Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Nghe audio sách : "Lịch Sử Nước Nhà - Thời Cuối Nhà Hậu Lê"



Lê Hiến Tông đã đúng khi chọn Túc Tông Thuần là người kế nghiệp nhưng vua này lại yểu mệnh và có lẽ đó là bước ngoặt đầu tiên của nhà Hậu Lê. Uy Mục tàn ác, Tương Dực xa hoa trụy lạc, Chiêu Tông thiếu sáng suốt. Cả 3 vua đều không đủ năng lực và quyền thần nổi lên nắm quyền như một lẽ tất yếu khi đất nước có biến loạn.

Nếu không có Mạc Đăng Dung thì những quyền thần khác cũng làm điều tương tự, mà trong đó Trịnh Duy Sản, Trịnh Tuy, Nguyễn Hoằng Dụ, Trần Chân là những đại diện. Nhà Lê dài 350 năm nhưng thực tế chỉ tồn tại trong gần 100 năm đầu.

Sau khi nhà Lê mất về tay nhà Mạc, vấn đề chính thống và ngụy triều nổ ra trong cuộc đấu tranh giữa các tập đoàn và khi thế nam - bắc này chưa chấm dứt hẳn thì thế nam - bắc khác lại hình thành. Cũng như thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc, khi nhà Hán suy, các chư hầu nổi dậy đều lấy danh nghĩa giúp nhà Hán; tại nước Đại Việt khi đó cả Trịnh và Nguyễn đều danh nghĩa chống Mạc để giúp nhà Lê. Các vua Lê vẫn có ngôi, có hiệu, có tên trong sử sách, nhưng chỉ ngồi làm vì. Trên thực tế không chỉ 16 vua thời Lê trung hưng mà ngay từ khi Cung Hoàng được lập, nhà Lê đã chỉ còn hư vị. Trịnh và Nguyễn cùng giương cờ "Phù Lê diệt Mạc", Tây Sơn giương cờ "Phù Lê diệt Trịnh".

Nhà Lê chống ngoại xâm thành công mà thành người cai trị Đại Việt nhưng kết cục, vua cuối cùng của nhà Lê là Duy Kỳ lại giống những vua Việt Nam vì chống ngoại xâm thất bại mà phải chết ở đất khách quê người.

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Nghe audio sách: "Lịch Sử Nước Nhà - Thời Đầu Nhà Hậu Lê"



Nhà Hậu Lê hoặc Hậu Lê triều (1428 – 1527, 1533 – 1789) là một triều đại phong kiến trong lịch sử Việt Nam, được thành lập sau khi vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi) lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Lam Sơn chiến thắng quân Minh.

Nhà Hậu Lê gồm hai giai đoạn: Lê sơ (1428-1527) và Lê trung hưng (1533-1789).

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Du lịch : 1000 năm Thăng Long - Hà Nội , Nhà Cổ Đường Lâm , Chùa Mía , Núi Tản Viên ( Ba Vì )


Hồ Hoàn Kiếm


Án thờ trong nhà cổ Đường Lâm



Bậc bước vào nhà cổ ở Đường Lâm thường rất cao , để khi khách vào nhà phải cúi đầu khi vào nhà , thể hiện sự tôn trọng chủ nhà.


Ngõ vào làng cổ Đường Lâm


Đình làng cổ Đường Lâm


Nghe các cụ nói chuyện về làng cổ Đường Lâm


Chùa Mía


Chuẩn bị lên núi Tản


Đường lên núi Tản


Đường phố về đêm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội


Đi dự lễ ở Nhà Thờ Lớn Hà Nội


Thăm vườn hoa Hàng Trống - Hà Nội


Chờ đợi đoàn duyệt binh trên đường phố Hà Nội


Một đoàn duyệt binh trên đường phố Hà Nội

Sau đây là toàn bộ anbum của chuyến du lịch 1000 năm Thăng Long - Hà Nội

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật III Mùa Chay (27/03/2011)


Nguồn : www.40giayloichua.net

Trước tiên , xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca



Mời nghe bài giảng tĩnh tâm mùa chay với chủ đề " "THA THỨ TỘI LỖI" của Linh Mục Phê Rô Bùi Quang Tuấn, CSsR



THEO CHÚA SẼ TỚI ÐƯỢC NGUỒN NƯỚC HẰNG SỐNG
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Những nỗi khát khao

Chúng ta khao khát rất nhiều điều:
- Khao khát chân lý vì cuộc sống nhiều gian dối
- Khao khát tự do trong một xã hội nhiều trói buộc
- Khao khát công bình trong một môi trường đầy dẫy bất công
- Khao khát yêu thương trong cuộc đời nhiều thù hận
- Khao khát hạnh phúc trong cảnh sống bất hạnh
- Khao khát niềm tin giữa cảnh đời nhiều nghi kỵ v.v.

Tất cả những khao khát đó đều là biểu hiện của một khát vọng thâm sâu: "Linh hồn con khao khát Chúa Trời hằng sống".

2. Chiếc vò nước được bỏ lại

"Bên bờ giếng, có một khách bộ hành mỏi mệt dừng chân. Chân lý đã vọt lên từ những lời ông ta nói. Cũng bên bờ giếng đó, người phụ nữ nọ đã để lại cái vò nước của mình, bởi từ nay nó chẳng giúp gì cho chị đón nhận hồng ân Thiên Chúa ban. Cái vò nước bỏ quên đó sẽ mãi mãi nói với chúng ta về một người phụ nữ mà số phận từng bị giam hãm trong đủ thứ công việc hằng ngày, trong những quan hệ chẳng tới đâu với một loạt đời chồng, nay bỗng tìm thấy ý nghĩa cho đời mình qua cuộc gặp gỡ với Ðức Giêsu, qua những trao đổi với Người (...)

Như thế, chính qua những chuyện của đời thường như ăn, uống, cuộc sống chung với một người đàn ông, cố gắng quay về với Thiên Chúa... mà con người nghe được tiếng nói của Thánh Thần. Nhưng ở đây và lúc này, Người lại đến như một ân ban qua những bất trắc khôn lường của lời nói, qua thái độ chân thành của các bên đối thoại, qua những khoảnh khắc thinh lặng để cho chân lý lên tiếng nói" (J.Cl. Giroud, được trích dịch bởi Fiches dominicales, năm A, trang 86).

3. Thờ phượng trong thần khí và sự thật

Những người Samari thờ phượng Thiên Chúa trên núi Garizim. Những người Do Thái thờ phượng Thiên Chúa trên núi Sion. Và hai bên tranh cãi với nhau, thù ghét nhau.

Phải chăng đó là những chuyện đời xưa? Không. Ngày nay vẫn có những người chỉ muốn dự Thánh lễ ở nhà thờ này chứ không phải nhà thờ nọ; và có rất nhiều người chỉ thờ phượng Thiên Chúa trong nhà thờ mà thôi.

Ðức Giêsu nói với người phụ nữ Samari: "Ðã đến giờ - và chính là lúc này - những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng trong thần khí và sự thật". Thờ phượng "trong thần khí" là thờ phượng theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần; thờ phượng "trong sự thật" là thờ phượng với tâm tình kết hợp với Ðức Giêsu, Ðấng đã xưng mình là đường, là sự thật và là sự sống.

4. Nước

Nước vô cùng thiết yếu cho sự sống. Không có nhà cửa, áo quần, người ta vẫn có thể sống. Không có ăn, người ta vẫn còn sống một thời gian khá dài. Nhưng không có nước, người ta sẽ chết sau một vài ngày.

Bởi thế, khi nói về Thiên Chúa, Thánh Kinh thích dùng hình ảnh nước: Sách Sáng thế mô tả vườn địa đàng có một con sông tỏa ra 4 nhánh mang nước đi nuôi sống các sinh vật ở 4 phương trời. Tổ tông loài người sống trong khu vườn dồi dào nước ấy đã rất hạnh phúc. Nhưng rồi khi nguyên tổ phạm tội và bị đuổi khỏi vườn địa đàng thì cuộc sống vô cùng vất vả trên đất đai khô cằn sỏi đá. Ngụ ý của tác giả đoạn sách Sáng thế ấy là: khi con người sống trong tình thân với Thiên Chúa thì cũng giống như sống bên nguồn nước tươi mát; còn khi họ tách rời Thiên Chúa thì phải khốn khổ như đang ở trong sa mạc khô cằn. Vì thế sách Khải huyền khi muốn diễn tả hạnh phúc thời cứu độ đã vẽ lên hình ảnh một thành Giêrusalem mới, trong đó cũng có một dòng sông hằng sống, nước sông tưới mát một cây hằng sống làm cho nó trổ sinh hoa quả suốt 12 tháng quanh năm, trái cây cho người ta ăn, và lá cây dùng làm thuốc chữa hết mọi chứng bệnh.

5. Những thứ nước

Người thiếu phụ xứ Samari mặc dù đang ở bên giếng nước nhưng cõi lòng vẫn khát khao. Nàng thèm khát một tình nghĩa đậm đà. Nàng tưởng rằng tình đời sẽ thỏa mãn được cơn khát ấy nên nàng đã lăn xả vào những cuộc phiêu lưu tình ái. Nhưng đã trải qua 5 đời chồng rồi, nay đã là đời chồng thứ 6 mà nàng vẫn còn khát. Chỉ sau khi gặp được Ðức Giêsu, trò chuyện với Ngài và được Ngài ban cho thứ nước siêu nhiên là tình nghĩa với Chúa thì nàng mới hết khát. Nàng còn chạy vào làng rủ thêm nhiều người đến với Ðức Giêsu, nguồn nước hằng sống đích thực.

6. Thánh vịnh 42

"Như nai rừng mong mỏi
Tìm về suối nước trong
Hồn con cũng trông mông
Tìm đến Ngài, lạy Chúa"

7. Chuyện minh họa

Ngày xửa ngày xưa có một người ăn mày ngồi bên vệ đường để ăn xin, bên cạnh ông là một túi vải đựng vỏn vẹn vài hạt lúa. Bỗng ông thấy chiếc xe chở Nhà Vua đang đi tới. Ông mừng lắm, tự nhủ rằng thế nào Nhà Vua cũng bố thí nhiều tiền cho ông. Ông chạy ra đón đường
- Muôn tâu bệ hạ, xin dủ lòng thương xót bố thí cho kẻ thần dân nghèo khổ này một ít tiền để sống qua ngày.

Nhà vua xuống xe, đến gần người ăn mày, và nói một câu khiến ông hết sức ngạc nhiên và thất vọng:

- Ông có thể dâng cho hoàng thượng của ông một món quà gì không?

Không cách nào từ chối được, người ăn mày lục lọi trong túi vải một hạt lúa nhỏ nhất đưa cho nhà vua.

Khi nhà vua đi rồi, người ăn mày tiếc rẻ mở túi vải ra đếm lại số hạt lúa của mình. Lạ thay, thay vào chỗ hạt lúa đã cho đi là một hạt vàng sáng lóng lánh, cũng bằng y hạt lúa ấy. Lúc đó người ăn mày vô cùng tiếc rẻ: phải chi mình cho hết những hạt lúa đi thì bây giờ mình đã có một túi đầy những hạt vàng!

Ý nghĩa chuyện này:

- người xin trở thành người cho và người cho trở thành người nhận, như Ðức Giêsu và người phụ nữ Samaria vậy.
- chính lúc cho đi là lúc nhận lãnh; chính khi xẻ chia là khi trở nên giàu có.

Chúa ban cho chúng ta những phương thế tuyệt hảo để chữa lành vết thương tội lỗi trong tâm hồn: đó là ăn chay hãm mình, siêng năng cầu nguyện và chia sẻ cơm áo cho những anh chị em nghèo khổ bất hạnh. Tin tưởng vào ơn Chúa trợ giúp, chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con phải thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật. Xin cho tất cả chúng con biết thờ phượng Chúa cho phải đạo làm con. Amen.

Thánh Ca : Bao La Tình Chúa


HAI PHÉP LẠ
Lm Mark Link, S.J.

Vào năm 1887 một cô gái bảy tuổi tên là Helen Keller sống ở Alabama. Nhưng cô không phải là một cô bé bình thường. Cô bị mù, điếc, và câm.

Helen bị mất thị giác và thính giác vì một căn bệnh khi cô được khoảng một năm tuổi rưỡi. Vì không thể nghe thấy, cô mất đi khả năng bắt chước các âm thanh và nhờ đó có thể nói chuyện.

Cô ấy giống như một động vật hoang dã nhỏ bé, không có cách nào để giao tiếp với thế giới.

Tuy nhiên, trước khi Helen chết, cô ấy tốt nghiệp đại học với các vinh dự, trở nên một tác giả nổi tiếng, và là một vị khách của Toà Bạch Ốc của tất cả các tổng thống Mỹ từ Grover Cleveland cho đến John F. Kennedy, và trở nên nguồn cảm hứng cho những người khuyết tật trên toàn thế giới.

Câu chuyện đằng sau thành tích tuyệt vời ấy bắt đầu từ một ngày mùa xuân năm 1887 khi một người phụ nữ 20 tuổi tên là Annie Sullivan đến Alabama để dậy học cho Helen.

Bước tiến vượt bực đầu tiên của cô Annie là có thể liên lạc với Helen sau khi đến đây một vài tuần. Helen diễn tả điều này trong cuốn tự truyện, “The Story of My Life”. Cô viết:

Cô giáo đem cho tôi cái nón, và tôi biết mình sắp sửa đi vào bầu trời ngập nắng. Ý nghĩ này… khiến tôi nhảy lên vì vui thích.

Chúng tôi đi dọc theo căn nhà có bụi hoa kim ngân thơm ngát. Có ai đó múc nước và cô giáo đặt bàn tay của tôi dưới vòi nước. Khi dòng nước mát tràn qua tay tôi, cô giáo viết chữ nước trên bàn tay kia… Tôi đứng im lặng, tập trung tư tưởng vào cử động của ngón tay cô giáo.

Bỗng dưng… cái bí ẩn của ngôn ngữ được tỏ lộ cho tôi. Và rồi tôi biết rằng ‘n-ư-ớ-c’ có nghĩa điều gì đó mát tuyệt vời chảy qua tay tôi. Chữ sống động ấy đã thức tỉnh linh hồn tôi, nó đem lại ánh sáng, niềm hy vọng, niềm vui, sự tự do!...

Tôi rời căn nhà ấy với niềm hăng hái muốn học hỏi. Mọi thứ đều có tên, và mỗi tên phát sinh một tư tưởng mới. Khi chúng tôi trở về nhà, mọi thứ mà tôi chạm đến dường như run rẩy với sự sống. Đó là vì tôi nhìn thấy mọi sự với một thị lực mới, lạ lùng xảy đến với tôi.”

Cảm nghiệm của Helen vào một ngày mùa xuân ấy đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời của cô.

Câu chuyện của Helen Keller tại giếng nước tương tự như câu chuyện trong bài phúc âm hôm nay.

Nó cũng xảy ra tại một giếng nước. Nó cũng bao gồm một thầy dậy và một môn sinh. Trong đó, thầy dậy cũng dùng nước để chuyển đạt một ý nghĩa quan trọng cho môn sinh. Và ý nghĩa đó đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời môn sinh.

Cũng như trong trường hợp của Helen Keller, nó đã nâng người phụ nữ Samaritan ra khỏi thế giới tăm tối và đưa bà vào một thế giới ngập tràn ánh sáng.

Cũng như cuộc đời của Helen Keller, đời sống của người phụ nữ Samaritan cũng đã thay đổi mãi mãi.

Trong thời tiên khởi của Kitô Giáo, người phụ nữ Samaritan trở thành một hình ảnh quen thuộc của người dự tòng. Họ là những người đang tìm hiểu để trở nên Kitô Hữu và chuẩn bị lãnh nhận bí tích Rửa Tội vào Đêm Phục Sinh.

Họ cũng gặp Đức Giêsu tại giếng nước. Nước cũng đóng một vai trò quan trọng trong sự gặp gỡ ấy. Đời sống của họ cũng thay đổi mãi mãi.

Điều này đưa chúng ta trở về giáo xứ và với chính mình.

Trong giáo xứ vào Đêm Phục Sinh, người dự tòng sẽ đứng chung quanh một giếng nước. Và, như trong trường hợp của người phụ nữ Samaritan và Helen Keller, nước của giếng ấy sẽ vĩnh viễn thay đổi họ.

Tương tự, vào Đêm Phục Sinh, chúng ta cũng quy tụ chung quanh giếng rửa tội để lập lại lời thề hứa khi rửa tội.

Điều quan trọng là hãy để ý đến điều mà người phụ nữ Samaritan đã làm sau khi bà gặp Đức Kitô tại giếng nước. Phúc Âm kể:

Người phụ nữ để vò nước lại, đi trở về thành, và nói với những ta rằng, “Hãy đến mà xem người đã nói với tôi về tất cả những gì tôi đã làm.”

Phúc Âm nói thêm rằng người ta ra khỏi thành và đến gặp Đức Giêsu.

Và vì thế người phụ nữ này, từng là một người tội lỗi, đã trở nên nhà truyền giáo đầu tiên. Sau khi bà gặp Đức Giêsu tại giếng nước, bà ra đi chia sẻ tin mừng về Đức Giêsu với các bạn hữu và láng giềng của bà.

Ở đây có một ý nghĩa thực tế trong bài phúc âm hôm nay cho mỗi người chúng ta.

Chúng ta cũng phải đáp ứng với sự gặp gỡ Đức Giêsu ở giếng nước rửa tội như phụ nữ Samaritan đã làm.

Chúng ta cũng phải làm giống như Helen Keller đã làm. Chúng ta cũng phải chia sẻ với người khác về sự sống mới mà Thầy chúng ta đã giúp thực hiện. Chúng ta cũng phải ra đi và chia sẻ tin mừng về Đức Giêsu với người khác.

Để tôi minh hoạ một phương cách thi hành.

Trong 70 triệu người Công Giáo ở Hoa Kỳ, 15 triệu người thụ động. Trung bình mỗi giáo xứ có 600 người không sống đức tin của mình.

Thống kê cho thấy hai phần ba người Công Giáo trở về với Hội Thánh là vì bạn hữu hay thân nhân đã mời họ trở lại.

Thống kê cũng cho thấy rằng người tuyển mộ tốt nhất là chính những người Công Giáo mà trước đây họ thờ ơ.

Tôi tin rằng ở điểm này tiềm tàng một lãnh vực hoạt động truyền giáo mà trong đó mọi người Công Giáo trong giáo xứ ngày nay có thể thi hành và phải tiếp tay.

Tất cả chúng ta biết rằng người Công Giáo thụ động có thể tìm về với Hội Thánh, qua sự hy sinh của chúng ta trong mùa Chay và sự mời gọi thân tình,.
Đức Giêsu bảo đảm với chúng ta rằng thiên đàng sẽ vui mừng vì một người ăn năn trở lại hơn là một trăm người không cần đến ơn cứu độ.

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện:

Lậy Chúa, cũng như Helen Keller, cô đã khám phá ra sự sống mới ở một giếng nước, và cũng như người phụ nữ Samaritan, là người đã khám phá sự sống mới tại một giếng nước tương tự, xin Chúa giúp chúng con chia sẻ với người khác sự sống mà chúng con cũng đã lãnh nhận tại giếng rửa tội. Đó là điều tối thiểu mà chúng con có thể thi hành để đáp trả ơn sự sống mà Ngài đã ban cho chúng con. Amen.

Thánh Ca : Chúa Thương Con


NHÂN VỤ THIÊN TAI KHỦNG KHIẾP TẠI NHẬT BẢN
Lm Nguyễn Hồng Giáo, dòng Phanxicô

Trận động đất ngày 11.3.2011 vừa qua tại Nhật Bản với quy mô 8,9 độ richter là trận động đất mạnh nhất trong 140 năm qua, nó kéo theo những đợt sóng thần cao tới 10 mét ập vào đông bắc nước này và gây ra một cảnh tàn phá và chết chóc thật khủng khiếp. Liền sau thảm hoạ động đất-sóng thần, nước Nhật lại phải đương đầu với hiểm hoạ phóng xạ do một số nhà máy điện hạt nhân gặp sự cố. Người ta nhận định rằng hậu quả của thảm hoạ động đất-sóng thần là hết sức to lớn, mặc dù Nhật Bản là nước có khả năng đối phó với loại thiên tai này hiệu quả nhất thế giới: trên 10.000 người chết và mất tích, và ít nhất khoảng 100 tỉ đô-la về thiệt hại vật chất, nhưng nếu một thiên tai tương tự xảy ra ở một nước khác, con số thương vong và thiệt hại về vật chất sẽ còn kinh khủng hơn rất nhiều. Một điều làm cho cả thế giới khâm phục là tinh thần đoàn kết, nhân ái, bình tĩnh, kỷ luật và lòng tự trọng của người dân Nhật; không có cảnh chen lấn, lộn xộn trong các trung tâm cứu nạn, hay dành giật, la ó khi nhận đồ cứu trợ hoặc lúc chờ cửa hàng mở cửa; nhất là không có cảnh cướp bóc hay hôi của mà người ta thường thấy ở nước ta và nhiều nơi khác trong những hoàn cảnh tương tự, ngay như ở Anh, Mỹ, New Zealand. Nước Nhật không chỉ phát triển cao về kỹ thuật nhưng cả về văn hoá, nhân bản và đạo đức nữa. Thật đáng khâm phục!

Một câu chuyện rất cảm động do một cảnh sát Nhật gốc Việt Nam kể lại trên báo Tuổi Trẻ hôm qua 18.3, có thể minh hoạ cho một nền giáo dục đạo đức và công dân thành công ở nước châu Á này.

“Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng, có một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quân đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng, sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn nên tôi lại hỏi thăm. Cậu bé kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần xảy ra, cha của cậu làm việc gần đó chạy đến trường. Từ ban công lầu 3 của trường cậu nhìn thấy chiếc xe và người cha bị nước cuốn trôi, chắc chắn ông đã chết rồi. Hỏi mẹ ở đâu, cậu bé nói nhà nằm ngay bờ biển, mẹ và em của mình chắc cũng không chạy kịp. Đứa nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy cậu bị lạnh, tôi cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người cậu. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho bé và nói: " Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".

Đứa bé nhận túi lương khô, khom người cảm ơn. Tưởng cậu sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó? Bé trả lời: “ Bởi vì còn có nhiều người chắc còn đói hơn con. Bỏ vào để các cô chú phát chung cho công bằng, chú ạ.”

Đến lúc này tôi phải quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại…” (tr. 11)

Anh cảnh sát Nhật gốc Việt Nam cảm động và thán phục còn tôi thì không chỉ thán phục và chạnh lòng nhưng còn chột dạ nghĩ đến đất nước mình, và tự hỏi nền giáo dục của chúng ta biết khi nào mới theo kịp người Nhật? Chúng ta đang quyết tâm tiến đến một xã hội văn minh hiện đại, nhưng thế nào là hiện đại và văn minh?

Nghe chuyện cậu bé Nhật 9 tuổi, tôi chợt nhớ tới chuyện một nhóm học sinh ở Tp Hồ Chí Minh, trong dịp tới thăm cô giáo của chúng tại nhà, được cô kể cho nghe về cái chết anh dũng của thánh Maximilianô Kôlbê. Ngài là một linh mục Ba-lan bị Đức Quốc Xã bắt giam năm 1941 và đang chờ ngày bị đưa vào lò thiêu. Hôm ấy trong trại giam có một tù nhân trốn thoát. Viên cai tù tập trung tù nhân lại và tuyên bố 10 người sẽ phải chết thay; anh ta còn hăm doạ: lần sau số người chết thay sẽ gấp đôi. Nói rồi, anh ta đưa tay chỉ lần lượt vào 10 tù nhân bất kỳ trong đám tù nhân đang phập phồng chờ đợi. Bỗng một người trong số những người bị chỉ định khóc to và kêu lên: “Ôi vợ tôi, các con tôi!” Lúc ấy, người ta bất ngờ thấy cha Kôlbê ra khỏi hàng ngũ và dơ tay tự nguyện xin chết thay cho người cha gia đình ấy. Được viên cai tù hỏi vì lý do nào, ngài trả lời đơn giản: “Tôi là linh mục công giáo, đời tôi ở đây không còn giúp ích mấy cho ai nữa, trong khi ông này còn có một gia đình để gánh vác.” Về sau, ông này sẽ còn có mặt trong lễ phong chân phước của cha Maximilianô Kolbê tại đền thờ thánh Phêrô ở Rôma ngày 17.10.1971. Câu chuyện thật cảm động và cô giáo chúng ta cứ tưởng rằng nó sẽ gợi lên lòng thán phục nơi đám trẻ, vì cô nghĩ tuổi trẻ thường thích “làm anh hùng”, nhưng không ngờ vừa nghe xong, một đứa trong bọn đã trơ trẽn thốt lên: “Đồ ngu!”.

Từ lâu lắm khi còn trẻ, tôi thường được nghe nhắc tới Nhật Bản như là mẫu mực phát triển cho các nước chậm phát triển, đặc biệt cho Việt Nam. Người Nhật, ngay từ thế kỷ 19, đã có chủ trương mở cửa để đổi mới đất nước họ bằng cách học tập khoa học kỹ thuật của phương Tây nhưng kiên quyết giữ vững nền văn hoá cổ truyền của mình.

Ngày hôm nay, Việt Nam ta cũng muốn làm như họ, nhưng nhìn vào thực tế, chúng ta thấy dường như càng “phát triển” về vật chất, xã hội càng băng hoại, tuổi trẻ càng mất phương hướng, càng dễ mất gốc, lai căng. Văn hoá Tây phương đang xâm nhập ào ạt vào nước ta; nó có nhiều điều rất hay cho ta học hỏi, nhưng nhận ra và thực hiện những giá trị đích thực của một nền văn hoá đâu phải dễ, trong lúc đó thì những mặt trái của nó lại quá hấp dẫn đối với người trẻ, vốn thích tự do và muốn hưởng thụ ngay những gì vừa tầm tay. Các nhà lãnh đạo đất nước cũng từng tuyên bố phải giữ gìn và phát huy bản sắc dân tộc ; ngành giáo dục những năm gần đây cũng chủ trương “tiên học lễ hậu học văn”, “học làm người trước khi học chữ nghĩa”, nhưng tình trạng giáo dục chẳng thấy chuyển biến gì đáng kể, trước sau vẫn là dạy và học nhồi nhét, vẫn là học thêm, dạy thêm và nặng nề về thi cử, bằng cấp. Trong đầu đại đa số học sinh, sinh viên sớm hình thành tư tưởng rằng: phải học, phải có bằng cấp để có việc làm, có tiền bạc, có cuộc sống thoải mái, đầy đủ tiện nghi hưởng thụ, và không tiền bạc thì không thể “khá” được!…Nhưng đừng vội trách móc chúng, chính cha mẹ chúng thường cũng không nghĩ khác hơn, vẫn cho là chỉ có học mới mong đổi đời được. Nhìn vào thực tế xã hội Việt Nam hiện nay,chẳng phải là vật chất và tiền bạc đang đứng đầu bậc thang giá trị sao? Chẳng phải là tính ích kỷ đang lấn lướt lòng nhân ái, vị tha sao?

Thay đổi tình hình nói trên là hết sức khó khăn, hơn nữa dường như nan giải trong thực tế xã hội Việt Nam. Vì sao? Vì –để nói mau- không biết làm sao người ta có thể vừa duy trì nền đạo lý dân tộc vừa ra sức xây dựng một mô hình xã hội theo một học thuyết mà trong căn bản là ngược lại với nhiều giá trị căn bản của nó như lịch sử đã cho thấy?

Sau hết, nhân đây tôi muốn nêu lên một vấn đề với các nhà giáo dục đức tin trong Giáo Hội: chúng ta có thực sự xác tín rằng giáo dục nhân bản là phần không thể thiếu trong giáo dục đức tin không? Tôi biết là vẫn có giáo dục nhân bản, giáo dục những đức tính tự nhiên trong các lớp giáo lý, nhưng liệu chúng ta có làm một cách bài bản, kiên quyết, nhẫn nại và liên tục không? Thấy tỉ lệ người Nhật theo Kitô giáo hết sức nhỏ nhưng họ sống tốt như thế, tôi xin nêu thêm câu hỏi mang tính lý thuyết hơn: người ta có thể là một người Kitô hữu tốt (như Chúa muốn) mà lại thiếu những đức tính căn bản tự nhiên không?

(Lễ thánh Giuse 19-03-2011)

Thánh Ca : Tình Yêu Thiên Chúa


Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Xem phim : Phượng Hoàng Thần Nữ - Đài Loan

Mời các bạn xem bộ phim "Phượng Hoàng Thần Nữ" , phim do Đài Loan sản xuất năm 1990.

Diễn viên: Phan Nghinh Tử (Huyết Phượng Hoàng/ Phượng Hoàng Thần Nữ), Miêu Kiều Vỹ (Chung Hào/ Thiên Ma), Cố Quán Trung (Ba Long Tinh), Tiêu Tường (Ba Hồng Anh), Hoa Ỷ Như (Xà Ma Nữ), Long Thiên Tường (Á Hồng), Khuất Trung Hằng (Thổ Đậu),...

Xem qua Playlist YouTube tại đây



Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

Du lịch : Đảo ngọc Phú Quốc ( Việt Nam )



Phú Quốc hay còn được mệnh danh là Đảo Ngọc, là hòn đảo lớn nhất của Việt Nam, cũng là đảo lớn nhất trong quần thể 22 đảo tại đây, nằm trong vịnh Thái Lan. Đảo Phú Quốc cùng với các đảo khác tạo thành huyện đảo Phú Quốc trực thuộc tỉnh Kiên Giang.

Toàn bộ huyện đảo có tổng diện tích 589,23 km² ( xấp xỉ diện tích đảo quốc Singapore ) , dài 49 km, nơi rộng nhất (ở phía bắc đảo) 25 km, nơi hẹp nhất (ở phía nam đảo) 3km. Điểm cao nhất tới 603 m (núi Chúa). Địa hình thiên nhiên thoai thoải chạy từ bắc xuống nam với 99 ngọn núi đồi. Phần các vùng biển quanh đảo nông có độ sâu chưa đến 10 m. Tuy nhiên, cụm đảo nhỏ của cảng An Thới bị ngăn cách hẳn với phần mũi phía nam của đảo Phú Quốc bởi một eo biển có độ sâu tới hơn 60 m.

Thị trấn Dương Đông, tọa lạc ở phía tây bắc, là thủ phủ của huyện đảo. Phú Quốc nằm cách thành phố Rạch Giá 120 km và cách thị xã Hà Tiên 45 km.

Do vị trí đặc điểm của Đảo Phú Quốc nằm ở vĩ độ thấp lại lọt sâu vào vùng vịnh Thái Lan, xung quanh biển bao bọc nên thời tiết mát mẻ mang tính nhiệt đới gió mùa. Khí hậu chia hai mùa rõ rệt, mùa khô bắt đầu từ tháng 11 âm lịch đến tháng 4 âm lịch năm sau và mùa mưa bắt đầu từ tháng 5 âm lịch đến tháng 10 âm lịch năm sau.

Phú Quốc được xác định là trung tâm du lịch sinh thái và trung tâm giao thương tầm cỡ khu vực và quốc tế. Tại đây có nhiều thắng cảnh đẹp như: Nhà Lao Cây Dừa ,Mũi Ông Đội , Bãi Vịnh Đầm ,Bãi Sao ,Núi Cô Chín ,Núi Radar ,Quần đảo An Thới ,Suối Đá Bàn ,Dinh Cậu ,Làng chài Hàm Ninh ,Suối Tranh ...

Mời xem clip giới thiệu về Phú Quốc


Sau đây là một số hình ảnh Gia Đình Duy Duy du lịch tại Phú Quốc

Thăm bảo tàng tư nhân về Phú Quốc

Trên tầng thượng của bảo tàng tư nhân về Phú Quốc

Xem lấy ngọc trai


Hai anh em tập chơi gôn tại sân tập ở khách sạn


Tham quan bên trong Dinh Cậu


Bảo vệ tại hồ bơi


Anh kéo em du lịch vòng quanh ...thế giới hồ bơi


Bàn cờ vua tại sân bãi tắm của khách sạn


Quang cảnh 1 biệt thự nghỉ dưỡng


Sân bay Phú Quốc

Mời xem toàn bộ anbum chuyến du lịch Phú Quốc



Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Nghe đọc truyện audio : Chút Phận Linh Đinh - Hồ Biểu Chánh (Cảm tác từ En famille của Hector Malot)



Hiển Vinh và Thu Vân yêu nhau khi còn học ở Sài Gòn. Thu Vân có con với Hiển Vinh. Hiển Vinh xin cưới nàng, nhưng cha là ông Hội đồng Ðạt, vì quan niệm cổ hủ, không chấp thuận. Hiển Vinh buồn ra Hà Nội học và đem theo vợ con, nhưng Thu Ba, đứa con gái đầu lòng bị mắc bịnh bất ngờ nên phải ở lại Sài Gòn nhờ chị vú Hai Thình tạm giữ và sẽ đem ra Bắc sau khi hết bịnh. Ở Bắc Thu Vân sanh thêm Thu Cúc; Hiển Vinh tốt nghiệp trường thuốc và xin ở lại Hà Nội làm việc. Thời gian sau Hiển Vinh muốn qua Pháp học thêm bằng bác sĩ với hy vọng cha sẽ tha thứ.

Chiếc tàu chở Hiển Vinh sang Pháp bị tàu lặn Ðức bắn chìm, hành khách không ai sống sót, Thu Vân buồn rầu đem con vào Nam, tính giao nó cho cha chồng nuôi rồi sẽ chết theo chồng. Vô tới Sài Gòn, Thu Vân tìm Thu Ba bị thất lạc và tình cờ gặp lại Hai Thình. Hai Thình cho biết Thu Ba đã bị đem bán cho người khác. Thu Vân buồn nản bị bịnh nên tạm ở nhà Hai Thình để tiếp tục tìm con, nhưng bị vợ chồng Hai Thình gạt lấy hết của cải.

Cuộc sống linh đinh của hai mẹ con bắt đầu từ đó.

Thu Vân dẫn Thu Cúc về quê chồng để giao cho ông Hội đồng nuôi dưỡng. Nhưng hai mẹ con sợ ông còn giận nên tạm xin vào làm ở lò gạch của ông để chờ cơ hội tốt thổ lộ. Tại đây Thu Cúc khám phá ra nhiều bí mật…

Các bạn có thể xem truyện "Chút Phận Linh Đinh" tại đây hoặc tại đây

Mời các bạn nghe đọc truyện audio "Chút Phận Linh Đinh" của Hồ Biểu Chánh tại đây



Nghe theo file MP3


Nghe theo YouTube tại đây



Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Phim Việt Nam : giới thiệu trên 50 phim lẻ của Việt Nam sản xuất

Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn 50 bộ phim lẻ do Việt Nam sản xuất trên YouTube , xem theo playlist tại đây .

1 / 2 trong 1 - Phim VN 2006 [Full]
2 / Bao Giờ Cho Đến Tháng Mười 1984 [Full]
3 / Buổi Sáng Đầu Năm - Phim VN 2003 [Full]
4 / Cánh Đồng Hoang 1979 [Full]
5 / Chị Dậu 1981 [Full]
6 / Chung Một Dòng Sông 1959 [Full]
7 / Chuyện Tình Chàng Mắt Hí 2009 [Full]
8 / Clash - Bẫy Rồng 2009 [Full]
9 / Công Chúa Teen và Ngũ Hổ Tướng 2010 [Full]
10/ Cổng Địa Ngục 2009 [Full]
11/ Cyclo - Xích Lô 1995 [Full]
12/ Đầu Bếp Và Đại Gia 2008 [Full]
13/ Để Mai Tính - Fool For Love 2010 Engsub [Full]
14/ Đêm Hội Long Trì 1989 [Full]
15/ Đẻ Mướn 2006 [Part 1/2]
16/ Đẻ Mướn 2006 [Part 2/2]
17/ Đẹp Từng Centimet 2009 [Full]
18/ Đường Thư 2005 [Full]
19/ Em Bé Hà Nội 1972 [Full]
20/ Giông Tố 1991[Full]
21/ Hoàng Tử Chăn Lợn 2001 [Full]
22/ Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt 2006 [Full]
23/ Không Cân Sức - Phim VN 2010 (18+)[Full]
24/ Làng Vũ Đại Ngày Ấy 1972 [Full]
25/ Lọ Lem Hè Phố 2004[Full]
26/ Mười - Phim VN vs KR 2007 [Full]
27/ Ngôi nhà bí ẩn -- Suối oan hồn 2007[Full]
28/ Ngọn Cỏ Gió Đùa - Cải Lương [Full]
29/ Những Cô Gái Chân Dài 2004 [Full]
30/ Những Nụ Hôn Rực Rỡ 2010 [Full]
31/ Norwegian Wood - Rừng Nauy 2010 Engsub + Vietsub [Full]
32/ Nụ Hôn Thần Chết I 2008 [Full]
33/ Nụ Hôn Thần Chết II (Giải Cứu Thần Chết) 2009 [Full]
34/ Passport To Love - Chuyện Tình Xa Xứ 2009 [Full]
35/ Rừng Đen 2007 [Full]
36/ Số Đỏ 1990 [ Part 1/ 2 ]
37/ Số Đỏ 1990 [ Part 2/ 2 ]
38/ Sống Trong Sợ Hãi 2006 [Full]
39/ Spirits - Oan Hồn 2005 [Full]
40/ The Buffalo Boy - Mùa Len Trâu 2004[Full]
41/ The Owl and the Sparrow - Cú Và Chim Se Sẻ 2007 [Full]
42/ The Rebel - Dòng Máu Anh Hùng 2007 [Full]
43/ The Scent of Green Papaya - Mùi Đu Đủ Xanh 1993 [Full]
44/ The White Silk Dress - Áo Lụa Hà Đông 2006 [Full]
45/ Thời Xa Vắng 2004 [Full]
46/ Three Seasons - Ba Mùa 1999 [Full]
47/ Trăng Nơi Đáy Giếng 2008 [Full]
48/ Vertical Ray Of The Sun - Mùa Hè Chiếu Thẳng Đứng 2000 [Full]
49/ Vị Đắng Tình Yêu 1990 [Full]
50/ Vĩ Tuyến 17 Ngày Và Đêm 1972 [Full]
51/ Vợ chồng A Phủ 1961 [Full]
52/ Vũ Khúc Con Cò 2001 [Full]
53/ Bi, Đừng Sợ! - Bi! Don't Be Afraid

Các bạn có thể xem phim trực tiếp trên blog này tại bản trình chiếu sau đây :

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật II Mùa Chay (20/03/2011)


Nguồn : www.40giayloichua.net

Mời nghe bài giảng với chủ đề " "ĂN CHAY HÃM MÌNH" của Linh Mục Micae Nguyễn Trường Luân, CSsR



Mời nghe bài giảng tĩnh tâm mùa chay với chủ đề " "THA THỨ TỘI LỖI" của Linh Mục Phê Rô Bùi Quang Tuấn, CSsR



HÀNH TRÌNH THEO CHÚA
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Hành trình và phiêu lưu

Muốn đi theo tiếng Chúa gọi, Abraham đã phải bỏ quê hương và những người thân

Muốn đi theo Chúa, các môn đệ phải "từ bỏ mình và vác thập giá hàng ngày"

Để đi loan báo Tin Mừng, các tông đồ phải chịu biết bao gian khổ.

Họ đã bỏ rất nhiều. Bù lại họ được gì ? Abraham nhận được lời Chúa hứa ban cho một dòng dõi đông đảo, các môn đệ được Đức Giêsu cho thoáng thấy vinh quang ở cuối cuộc hành trình, và người tông đồ được hứa "tên các con được ghi trong sổ trời". Tin theo những lời hứa về một tương lai xa vời như thế đúng là phiêu lưu.

Thông thường, người khôn ngoan không nên phiêu lưu, thà giữ lấy cái hiện tại tuy bình thường nhưng chắc chắn, còn hơn bỏ nó để theo đuổi một tương lai chi mới có trong lời hứa. Nhưng đó là lối cư xử giữa loài người với nhau vì loài người thì rất khó tin. Nhưng đối với Thiên Chúa thì rất đáng phiêu lưu như vậy, vì đã có nhiều bằng chứng cho thấy lòng trung tín thực hiện lời hứa của Ngài. Hơn nữa, Ngài có kêu gọi chúng ta từ bỏ để phiêu lưu theo Ngài cũng chỉ vì Ngài muốn đưa chúng ta trở về hạnh phúc thuở ban đầu mà thôi. Thực ra phiêu lưu theo Chúa không phải là phiêu lưu, chỉ cần có đức tin vào lòng trung tín của Chúa là có bảo đảm.

Rất nhiều người đã dám phiêu lưu như vậy : Abraham (2 lần : bỏ quê hương, giết con một), Đức Maria (khi thưa vâng với Thiên thần), các môn đệ (lập tức bỏ thuyền, bỏ lưới và gia đình để theo Đức Giêsu)

Hình ảnh con rùa : nếu nó cứ rụt đầu rút chân vào vỏ thì xem ra an toàn đấy nhưng nó cứ mãi ở lì một chỗ, không bao giờ tiến đến đâu cả. Chỉ khi nào nó dám thò đầu thò chân ra để bước thì, tuy có thể gặp nguy hiểm đấy, có thể bị đau đấy, nhưng có thế nó mới tiến được.

2. Đức tin lên đường

Chuyện tổ phụ Abraham cho ta thấy được điều quan trọng này : đức tin là một cuộc lên đường.

- Tại sao ? Vì "đạo" là đường, con đường Thiên Chúa dẫn dắt để chúng ta từ tối tăm tới ánh sáng, từ cõi chết đến cõi sống. Trong Thánh Kinh, mỗi lần Chúa gọi ai thì Ngài đều bảo họ lên đường đi theo Ngài.

- Mà muốn lên đường thì phải từ bỏ, vì hành trang càng gọn nhẹ thì bước hành trình càng nhanh. Thiên Chúa đã bảo với Abraham : "Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi".

- Hành trình đức tin luôn bao hàm ý nghĩa phiêu lưu : Abraham hành trình lên đường nhưng không biết mình sẽ đi tới đâu, ông chỉ biết mình đang đi theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa : "đến đất mà Ta sẽ chỉ cho ngươi".

- Rất nhiều tín hữu chỉ lo gìn giữ những tín điều giáo lý và các lễ nghi. Đó chỉ là "giữ đạo" chứ không phải "sống đạo".

3. Cuộc biến hình và cuộc hấp hối của Chúa

Linh mục Mark Link (trong quyển Sunday homilies, Year A) đã so sánh việc Đức Giêsu biến hình và việc Ngài hấp hối :

- Cả hai việc cùng diễn ra trên núi : biến hình trên núi Tabor, hấp hối trên núi Cây Dầu.

- Ở hai nơi, Đức Giêsu đều biến hình : trên núi Tabor Ngài biến từ hình dáng loài người thành hình dáng Thiên Chúa ; trên núi Cây Dầu, từ hình dáng Thiên Chúa vinh quang thành hình dáng con người yếu đuối. - Hai việc biến hình đều xảy ra lúc Đức Giêsu đang cầu nguyện.

- Và cả hai biến cố này đều xảy ra trước mắt 3 nhân chứng Phêrô, Giacôbê và Gioan.

Dáng vẻ yếu đuối của Đức Giêsu là hình ảnh của Ađam cũ, còn dáng vẻ uy nghi sáng láng là hình ảnh của Ađam mới. Thân phận của chúng ta cũng thế : Có những lúc chúng ta sốt sắng ngất ngây, như Đức Giêsu trên núi Tabor. Khi ấy chúng ta cảm thấy mến Chúa yêu người quá ; chúng ta muốn ở mãi trong tình trạng ngây ngất đó ; Nhưng rồi lại có những lúc chúng ta suy sụp trầm trọng, như đang ở núi Cây Dầu. Khi ấy, phần Ađam cũ trong ta nổi dậy mãnh liệt. Chúng ta cảm thấy chán nản, không ai thương mình và mình cũng không muốn thương ai. Hình như Thiên Chúa cũng xa lánh mình.

Nhưng có một chi tiết quan trọng là Đức Giêsu đã luôn cầu nguyện trong cả hai biến cố đó. Chính sự cầu nguyện đã liên kết thống nhất 2 phương diện ngược hẳn nhau trong cùng một con người của Ngài.

Mark Link đã kết thúc bài suy gẫm của mình bằng lời kinh sau đây (dịch thoáng) :

Lạy Thiên Chúa, xin cho con được nếm những giây phút ngất ngây như Đức Giêsu trên núi Tabor. Trong những lúc đó xin cho con biết làm như Đức Giêsu xưa : con sẽ hướng về Chúa để cầu nguyện, và con sẽ được nghe lời Chúa nói "Con là con yêu dấu của Cha".

Lạy Thiên Chúa, khi con gặp những lúc suy sụp, xin cũng cho con biết làm như Đức Giêsu xưa : con cũng hướng về Chúa để cầu nguyện. Và khi đó con cũng được bàn tay Chúa an ủi, nâng đỡ và xoa dịu con. Amen"

4. Mảnh suy tư

a/ Biến hình

Không phải chỉ có một lối biến hình, mà có hai : biến hình nên tốt hơn và biến hình thành xấu hơn, tuỳ vào tác nhân gây nên sự biến hình ấy.

Trong các môn đệ Đức Giêsu, Gioan là thí dụ của lối thứ nhất và Giuđa là thí dụ của lối thứ hai.

Những tác nhân ảnh hưởng giúp biến hình nên tốt là những gì ta yêu, những gì nâng tâm hồn ta lên cao, những gì làm ta thức tỉnh, những gì kêu gọi ta bước tới, những gì mở rộng cửa lòng ta ra…

b/ Hiếu động

Phêrô là một con người hiếu động, luôn cần làm một cái gì đó.

Trên núi biến hình, thay vì thinh lặng chiêm ngưỡng, ông lại muốn dựng 3 chiếc lều.

Không phải mọi thời trong cuộc sống đều phải dùng để làm một cái gì đó.Cần có thời gian phải yên tĩnh

- để nghỉ ngơi
- để suy nghĩ
- để lắng nghe
- để kinh ngạc
- để chiêm ngưỡng
- để tôn thờ

Lạy Chúa, Đức Giêsu Kitô Con Chúa đã chuẩn bị cho các tông đồ khỏi hoang mang trước mầu nhiệm thập giá, nhưng luôn vững tin vào sự tất thắng của Người. Xin cũng ban cho chúng con một niềm tin sắt đá, để chúng con có thể đứng vững trước mọi giông tố phũ phàng của cuộc đời. Amen.

Thánh Ca : Sám Hối


CHIÊM NGẮM VINH QUANG THẦN TÍNH CHÚA TIỀN PHỤC SINH
Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

Trận siêu động đất và sóng thần hôm 11.3 vừa qua đã làm cho Nhật Bản, một đất nước từng thịnh vượng thứ hai thế giới, phải chao đảo. Nhiều thành phố hoang tàn đổ nát; một số thị trấn bị xoá sổ; nhiều người mất nhà cửa, tài sản, người thân, lang thang trong vô vọng. Chỉ trong phút chốc tất cả đều bị thuỷ thần cuốn phăng ra biển.

Các bản tin liên tục cập nhật con số thương vong theo chiều hướng ngày một tăng làm cho nhiều người choáng váng. Đặc biệt là tin tức dự báo về các dư chấn mạnh sẽ còn xảy ra nhiều trong thời gian sắp tới, cũng như tin về mức độ phát tán chất phóng xạ nguy hiểm trong không khí từ các lò phản ứng hạt nhân bị nổ hay bị hư hỏng… Tất cả đã tạo ra một bầu khí hoang mang và ảm đạm bao trùm toàn thể nước Nhật, kể cả thủ đô Tokyo, một thành phố hiện đại bậc nhất của xứ sở Hoa Anh Đào. Đối diện với hiểm nguy rình rập từ các vụ dư chấn, nhất là phóng xạ hạt nhân, các du học sinh sinh viên và kiều bào nước ngoài sinh sống tại Nhật đã phải tìm cách tháo chạy khỏi nước Nhật càng sớm càng tốt. Còn người dân bản xứ cảm thấy hoang mang và lo sợ não nề.

Trước lời loan báo về viễn tượng đen tối của cuộc thương khó Chúa Giêsu, tâm trạng của các môn đệ có lẽ cũng hoang mang và lo sợ não nề không kém người dân Nhật hiện nay. Lo sợ vì khi Chúa Giêsu cho biết Ngài sẽ phải đương đầu với sự bắt bớ, bách hại, các ông không còn nhìn thấy được đâu là đấng cứu tinh mà muôn dân đang trông đợi. Hoang mang vì khi sắp sửa phải đối mặt với thập giá Chúa Giêsu, các ông chẳng còn nhận ra được đâu là thần tính của đấng mà các ông nhiều lần gọi là Chúa. Não nề vì khi chạm trán với viễn tượng chết chóc, các ông chẳng còn hình dung được đâu là sự sống đời đời mà Thầy mình đã từng cao rao.

Hiểu rõ nỗi lòng của các môn sinh, Chúa Giêsu đã khéo léo đưa họ lên núi để họ được chiêm ngưỡng một biến cố đặc biệt đầy ý nghĩa, biến cố mở ra cho họ một viễn tượng mới tràn đầy hy vọng : Biến Cố Hiển Dung.

1. Hiển dung, biến cố chứng thực cho sự sống sau cái chết.

Quan niệm của người Dothái về sự sống lại, và sự sống sau cái chết vẫn còn có nhiều bất đồng và mơ hồ. Thậm chí nhóm Sađốc còn chủ trương không tin là có sự sống lại. Tuy nhiên, trong biến cố hiển dung, sự xuất hiện rạng ngời vinh hiển của hai nhân vật quá cố thời Cựu ước xa xưa là Môisê và Êlia, như một bằng chứng hiển nhiên và chắc chắn nói cho các môn đệ rằng có sự sống lại và sự sống sau cái chết. Nói cách khác, qua biến cố hiển dung, Chúa Giêsu muốn nói với các môn đệ rằng các ông cứ tin tưởng có thế giới bên kia, nơi mà hai vị đại ngôn sứ đang sống hạnh phúc ngập tràn. Và rằng các ông cứ an tâm Thầy của họ có chết thì cũng sẽ phục sinh vinh quang.

2. Hiển dung, biến cố biểu lộ vinh quang thần tính của Đức Kitô.

Trong cuộc sống thường nhật, Chúa Giêsu thường chỉ biểu lộ nhân tính của Ngài là một con người như mọi người, ngoại trừ tội lỗi. Còn thần tính của Ngài vẫn còn ẩn dấu, ẩn dấu trong một thân xác nghèo hèn dân dã.

Thế nhưng, qua biến cố hiển dung, vinh quang Thiên Chúa, tức thần tính của Đức Giêsu tỏ hiện rõ nét và rạng ngời. Rõ nét đến độ, thánh Mathêu mô tả là các môn đệ choáng ngợp, té sấp mặt xuống đất: “Dung nhan Ngài chói lọi như mặt trời, y phục Ngài trắng sáng như tuyết”. Rạng ngời đến nỗi các môn đệ chỉ còn muốn sống mãi trên núi với Chúa mà thôi. Chính thánh Phêrô xác nhận điều này : “Lạy Thầy, chúng con ở đây thì tốt lắm lắm. Nếu Thầy muốn, con xin làm 3 lều”. Trong một bài suy niệm của mình, Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cũng đã viết : “Thần tính Chúa Giêsu biểu lộ chứng thực Người là Thiên Chúa ẩn mình. Thì ra manh áo đơn sơ của bác thợ mộc che dấu cả một nguồn ánh sáng chói lọi. Tâm thân dân dã nghèo hèn lại là chiếc bình chứa đựng Ngôi Hai Thiên Chúa cao sang”.

3. Hiển dung, biến cố khích lệ niềm tin cho các môn đệ trước viễn tượng cuộc thương khó của Thầy mình.

Chúng ta thấy rằng khi Chúa Giêsu bị bắt, ít là có hai trong ba môn đệ (Phêrô, Giacôbê và Gioan) đã từng chứng kiến biến cố hiển dung đã không bỏ trốn như các môn đệ khác. Điều này chứng tỏ niềm tin của ba môn đệ này được củng cố rất nhiều, nhờ thấy trước vinh quang phục sinh của Đức Giêsu. Đối tượng cụ thể của niềm tin đó chính là Đức Kitô, Con Một Yêu Dấu của Chúa Cha trên trời. Và vì tin vào Chúa Giêsu là Đấng Thiên Sai, là Con Thiên Chúa, các ông cần phải lắng nghe lời dạy của Ngài : “Đây là Con Ta yêu dấu. Các Ngươi hãy nghe lời Ngài”. “Lời Ngài” mà Chúa Cha muốn nói ở đây là lời Chúa Giêsu loan báo về cuộc thương khó tử nạn và phục sinh của Người. Lời Ngài ở đây là lời tiên báo về sự bắt bớ, tra tấn, đánh đập và bị giết chết nhục nhã trên Thánh Giá. Nghe để không bị chao đảo, nghe để không bị mất đức tin trước những thử thách nặng nề như thế.

ĐTC Bênêdictô XVI, trong Sứ điệp Mùa Chay 2011, đã nói: “Tin Mừng về cuộc Hiển Dung của Chúa đặt trước mắt chúng ta vinh quang của Chúa Kitô, báo trước cuộc phục sinh và loan báo sự thần hóa con người Kitô hữu. Ngài mời gọi chúng ta hãy ý thức mình cũng được dẫn lên núi cao như các Tông Đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan, để tái đón nhận món quà Ân Sủng của Thiên Chúa là Chúa Kitô” (số 2). Trong ý nghĩa đó, một khi đối diện với những bế tắc, nghiệt ngã trong cuộc sống vô thường ở đời này, chúng ta được mời gọi hãy chiêm ngắm biến cố Hiển Dung để hy vọng, để cậy trông vào một cuộc sống vĩnh phúc đích thực mai sau, cuộc sống mà Chúa đã hứa ban cho tất cả những ai tin vào Người. Hơn nữa, chúng ta còn được gọi mời khi gặp những đau thương thử thách của thập giá, hãy hướng lòng trí lên Đức Kitô vinh quang trên núi Taborê để được khuyến lệ, để được vấn an hầu có thể vượt qua được những thử thách đau thương ấy trong đời. Amen.

Thánh Ca : Con Đường Chúa Đã Đi Qua


Xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca



Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Du lịch : Suối nước nóng Bình Châu (Bà Rịa Vũng Tàu)

Cách thành phố Hồ Chí Minh 150km, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu có nhiều lợi thế và tiềm năng du lịch biển, vùng đất địa linh miền Đông Nam Bộ này còn được thiên nhiên ban tặng cho 111 ngàn hecta rừng, nay là khu bảo tồn thiên nhiên Bình Châu - Phước Bửu thuộc xã Bưng Riềng và Bình Châu, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

Một điều kỳ diệu thay: không biết tự bao giờ tại khu rừng tràm lớn, một hồ nước sôi khổng lồ cùng với bùn khoáng nóng tới 70 điểm phun lộ thiên có nhiệt độ từ 400C –800C cứ tuôn trào vô tận cho đến ngày hôm nay. Theo các nhà khoa học trên thế giới, nước khoáng nóng, bùn khoáng nóng cùng với không khí trong lành của rừng và biển là những chất tố kháng bệnh, phục hồi sức khỏe tốt nhất cho con người.

Vào những năm đầu của thế kỷ 21, Công ty Cổ phần Du lịch Sài Gòn – Bình Châu đã quyết định kiến tạo khu du lịch sinh thái và nghỉ dưỡng trên 33 hecta tại Suối Nước Nóng Bình Châu đạt tiêu chuẩn quốc tế để phục vụ du khách gần xa. Thành công và niềm vui ấy đã trở thành hiện thực, tháng 8/2003 suối nước nóng Bình Châu được Tổ Chức Du Lịch Thế Giới (WTO) công nhận là một trong 65 khu du lịch sinh thái bền vững của 47 quốc gia trên toàn cầu, đây sẽ là cơ hội tốt để công ty đầu tư tiếp tại khu Biển Hồ Cóc.


Một số hình ảnh Gia Đình Duy Duy đi nghỉ dưỡng tại khu du lịch Suối nước nóng Bình Châu vào tháng 07/2010.

Hình gia đình kỷ niệm trong khu du lịch suối nước nóng Bình Châu


Luộc trứng gà


Đi dạo ở khu biệt thự Bình Tâm.


Câu cá sấu


Cá sấu và cá ... "mồi"


Tắm tại hồ nước khoáng nóng


Chơi kéo ko tại hồ nước khoáng nóng


Ngâm chân tại hồ nước khoáng nóng


Cùng dạo chơi trong khu du lịch


Tắm hồ nước ngọt tại khách sạn ở Long Hải


Một , hai , ba ... cả hai cùng nhảy


Bé Bầu cắt bánh mừng sinh nhật.

Mời xem toàn bộ anbum của chuyến du lịch

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Một ngày không như mọi ngày (Quỳnh Chi - Tokyo)


Quỳnh Chi ( Tokyo, 13-14/3/2011)

Tuần này tình cờ tôi ở nhà hôm thứ sáu. Nhà tôi đi vắng cả tuần, cũng về nhà vào buổi trưa để kịp đi khai thuế vào chiều hôm đó. Dùng bữa trưa xong, nhà tôi pha trà và cho tôi một cốc, rồi đem tờ khai thuế ra điền điền viết viết.

Tôi làm việc nơi chiếc máy PC. Nhưng màn hình máy PC của tôi bỗng tối lại, máy đã bị tắt bất ngờ ..Màn hình tivi cũng tắt từ hồi nào, tiếng gió thổi hơi ấm từ chiếc lò sưởi chạy điện đã im bặt.

Ngay sau đó tủ sách trước mặt bắt đầu rung ..

Trong tuần qua, Tokyo đã bị rung như vậy một lần rồi. Kiểu rung này rất lạ khiến mình có cảm tưởng như đang ở trên chiếc thuyền bồng bềnh, rồi như có sóng xô mỗi lúc một mạnh dần khiến thuyền chòng chành. Trái lại với các trận động đất thường xảy ra là bỗng dưng cả ngôi nhà bị giật mạnh một cái, rồi sau đó mới rung, hôm nay cũng lại kiểu rung là lạ, có cảm giác như ngồi trên chiếc thuyền bị sóng nhồi mỗi lúc một chao đảo mạnh hơn.

Chấn động mỗi lúc một mạnh khiến cả ngôi nhà bằng gỗ rung rinh và kêu lên răng rắc, bấy giờ tôi vội gọi nhà tôi xuống tầng một, vì sợ nhà bị sập bất ngờ.

Tôi vội chạy đi mở cửa như đã tập phòng chống động đất, đó là phải mở cửa sẵn kẻo chấn động làm khung cửa bị méo, sẽ không thể mở cửa để thoát ra ngoài. Mở cửa rồi, quay trở vào, nhưng thấy cả ngôi nhà vẫn rung lắc dồn dập quá, nên tôi chạy luôn ra ngoài cửa. Nhà tôi cũng ra theo. Sau mới nhớ lại là từ khi tới Nhật đến giờ, đây là lần dầu tiên mà tôi hoảng sợ đến phải chạy ra khỏi nhà, chứ lâu nay thì sợ lắm tôi cũng chỉ nấp dưới gầm bàn mà thôi.

Tôi nhìn quanh, thấy bà hàng xóm đứng bên cửa sổ tầng hai cứ nhoài người ra đưa tay chùi mắt, có lẽ là bà đang khóc, cuống quýt không biết phải làm sao.

Cột điện và dây diện lắc lư như hoảng loạn, và có tiếng còi inh ỏi từ mấy chiếc ô tô đậu trong sân các nhà hàng xóm. Tôi lo lắng nhìn lên tầng hai nhà của mình xem có bị đổ hay không, bỗng nghe nhà tôi gọi :

-Em coi kìa, mấy chiếc xe bị mặt đất nhồi, đang nẩy tung lên kìa.

Chợt nhìn thấy hai bàn chân tôi (trong lúc hấp tấp, tôi đã đi chân đất ra đường) nhà tôi nhắc:

-Người ta bảo khi động đất phải đi giầy vào em à, kẻo nhà đổ, giẫm phải gạch ngói!

Tôi thì chợt nhớ là lẽ ra phải đem theo túi cấp cứu khi động đất. Túi này vẫn để trong tủ giầy cạnh cửa ra vào. Tôi vội mở cửa trở vào lôi hai chiếc túi đó ra, và lập cập đi giầy chạy ra đường lần nữa.

Xong bây giờ...tới lượt lại nhớ ra là trời lạnh mà mình phong phanh manh áo mỏng, lại quay vào nhà toan lấy áo khoác. Nhưng cũng vừa lúc ấy tôi nhận ra là nhà đã hết rung, bèn ngồi thụp xuống ngay nơi cửa, lục lọi trong túi cấp cứu tìm chiếc radio nhỏ để nghe tin tức.

Bấy giờ mới biết có động đất mạnh ở ngoài khơi miền đông bắc Nhật bản. Đài phát thanh đang lo kêu gọi dân chúng tìm chạy lên nơi cao để tránh sóng thần.


Chúng tôi lên tầng hai, mới biết tủ sách trước máy PC của tôi đã hắt những cuốn từ điển và giấy tờ rơi hết xuống sàn, chén trà chưa kịp uống bị rơi đổ làm ướt những thư từ và tài liệu từ trên bàn rơi đầy dưới sàn nhà. Các kệ tủ trong phòng khách trống trơn, tất cả những gì để trên đó đều bị hắt rơi xuống ghế sofa bên dưới. Cũng may là các tủ sách đều ở dưới tầng hầm nên không hề hấn gì, tuy thế mấy tấm ảnh đặt trên mặt đàn piano ở dưới tầng hầm vậy mà cũng bị lật úp xuống!

Tôi chưa kịp lau sàn và xếp lại đồ đạc, căn nhà lại lách cách rung lần nữa...Mấy chiếc ô tô nhà hàng xóm lại kêu inh ỏi liên hồi không ngớt. Chúng tôi lại lo chạy ra bên ngoài, nhưng lần này chấn động có vẻ nhẹ hơn và ngắn hơn lần trước. Lại trở vào, đang lo xếp các thứ lên kệ chưa xong gì hết, căn nhà lại rung lần nữa. Nhưng lần này chấn động đã nhẹ hẳn, chúng tôi sinh dễ ngươi, ở lì trong nhà cho đến khi hết rung.

Điện thoại nhà tôi nối với modemn, dùng chung với đường dây internet, nay bị cúp điện không gọi được. Tôi bèn dùng điện thoại di động để gọi cho con, nhưng chỉ có tiếng máy cho biết do tình hình bấn loạn sau động đất nên không nối được, máy yêu cầu hãy nhắn tin về trung tâm tránh nạn. Thường ngày tôi quên để ý chi tiết này, nay chẳng biết gọi về trung tâm ở đâu. Nhưng thấy tình hình động đất trong khu xóm mình cũng không có đổ vỡ gì nghiêm trọng nên tôi cũng dễ ngươi.

Nhà tôi chợt nhớ là nếu mất điện thì làm sao khai thuế, vì hiện nay sở thuế dùng máy cho tờ khai vào để kiểm lại, nên anh ấy bèn đi ra sở thuế để xem xét tình hình.

Nhìn ra đường tôi thấy mấy bà mẹ ở cư xá ngân hàng trước mặt đứng chờ xe buýt của vườn trẻ đưa con họ về, đang nói cười vui vẻ như thể không có chuyện gì xẩy ra.

Tuy nhiên, đúng lúc đó các em học sinh học trường tiểu học gần nhà vừa về tới, em nào cũng trùm đầu bằng một chiếc khăn có nhồi bông dùng khi có động đất. Các em học sinh Nhật đều có chiếc khăn này, ngày thường mắc vào sau lưng ghế, hay để dưới gầm ghế, hễ có chuyện gì là liền trùm lên đầu.

Bấy giờ radio loan báo chấn độ ở miền đông bắc vào khoảng từ 7 đến hơn 8 độ Richter, ở Tokyo thì khoảng từ 5 đến 6 độ, lúc bấy giờ ước chừng đã có hơn 300 người mất tích và thiệt mạng. Tokyo xa tâm gây địa chấn mà cũng đã mạnh như thế này, huống hồ là ở ngay tại miền đông bắc, gần tâm động đất hơn thì khủng khiếp đến thế nào. ( Sau đó chính phủ Nhật chính thức gọi đây là Trận Động đất lớn ở đông bộ Nhật Bản, và có chấn động mạnh ở cấp 9 độ Richter)


Đúng lúc ấy nhà tôi cũng về tới, trên mặt vẫn còn lộ vẻ ngạc nhiên, bảo tôi:

-Trời, em ra đường rầy mà xem, mấy chuyến tàu đậu lại giữa đường, còn ngoài ga người ta đông vô kể, có lẽ là vì tàu không chạy, không có tàu về. Tiệm hớt tóc cũng đóng cửa. Ngoài sở thuế không có điện nên không làm việc. À, anh thấy ở đó người ta bảo là nhà vệ sinh không dùng được, không lẽ là do không có nước ? Ngoài đầu ngõ có mấy bà đi đón con về nói với nhau " Khiếp quá! Khiếp quá !"

Nghe lời nhà tôi, tôi ra gần đường tầu điện, thấy mấy con tầu vẫn đậu lại ở giữa đường. Các hàng quán sập cửa lửng chừng, các siêu thị đóng cửa cũng vì không có điện, tối om. Chỉ có các hiệu "convenience store" (siêu thị mini mở cửa 24/24 ) chịu khó thắp đèn pha, lúi húi tính tiền cho khách ( không dùng máy tính tiền ).

Tuy nhiên, cách bên này một con đường, khu phố bên kia quanh nhà ga bấy giờ đã có điện trở lại. Lúc đó trên không trung, vang lên tiếng loa phóng thanh từ tòa thị chính, thông báo cho dân chúng về tình hình điện nước. Tôi nghe tiếng được tiếng mất, vì lúc đó gió chiều lạnh buốt thổi vù vù bên tai.

Bóng chiều đã xuống nên tôi vội quay về, lo tìm các ngọn nến còn lại trong nhà để sửa soạn thắp lên, thì bỗng nhiên đèn phòng khách sáng bừng lên.

Chúng tôi như thể mới từ trong hang tối mù vừa chui ra, mới nhìn thấy thế giới bên ngoài.

Qua tin tức kèm theo những hình ảnh thê lương trên màn hình tivi, tôi mới biết thảm họa sóng thần hãi hùng biết chừng nào. Nhà cửa xe cộ tàu bè như những chiếc lá nhẹ hều trôi giạt trên mặt nước. Con người thật nhỏ bé, bất lực, số phận mỏng manh. Tối hôm đó, còn có tin cho thấy nhà máy ở tỉnh Chiba -ngay cạnh Tokyo- bốc cháy rừng rực và một kho hàng ở ngay trong thành phố Machida ngoại ô Tokyo, cũng rực lửa. Thủ đô Tokyo -chứ không phải nơi nào khác- dường như đã cùng chịu chung tai họa với miền đông bắc Nhật bản.


Nhà tôi mở email, thấy con nhắn từ điện thoại di động- về nhà từ khoảng 3 giờ trưa. Anh viết email hỏi lại, thì con cho biết đang đi bộ đến ga Tokyo đón bạn vì bạn không có tầu điện để về nhà rất xa. Tôi còn thắc mắc hỏi tại sao không gọi taxi mà đi bộ, vì từ ga nhà con đến ga Tokyo có lẽ cũng mấy chục cây số. Sau nhìn lên tivi mới biết là đường phố Tokyo nghẽn xe, người ta phải đi bộ về nhà- nếu ở gần-, còn không thì phải ở lại nhà ga hay các trường học đã nhanh trí mở cửa cho mọi người vào tạm trú.

Gần 4 tiếng đồng hồ bị mất điện, tôi mới thấy rõ là cuộc sống của mình đã lệ thuộc quá nhiều vào các tiện nghi hiện đại. Gia đình tôi và bè bạn ở các nơi đã lo lắng gọi điện thoại về Nhật hỏi thăm mà không liên lạc được thì lại càng lo hơn, vì tưởng nhà tôi bị sập mất rồi !

Và tuy ở Nhật đã lâu, đã quen với kiểu rung của động đất, nhưng lần này dư chấn rất đặc biệt làm tôi thấy hoang mang. Những đợt dư chấn này rất nhẹ, có khi nhẹ đến nỗi nếu không nhìn vào chai rượu vang uống dở để trên bàn - thấy rượu trong chai sóng sánh- thì không nhận ra không chừng. Dư chấn nhẹ , nhưng ai biết khi nào thì nó sẽ giật mạnh. Và cách rung rất nhẹ nhàng của nó làm tôi liên tưởng tới sự rình rập của một thảm họa nào đó, sẽ bất ngờ đổ ập xuống.

Nào ai ngờ Tokyo hầu như không hề bị đổ nát mà hệ thống giao thông gần như tê liệt ! May đâu có các trường học nhanh chóng dùng nhà tập thể dục làm nơi tạm trú qua đêm cho những người không về nhà được, và dọc đường có nhiều nơi mở cửa cho những người cố đi bộ về nhà có thể vào đi vệ sinh. Phần lớn họ phải đi bộ hàng chục cây số vì ai nấy đều ở xa sở làm cả giờ tàu điện.

Kể từ khi có điện trở lại, tôi mới liên lạc được với bè bạn và gia đình bằng email và điện thoại. Bè bạn khuyên nếu có thể thì nên hoãn lại mọi dự định cho ngày hôm sau vì hệ thống giao thông chưa biết chừng nào mới khôi phục lại được. Có lẽ cần thời gian kiểm tra đường rầy trước khi cho tàu chạy trở lại. Và đường xe hơi vẫn tắc nghẽn. Quả thật, ngày hôm sau ra phố mới biết các cửa hàng tiện lợi thường bán cơm hộp, cơm nắm, thì hôm nay ở quầy này cũng không có một món hàng nào, vì không có hàng mới đưa tới. Có một số siêu thị đóng cửa cả ngày hay đóng cửa sớm để kiểm tra. Một số mở cửa thì các tủ đông lạnh và giữ lạnh - như đựng sữa, thịt cá v.v. đều hầu như trống trơn, và có giấy thông báo cho biết cửa hiệu đã phải vứt hết các mặt hàng cũ, vì đã bị mất điện mấy tiếng đồng hồ. Và họ cũng không có hàng mới để bán.

Cô bạn của tôi sắp tới sẽ lên dạy một trường trung học cấp ba ở tỉnh Fukushima - nơi vừa bị sóng thần chiều nay- bây giờ chẳng biết số phận ngôi trường đó ra sao. Nếu lỡ ...bề nào. Và rồi niên khóa tới đây- sẽ bắt đầu vào tháng 4 này- cô tìm đâu ra chỗ dạy ...Lẽ ra chúng tôi sẽ có buổi tiệc tiễn và chúc mừng cô vào ngày mai.

Đêm yên tĩnh khiến tôi cảm nhận rõ hơn các đợt dư chấn. Dư chấn ở Tokyo thì rất nhẹ, nhưng những đợt báo động tại miền đông bắc trên màn ảnh tivi -tại đó thì mạnh hơn ở Tokyo- khiến tôi lo sợ vẩn vơ. Vẫn kiểu rung nhè nhẹ nhưng chẳng biết khi nào thì sẽ nhồi thật mạnh cho mình điêu đứng. ..Một cô bạn nhắn tin nói rằng cô mất ngủ vì tiếng báo động của tivi, cứ mỗi lần như thế là cô lại chui xuống gầm bàn.

Một cô bạn khác cho biết có lẽ tối nay cô sẽ gỡ hết tranh trên tường xuống. Tôi bèn làm theo lời cô, lại đem hết những thứ trên kệ xuống mặt bàn và sàn nhà. Tường nhà trống trơn như khi mới dọn tới, và những đồ đạc tranh ảnh để nằm dưới sàn, quang cảnh như thể sắp chạy loạn..Đúng rồi, hình như cảnh tượng này không phải là cảnh dọn nhà bình thường, mà tôi thấy giống như khi cha mẹ tôi đóng đồ đạc gửi đi trước để chuẩn bị di cư, khi tôi còn bé.

Tôi biết rằng đó chỉ là tâm trạng của tôi lúc này mà thôi. Có lẽ tôi đang nhìn bằng đôi mắt hoảng loạn của ai đó - một nạn nhân trong trại tránh nạn đã lạc mất gia đình và đã nhìn thấy chính căn nhà của mình trôi theo làn sóng dữ-..



Trong lúc này đây, mới thấy mình hạnh phúc biết bao, vì có một căn nhà nằm yên bình trên mặt đất, bên cạnh có những người thân yêu, sáng dậy được ngắm ánh nắng ban mai trong khu vườn nhỏ còn ghi dấu chân của con lẫm chẫm những ngày còn thơ

Xin xem video về động đất và sóng thần ở Nhật Bản



Tổng hợp hình ảnh Gia Đình Duy Duy đi du lịch trong năm 2010


Gia Đình Duy Duy ở Suối nước nóng Bình Châu

Gia Đình Duy Duy đã có được 4 lần đi du lịch trong năm 2010 , một năm khá là bội thu về du lịch , xin tổng hợp 4 anbum theo thứ tự thời gian là : Đà Nẵng , Bình Châu , Phú Quốc và Hà Nội . Khi có thời gian , Gia Đình Duy Duy sẽ đưa lên blog hình ảnh của từng đợt du lịch .

Du lịch Đà Nẵng



Du lịch Suối nước nóng Bình Châu



Du lịch Phú Quốc


Du lịch Hà Nội