin, lòng trông cậy và sự mong chờ ơn cứu độ đời đời của chúng ta. Họ không biết. Tôi không thể tưởng tượng là tôi nói mình biết hết tất cả giáo huấn của Chúa Kitô, biết đầy đủ về Thiên Chúa lúc này, nhưng tôi lại chối bỏ.

Lầm Lẫn Dại Khờ

Tuy nhiên, có những người xưng là người Công Giáo lại làm như thế thay vì cố gắng tiếp tục kết hiệp với Đức Kitô bây giờ và mãi mãi. Họ đã trôi dạt vào lối sống vô luân, cho rằng các giới răn không còn quan trọng; chúng đã thay đổi; nó là một luân lý mới; họ không giữ giới răn và gây nguy hiểm cho sự sống đời đời. Họ cho là Giáo Hội không hợp thời, không theo kịp với thời đại cho nên họ sẽ tẩy chay. Như các bạn đã biết, nhiều người bất đồng với Giáo Hội và muốn Giáo Hội thay đổi để suy nghĩ giống như họ. Nhiều người tuyên xưng luân lý, cho rằng họ là những người Công Giáo tốt, nhưng lại chủ trương phò phá thai. Đúng như thế, họ nói họ là những người Công Giáo tốt nhưng không giữ Giới Răn thứ Sáu hay Giới Răn thứ Chín hoặc Giới Răn thứ Bảy, không phải giữ những lề luật đó. Họ từ chối chính nền tảng nơi mà ơn cứu rỗi của chúng ta trị vì. Nhiều người nghĩ là họ không còn phải tin những điều Giáo Hội dạy bảo.

Tôi không biết nó thật đến đâu, nhưng người ta nói là một số lớn người Công Giáo không còn tin có sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể. Họ không tin là Chúa Giêsu Ktiô thực hiện diện trong Thánh Thể. Họ đã chối bỏ. Nói một cách tương tự thiêng liêng thì nó cũng giống như là một người từ chối sự thoải mái, hy vọng và nhiều hứa hẹn để đi sống ở Rwanda hay Bosnia hoặc nơi nào đó giống như thế. Nhưng Thiên Chúa đã ban cho chúng ta đời sống thiêng liêng, lòng trông cậy và hứa hẹn siêu nhiên để có sự an vui của đời sống hiện tại ở thế gian và sự sung mãn trong hiệp nhất đời đời với Đức Kitô. Dầu vậy, một số người lại không thi hành. Họ chối bỏ nó.

Tỏ Bày Lòng Biết Ơn

Nó là một đòi buộc để chúng ta biết đội ơn Thiên Chúa, cảm tạ Thiên Chúa vì điều Ngài đã làm cho chúng ta nơi đây, làm cho chúng ta có thể sống trong đất nước này, trong cộng đoàn này và có tất cả những điều tốt lành ở thế giới này, những điều tốt lành của đời sống này. Đội ơn Chúa vì chúng ta đã được sinh ra hay đã được tiếp nhận vào Giáo Hội Công Giáo, một Giáo Hội chân thật. Nơi đó có tất cả các giáo huấn của Chúa Kitô. Nơi đó không có sự sai lầm, mọi giáo huấn đều hoàn toàn đúng. Chúng ta tin là như thế. Nhiều triệu người không có được như thế. Họ lo âu tuyệt vọng bởi vì họ không biết; họ sống đời sống gặp nhiều khó khăn, nhiều nghi nan trong đầu óc của họ. Nhưng chúng ta có những ân phước này và nên biết ơn Thiên Chúa về những điều chúng ta đã lãnh nhận. Nó không đầy đủ để chỉ nói rằng chúng ta sẽ cảm tạ Thiên Chúa.

Tối hôm nay, trưóc khi đi ngủ chúng ta sẽ qùy gối và nói, “Con cảm đội ơn Chúa.” Như thế cũng chưa đủ. Chúng ta cần làm việc cảm tạ, và bày tỏ lòng cảm tạ của chúng ta đối với Thiên Chúa bằng việc tuân giữ các giới răn, bằng việc tin vào các giáo huấn của Chúa Kitô, bằng việc chu toàn ý của Thiên Chúa, bằng việc lắng nghe các giáo huấn của Giáo Hội và tuân theo các giáo huấn đó. Làm như thế chính là cách chúng ta bày tỏ lòng cảm tạ về những gì Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta ơn cao qúy này và như Chúa Giêsu nói: “Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy thì cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa” (Gio 14:12). Đây chính là điều dành để cho chúng ta. Do đó hãy biết ơn về tất cả những gì Ngài đã ban cho ta ở đời này. Biết ơn Chúa vì Ngài đã tiếp đón và nhận chúng ta vào một Giáo Hội chân thật. Sống theo các giáo huấn của Chúa Giêsu sẽ bảo đảm chắc chắn là phần rỗi của chúng ta được bảo toàn. Xin Chúa chúc lành cho các bạn.Amen.

Thánh Ca : Bao La Tình Chúa