Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật Thứ II Phục Sinh ( ngày 01/05/2010 )



Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật Thứ II Phục Sinh :


Nguồn : www.40giayloichua.net

NIỀM TIN CHÚA PHỤC SINH
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Tin thì vui

Các bài đọc hôm nay cho thấy một đặc tính tất yếu của đức tin: nếu thực sự tin thì tất nhiên sẽ vui. Bài Tin Mừng kể rằng trước khi gặp Ðức Giêsu phục sinh thì các tông đồ sợ, nhưng khi gặp Ngài thì "các môn đệ vui mừng"; Ðoạn sách Công vụ kể: các tín hữu cộng đoàn Giêrusalem "ăn uống với nhau rất đơn sơ vui vẻ"; còn trong bài đọc 2, thánh Phêrô bảo "Anh em sẽ được vui mừng mặc dù còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em".

Vậy mà hiện nay nhiều người ở ngoài nhìn vào Giáo Hội thì thấy hình như các kitô hữu có vẻ buồn, đức tin giống như một cái khuôn, thậm chí một nhà tù giam hãm họ. Tại sao?

2. Sống với nhau như anh chị em

Con người thời nay khao khát được sống trong một cộng đoàn có tình có nghĩa. Có nhiều người than "Tôi thấy mình chỉ là một con số giữa một đám đông vô tình". Các nhà tâm lý xã hội đặt cho tình trạng này cái tên là "đám đông cô độc". Ðó là kết quả của chủ nghĩa cá nhân mà chúng ta được giáo dục ngay từ nhỏ.

Vậy niềm khao khát trên phải chăng là một trong những dấu chỉ của thời đại? Làm thế nào để thỏa mãn được khát vọng tốt đẹp ấy?

Bài trích sách Công vụ có thể cho ta một số yếu tố để trả lời:

- Cầu nguyện và lắng nghe lời Chúa: vì sống cộng đoàn huynh đệ là một việc vượt quá khả năng con người ích kỷ, nên nếu có Chúa giúp thì mới thực hiện được.
- Chia sẻ: vì yêu thương thì phải cho đi.
- Cởi mở: mỗi người không tự khép kín trong cái tôi cô độc của mình nhưng phải mở lòng ra với mọi người.

3. Tin vì thấy và tin vì nghe

Trên lý thuyết, tin vì thấy có giá trị hơn tin do nghe.

Nhưng trên thực tế, người ta tin do nghe nhiều hơn tin vì thấy: đứa trẻ không dám thọc tay vào ổ điện là do nó nghe lời cha mẹ căn dặn chứ không phải vì đã có kinh nghiệm bị điện giật; cậu học sinh tin rất nhiều điều thầy cô dạy mặc dù chưa bao giờ cậu thấy...

Và xét cho cùng, nội dung của một niềm tin có lẽ không quan trọng cho bằng lòng tín nhiệm vào uy tín của người thông tin: do không tín nhiệm vào một tên bá vơ ngoài đường cho nên dù hắn có hứa hẹn bao nhiêu điều tốt đẹp tôi vẫn không tin; ngược lại do tín nhiệm vào cha mẹ, thầy cô nên các vị này bảo gì tôi cũng tin.

Và như thế, cuối cùng, tin do tín nhiệm là một thể hiện của tình yêu. Do đó tin do tín nhiệm có giá trị hơn tin nhờ bằng chứng.

4. Chuyện minh họa

a/ Ðức tin lớn lao

Có một bà nổi tiếng đạo đức, nhân hậu và luôn bình tâm trước mọi thử thách. Một bà khác ở cách xa ít dặm, nghe nói thì tìm đến, hi vọng học được bí quyết để sống bình tâm và hạnh phúc. Bà hỏi:
- Thưa bà, có phải bà có một đức tin lớn lao?
- Ồ không, tôi không phải là người có đức tin lớn lao, mà chỉ là người có đức tin bé nhỏ đặt vào một Thiên Chúa lớn lao.

b/ Tin người đáng tin

Một bà già đứng ở ngã tư có nhiều chuyến tàu đi qua. Vì ít khi ra ngoài, nên bà chẳng biết tàu nào về đâu. Sợ đi lạc, bà giơ vé ra hỏi một người đứng kế bên:
- Tôi định đi Bay City, có phải đi tàu này không?
- Phải đó bà.

Nhưng bà chưa an tâm. Biết đâu người ấy cũng không rành. Bà gặp người khác, cũng hỏi:
- Tôi định đi Bay City, có phải đi tàu này không?
- Phải đó bà.

Nhưng bà vẫn chưa hết áy náy. Rồi bà gặp một người đeo phù hiệu nhân viên hoả xa, bà hỏi:
- Tôi định đi Bay City, có phải đi tàu này không?
- Phải, thưa bà.

Thế là bà an tâm bước lên tàu. Bà đã tin người đáng tin. Ðức tin là thế!

c/ Ðức tin nhỏ, đức tin lớn

Một đức tin nhỏ sẽ đưa linh hồn bạn vào thiên đường; một đức tin lớn sẽ đưa thiên đường vào linh hồn bạn (H. Spurgeon).

Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết chúng con trí khôn chậm chạp, còn tâm hồn thì cứng cỏi. Xin ban thêm đức tin cho chúng con, nhờ đó, dù gặp thất bại hay đau khổ đến đâu đi nữa, chúng con vẫn luôn tin yêu, gắn bó và dấn thân theo Chúa đến cùng.Amen.

Thánh Ca : Niềm Vui Phục Sinh


LÝ TRÍ VÀ ÐỨC GIÊSU PHỤC SINH
Cha Mark Link, S.J.

Giả như chúng tôi mời một anh chị em lên tòa giảng và bịt mắt anh chị em đó lại, rồi chúng tôi đặt một sô nước trước mặt anh chị em đó, và hỏi anh chị em đó đoán xem nó rỗng hay đầy. Có ba cách trả lời câu hỏi đó mà không cần phải cởi khăn bịt mắt ra. Ba cách đó thế nào?

Cách thứ nhất là đến thẳng xô nước và thò tay vào xem có nước trong đó không. Nói cách khác, anh chị em có thể kinh nghiệm trực tiếp xem xô ấy đầy hay rỗng. Cách này được gọi là kinh nghiệm. Ðây là tri thức mà chúng ta có được bằng kinh nghiệm trực tiếp. Ðó là tri thức do giác quan.

Cách thứ hai để biết cái xô ấy có chứa nước hay không là thả vào đó một vật, chẳng hạn một đồng xu. Nếu vật ấy chạm vào đáy xô tạo nên một âm thanh vang và to, anh chị em sẽ biết ngay cái xô ấy rỗng. Nhưng nếu đồng xu ấy chạm tạo nên âm thanh không rõ hoặc có những hạt nước bắn tóe ra, anh chị em biết ngay cái xô ấy có nước. Tri thức này có được là nhờ lý luận.

Cách thứ ba, để biết xem cái xô ấy có nước hay không là hỏi thăm người nào mà anh chị em tin cậy. Người ấy có thể nhìn vào cái xô và nói cho anh chị em biết trong ấy có nước hay không. Cách biết này do tin vào người khác mà biết. Ðó chính là tri thức có được do niềm tin.

Kinh nghiệm, lý luận và tin tưởng- đó chính là ba cách thức để biết ở đời này.

Bây giờ chúng ta hảy xét đến một câu hỏi khác, câu hỏi thứ hai.

Trong ba cách để biết ấy, có cách nào giúp chúng tabiết được nhiều hơn cả? Chúng ta biết được điều này điều kia là do kinh nghiệm bằng giác quan, hay do đầu óc suy luận, hay do tin tưởng vào người khác?

Nếu anh chị em trả lời là do niềm tin, do sự tin tưởng nơi người khác, thì anh chị em đúng hoàn toàn. Hầu hết chúng ta biết được điều này điều kia là do chúng ta tin vào những gì người khác nói với chúng ta. Có một nhà chuyên môn ước lượng rằng 80% những kiến thức của chúng ta là do tin tưởng vào người khác mà có.

Chẳng hạn, trong chúng ta ít có ai được may mắn du hành quanh thế giới. Cách duy nhất, để chúng ta biết về phần lớn các quốc gia trên thế giới là do người khác nói cho chúng ta biết. Nóí cách khác, chúng ta tin vào những người đã từng đến nhữmg nơiù ấy. Nếu họ kể cho chúng ta rằng có một xứ sở nọ tên là Trung Hoa, và dân chúng ở đó thế này thế kia, chúng ta sẽ tin họ.

Phương cách để chúng ta có được những tri thức thông thường còn nhận thức như thế, thì cách thức để chúng ta có được những tri thức tôn giáo càng chân thực hơn nữa. Phần lớn tri thức tôn giáo mà chúng ta có là do chúng ta tin vào những gì Kinh thánh kể lại cho chúng ta. Nói cách khác, phần lớn tri thức tôn giáo của chúng ta là do niềm tin.

Bây giờ chúng ta xét đến câu hỏi thứ ba. Chúng ta có thể hiều biết những thực tại tôn gíao cũng bằng ba cách mà chúng ta thường dùng để hiều biết những thực tại thông thường không?

Chẳng hạn, chúng có thể biết Ðức Giêu sống lại từ cõi chết không phải chỉ nhờ tin những gì Kinh Thánh nói, mà còn nhờ vào suy luận nữa không? Có nhiều người nghĩ rằng được. Họ giải thích rất hấp dẫn. Họ lập luận rằng sau khi Ðức Giêsu chết, các môn đệ bị khủng hoảng tinh thần tột độ. Họ chỉ còn là một nhóm người đại bại, một nhóm người thất chí, một nhóm người nhát sợ. Thế rồi vào chúa nhật Phục Sinh, có một biến cố nào đó đã xảy ra cho đám người đang bị khủng hoảng, thất chí, sợ hãi này. Có một biến cố nào đó đã biến đổi họ một cách không thể tưởng tượng được. Có một biến cố nào đó thay đổi con người họ một cách thật lạ lùng, Bỗâng nhiên lòng họ bừng lên niềm vui, niềm hạnh phúc thật sự. Họ không thể cầm lòng được. Họ vội chạy đi loan báo cho mọi người gặp rằng Ðức Giêsu đã sống lại và hiện đang sống. Họ tin đều ấy một cách chắc chắn đến độ họ thà sẵn sàng chịu bắt bớ bách hại đủ kiểu đủ cách, dầu là phải chết, còn hơn phải chối bỏ Ðức Chúa đã phục sinh của họ.

Ðời sống và lời giảng của nhóm người này đã thay đổi cục diện lịch sử nhân loại. Không một giả thuyết nào có thể giải thích được tại sao đời sống họ lại có thể biến đổi như thế, ngoại trừ cách gỉai thích của chính họ: Họ đã thấy Ðức Giêsu hiện còn sống.

Giả như nhóm người thất học này đã phịa chuyện về Ðức Giêsu và sự phục sinh của Ngài thì chắc chắn ta phải chấùp nhận rằng sớm hay muộn, ít nhất phải có một người trong bọn sẽ phải nói ra sự thật, Vì không chịu nổi sự bách hại và giết chóc.

Nhưng không một ai trong nhóm ây đã làm thế, lời chứng của họ về Ðức Giêsu sống lại không bị lay chuyển chút nào. Ngược lại, lời chứng ấy càng ngày càng mạnh mẽ và ảnh hưởng tới mọi người hơn. Họ đã cảm nghiệm được một năng lực mới lạ và diệu kỳ đã khiến họ thực hiện được nhiều phép lạ. Chính sự biến đổi không thể nào giải thích được nơi các môn đệ Ðức Giêsu khiến cho nhiều người nói rằng chính lý trí cũng minh chứng rằng Ðức Giêsu đã phục sinh. Nói cách khác, lý trí thuần lý cũng xác quyết rằng một biến cố nào đó rất ngoạn mục đã xảy ra làm biến đổi các môn đệ Ðức Giêsu. Lý trí thuần lý xác nhận rằng sự Phục Sinh của Ðức Giêsu thực sự đã xảy ra.

Anh chị em cũng như tôi đều không được đặt tay vào cạnh sườn Chúa Giêsu như Thánh Tôma, để trực tiếp cảm nghiệm được Ðức Giêsu đã phục sinh từ cõi chết. Tuy nhiên chúng ta có thể tin tưởng vào chứng cứ của Thánh Kinh. Chúng ta cũng có thể làm hơn thế nữa. Chúng ta cũng có thể sử dụng tặng phẩm Chúa ban là lý trí để xác quyết thêm điều Kinh Thánh đã truyền dạy chúng ta. Và rồi, chúng ta cũng có thể quỳ gối xuống như Thánh Tôma đã làm và thưa với Chúa Giêsu: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con". Ðáp lại Chúa Giêsu nói với chúng ta: "hạnh phúc biết bao cho kẻ chẳng thấy mà vẫn tin".

Ðể kết thúc chúng ta hãy dâng lời cầu nguyện:

Kính lạy Chúa, bất cứ khi nào đức tin chúng con bị chao đảo, giống như trường hợp của Thánh Tôma, thì xin Ngài hãy nhắc chúng con nhớ lại những lời Kinh thánh thuật lại về những biến cố đã xảy ra vào ngày Chủ Nhật Phục sinh. Cũng xin Chúa nhắc chúng con nhớ biến cố này không chỉ gây ảnh hưởng trên các môn đệ Chúa Giêsu mà còn trên toàn dòng lịch sử. Và nhất là, xin nhắc cho chúng con biết tham dự vào Tin Mừng Phục Sinh của Ngài với tha nhân chung quanh chúng con, giống như các môn đệ đã chia sẻ niềm vui ấy cho quần chúng quanh họ. Chúng con nguyện xin nhờ Ðức Kitô, Chúa chúng con.
Amen.

Thánh Ca : Ánh Lửa Phục Sinh


TRÁI TIM NGƯỜI THẦY, TRÁI TIM HỌC TRÒ
Lm. Minh Anh (Gp. Huế)

Thiên Chúa là tình yêu, một khi đã yêu, Ngài yêu cho đến cùng.

Thật ý nghĩa khi chúng ta chiêm ngắm hình ảnh Đấng Phục Sinh tỏ mình cho các môn đệ nhân Chúa Nhật “LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA”. Trong vài phút, chúng ta thử quan chiêm Trái Tim Giêsu, trái tim người Thầy; đồng thời cũng thoáng qua trái tim Tôma, trái tim học trò; nhờ đó, có thể hiểu được đôi chút lòng Chúa, đôi chút lòng ta.

Trái Tim Giêsu, một trái tim chan chứa yêu thương mà Tin Mừng không ngừng lặp đi lặp lại đã bao lần “Ngài chạnh lòng thương” trước cảnh cùng khốn của con người: Thấy dân chúng tất tưởi bơ vơ như chiên không người chăn, “Ngài chạnh lòng thương”; thấy người ta khiêng đi chôn con trai duy nhất của một bà goá, “Ngài chạnh lòng thương”; thấy những người phong cùi tiến đến từ xa, “Ngài chạnh lòng thương”; thấy hai người mù đang dò dẫm lại gần, “Ngài chạnh lòng thương”... Và chắc hẳn các tông đồ, kể cả Tôma, cũng đã ít nhiều cảm nhận cái thổn thức “chạnh thương” đó nơi Thầy mình. Cũng trái tim đó, bởi đã chạnh thương cho đến cùng nên bị đâm thâu, để giọt máu sau hết và chút nước cuối cùng nhỏ xuống mà có lẽ Tôma đã chứng kiến xa xa hay ít nữa đã nghe thuật lại chiều ngày thứ Sáu hôm ấy vì ông không dám lại gần.

Trái Tim Tôma, một trái tim nhát đảm và ngờ vực. Thầy mất, không ai biết vì lý do gì, “Đi Đi Mô” rời bỏ cộng đoàn. Phải chăng trái tim Tôma đang tan nát vì thương tích, vì những vết đau dù không nhìn thấy nhưng là những thương tích có thật và đau thật. Một trái tim ngờ vực khủng hoảng đến tội nghiệp, “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Ngài, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay tôi vào cạnh sườn Ngài thì tôi không tin”. Ôi, còn đâu bao lời tiên báo và giáo huấn của người Thầy khả ái? Còn đâu những cảm nghiệm đầy thán phục khi chứng kiến bao phép lạ của Con Đức Chúa Trời?

Thật là mỉa mai, thật là chua xót cho người môn sinh tuyệt vọng. Thật là thất đoạt, thật là vô ích cho người Thầy luống công. Sự ngã lòng của Tôma xúc phạm đến Thầy đâu kém việc bán Thầy hay chối Thầy của hai bạn đồng môn! Có khi còn tệ hơn; bởi lẽ, Giuđa và Phêrô tránh né liên luỵ đến một người sắp từ giã cõi sống trong khi Tôma lại đan tâm chối nhận một Đấng vừa trở về từ cõi chết.

Vì thế, cũng bởi “chạnh thương” nên tám ngày sau, Vị Thầy lại phải hiện ra một lần nữa và trái tim đã yêu dấu loài người quá bội đó đã biết lựa lời khôn khéo nhẹ nhàng trách yêu người học trò. Ngài dỗ dành chứ không mắng mổ, chìu chuộng chứ không phỉ báng, “Hãy đặt ngón tay con vào đây, hãy nhìn xem tay Thầy, đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Thôi, đừng cứng lòng nhưng hãy tin”.

Lạ thay, Tin Mừng không nói đến việc Tôma có sấn tới thọc tay vào lỗ đinh Thầy, đặt tay vào cạnh sườn Thầy mà trong đó cũng có một trái tim hay không. Nhưng chúng ta có thể đoan chắc, chính Đức Giêsu Phục Sinh đã một lần nữa “chạnh thương chạm đến” và băng bó trái tim thương tích của người môn sinh.

Tim đụng tim, lòng chạm lòng! Nhờ đó, bình an lại đến với tâm hồn người môn đệ; và thay vì reo lên Magnificat, Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, cách nào đó, Tôma đã phải cất cao Credo, Tôi tin! Bởi lẽ, trước tiên là phải tin, sau đó mới có thể ca khen Đấng mình tuyên xưng.

Vậy là tim chữa lành tim, lòng cảm mến lòng. Tim Thầy chữa lành tim trò, lòng Thầy khoả lấp lòng môn đệ. Nhờ lòng Thầy chạnh thương mà từ đây, lòng người môn đệ xác tín thay cho ngờ vực; yêu mến thay cho hững hờ; chứng tá, thay cho trốn chạy; và bình an thay cho bất an.

Hơn lúc nào hết, có lẽ mỗi người trong chúng ta hôm nay, dù ở đấng bậc nào, cũng đều cảm thấy cần đến lòng Chúa xót thương hơn bất kỳ ai. Vì chỉ có Chúa mới là Đấng xót thật và thương thật; chỉ có Chúa mới biết được mỗi người cần đến lòng Ngài xót thương biết bao; chỉ có Chúa là Đấng có thể chữa lành, có thể hàn gắn, có thể băng bó, có thể đem về và trao tặng bình an, một sự bình an không ai lấy mất. Vì bình an của Chúa là chính Chúa.

Mừng kính Chúa Nhật Lòng Thương Xót Chúa, chúng ta không quên cầu nguyện cách riêng cho các mục tử của mình và cho cả đoàn chiên được Chúa trao phó cho các ngài. Vì nhiều lúc, cả đoàn chiên lẫn chủ chiên cũng đang “đi đi mô”, bất an vì ngờ vực, hững hờ vì thiếu lòng mến, trốn chạy vì nhát đảm.

“Vì sự đau khổ của Chúa Giêsu Kitô,
xin Cha thương xót chúng con và các linh mục”.
“Vì sự đau khổ của Chúa Giêsu Kitô,
xin Cha thương xót chúng con và các linh mục”.
“Vì sự đau khổ của Chúa Giêsu Kitô,
xin Cha thương xót chúng con và các linh mục”.

Thánh Ca : Nếu Người Không Sống Lại


Mời các bạn nghe Giám Mục Nguyễn Khảm thuyết giảng với chủ đề "Cội Rễ Chúa Giê Su" trong thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá ngày 17/04/2011 dịp Đại Hội Giới Trẻ .



Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011

Xem phim hay : "Vú em FBI" - Cha Nào Con Nấy - Mỹ sản xuất



Tên phim: Vú Em FBI - Cha Nào Con Nấy - Big Mommas: Like Father Like Son 2011
Đạo diễn: John Whitesell
Diễn viên: Martin Lawrence, Brandon T. Jackson, Jessica Lucas,
Thể loại: Hành Động,Hài Hước,
Sản xuất: Fox
Quốc gia: Mỹ - Châu Âu
Thời lượng: 105 phút

Xin mời xem phim tại đây

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Nghe đọc truyện audio: Cư Kỉnh - Hồ Biểu Chánh



... Vụ án mạng xảy ra tại Ô Môn cho dư luận sôi nổi mấy tháng nay, nhứt là làm cho những nhà có con gái đều giựt mình, đã ra trước Tòa Đại Hình Cần Thơ ngày hôm qua.

Phạm nhơn là một thiếu nữ tên Ng…Th…T… có hai vị Trạng sư giúp bào chữa. Tòa kên án phạt phạm nhơn một năm tù, nhưng mà ban ơn cho hưởng án treo.

Tòa xử rất công bình.

Đã biết tội sát nhơn là tội trọng, phạm nhơn thường bị án khổ sai, có khi bị tới tử hình nữa. Mà vú án mạng này, cô Ng… Th…T khỏi bị kêu án nặng, ấy là nhờ tòa tra xét kỹ lưỡng, lại cũng nhờ hai vị Trạng Sư trưng rõ mấy duyên cớ này;

1) Phạm nhơn trẻ tuổi, mê mẩn những dâm thơ, rồi tâm hồn trở nên lãng mạn, bỏ hết luân lý, quên hết tiết trinh.

2) Tác giả của những dâm thơ ấy, là một thất phu vô lương tâm, thừa tâm hồn của người ta như vậy mới khuyến dụ gạt gẫm đặng làm cho phỉ tình dục của mình, không kể tiết giá của người ta.

3) Phạm nhơn hối ngộ rồi tức giận nên tìm đến nhà của đứa thất phu ấy mà kể tội của nó rồi đoạn tình. Đứa thất phu đã không biết rõ về sự giả rối của mình, mà lại còn dùng sức mạnh toan hãm hiếp người ta nữa. Đương lúc tức giận hổ thẹn, có sẵn con dao rọc giấy để đó, phạm nhơn mới chụp lấy mà đâm bậy, tưởng thoát thân, chớ không cố tâm giết chết người, chẳng dè mũi dao nhọn vô sâu quá lại rủi trúng nhầm trái tim nên đứa thất phu mới chết.

4) Phạm nhơn là con gái cuả một vị thân hào thuở nay được nhơn dân vùng ấy cung kính yêu mến, còn người bị giết có chứng cớ rõ ràng là một trai sớm đào tối mận, thuở nay dùng văn chương mà phá hoại nhơn luân.

Mời các bạn xem truyện tại đây hoặc tại đây

Mời nghe audio truyện theo các file sau:


Hoặc theo các file MP3 sau:


Mời nghe đọc truyện theo playlist tại đây:


Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

Phim hay : Fantasy Couple (Cặp Đôi Kỳ Lạ) - Hàn Quốc



- Tên phim: Couple or Trouble, Fantasy Couple
- Thể loại: Hài lãng mạn
- Diễn viên chính: Han Ye Seul, Oh Ji Ho
- Sản xuất: Đài MBC 2006
- Nội dung chính:

Cốt truyện phim xoay quanh 2 nhân vật là nữ triệu phú Jo Anna và anh chàng Jang Chul Soo.

- Jo Anna 28 tuổi, vô cùng giàu có, xinh đẹp và tài năng, nhưng tính cách lại cực kỳ lạnh lùng, kiêu ngạo. Sinh ra và lớn lên ở Mỹ, từ nhỏ, cha mẹ cô đã mất sớm. Không được sống trong tình yêu thương gia đình, cô chỉ có người thân duy nhất là bà nội. Đến năm 12 tuổi bà cô cũng qua đời, để lại cô một mình cùng với gia tài kếch xù của giòng họ. Từ đó Anna thu mình lại trong vỏ bọc của sự lạnh lùng và tính cách của một công chúa kiêu kỳ. Năm 24 tuổi, cô kết hôn với Billy Park, một người đàn ông nhút nhát, rất sợ vợ, thiếu lập trường và thích được xu nịnh nhưng đặc biệt lại bị hấp dẫn bởi những mẫu phụ nữ như Anna. Hôn nhân của họ không hạnh phúc, Billy luôn phải nghe theo sự sắp đặt của vợ mình nhưng không khi nào làm cô vừa lòng. Billy "trốn" vợ chạy về Hàn Quốc xây dựng một khu nghỉ dưỡng ở Nam Hải. Mọi chuyện bắt đầu khi Anna bay từ Mỹ về Hàn Quốc tìm chồng và vô tình đụng độ Jang Chul Soo - Tình yêu đích thực của đời cô.

- Jang Chul Soo, 30 tuổi, một người rất dễ mến, tốt bụng, đa tài, ham công việc và yêu tiền hơn mọi thứ. Chul Soo là chủ một công ty sửa chữa, xây dựng nhỏ (chỉ có 2 người). Anh nhận làm tất cả mọi công việc được yêu cầu từ: sửa nhà, xây dựng, sơn công trình .. đến thông cống, sửa ống nước, trang trí nội thất, lắp đặt hệ thống điện... miễn là có tiền. Do vậy, người ta đặt cho anh biệt danh là: "con bạch tuộc vùng Nam Hải". Chul Soo sống cùng với 3 đứa cháu trai do anh chị đã mất để lại, một mình nuôi 3 đứa ăn học, nhưng anh không hề cảm thấy mệt mỏi mà rất yêu thương cháu mình, coi chúng như con ruột .Một lần tình cờ Chul Soo gặp Anna và hiểu lầm phát sinh, sau vài lần gặp khác, Chul Soo quyết tâm trả thù Anna vì đã làm anh mất một số tiền lớn. Một hôm Anna đi hóng mát một mình trên du thuyền, không may bị rơi xuống nước, thoát chết nhưng cô đã hoàn toàn mất trí nhớ, không ai nhận ra cô là ai. Chul Soo lợi dụng tình hình đó, tự nhận mình là người yêu của Anna (lúc này là Sang Shil - tên mà anh ta vội nghĩ ra để gọi Anna) và đưa cô về nhà, bắt làm hết công việc nhà để trả thù và trừ nợ dần.

Nhưng tại đây, tình cảm giữa 2 người bắt đầu nảy nở. Chul Soo dần quên đi chiếc máy tính mà anh luôn dùng để tính toán những khoản nợ với Sang Shil. Còn Anna cũng dần thoát ra khỏi vỏ bọc của sự lạnh lùng, tình yêu chân thành của Chul Soo đã làm tan chảy trái tim cô. Ở đây, Anna cảm thấy hạnh phúc và luôn nở những nụ cười. Điều mà kể từ khi 12 tuổi, đã không còn thấy xuất hiện trên trên gương mặt cô. Anna đã biết yêu thương và quan tâm đến những người khác ngoài bản thân mình, cô luôn cảm thấy ấm áp mỗi khi ở bên Jang Chul Soo. Nhưng sóng gió lại đến khi Billy quyết tâm dành lại vợ mình, và Oh Yoo Kyung -- mối tình đầu của Chul Soo, bằng mọi giá muốn chia rẽ tình yêu của Chul Soo và Anna. Và đó chưa phải là tất cả, có một điều Jo Anna lo sợ nhất, đó là đến một ngày, khi cô nhớ lại mọi chuyện, liệu cô còn có thể ở bên Jang Chul Soo được nữa hay không?

- Bộ phim với rất nhiều tình tiết hài hước, vui nhộn, nhưng cũng không kém phần lãng mạn, hấp dẫn.

- Giải thưởng: Phim hay nhất (2006), Cặp đôi đẹp nhất (2006), Diễn viên chính xuất sắc nhất (2006)

Mời các bạn cùng theo dõi bộ phim

















Các bạn có thể xem phim trực tiếp trọn bộ (16 tập) tại đây, hoặc xem theo Google Photo tại đây

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Phim Việt : Sóng Ở Đáy Sông - Lê Lựu, Lê Ngọc Minh



Kịch bản: Lê Lựu, Lê Ngọc Minh
Diễn viên: NSƯT Duy Hậu (ông Đại), Xuân Bắc (Núi), Hoàng Thu Hường (Hiền).
Biên tập: Nguyễn Kim Cương, Vũ Đình Minh
Đạo diễn: NSƯT Lê Đức Tiến
Quay phim: NSƯT Trần Quốc Dũng, Trần Hùng
Giám đốc sản xuất: Nguyễn Kim Cương, Nguyễn Văn Hải

Nội dung:

Bà Hiển là người ăn kẻ ở trong gia đình ông Đại. Ông đã có 3 con trai của nhiều đời vợ, nhưng nay thì ở vậy. Cho nên đêm đêm ông thường mò xuống "lay chân" bà Hiển. Năm tháng trôi qua, sau những lần "lay chân" ấy, họ đã có với nhau thằng Núi, thằng Sông và cái Biển. Sau khi 2 đứa con riêng lớn của ông đã chạy vào Nam, bên ông giờ chỉ còn cậu ấm tên là Ý và mẹ con bà Hiển. Nói mẹ con bà Hiển, bởi vì thực sự ông chưa bao giờ coi họ là vợ con ông. Ông yêu thương cậu Ý bao nhiêu thì ngược lại, ông lại bạc đãi, thậm chí tàn ác với anh em Núi bấy nhiêu. Và rất cả bi kịch cũng bắt nguồn từ đó...

Các bạn có thể xem phim trực tiếp theo YouTube playlist tại đây

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Phúc âm Lễ Chúa Nhật Phục Sinh ( ngày 24/04/2011 )



Lời Chúa trong Thánh Lễ tối thứ bảy Vọng Phục Sinh :


Nguồn : www.40giayloichua.net

Lời Chúa trong Thánh Lễ sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh :


Nguồn : www.40giayloichua.net

Lời Chúa trong Thánh Lễ chiều ngày Chúa Nhật Phục Sinh :


Nguồn : www.40giayloichua.net

CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI THẬT RỒI
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Tin là thế nào?

Ðức tin của các tín hữu thường chỉ có một chiều kích, đó là chiều kích của trí óc : tin có Thiên Chúa ; tin rằng Ngài đã tạo dựng mọi sự, Ngài biết mọi sự và điều hành mọi sự...

Ðức tin của các tín hữu thường hướng tới đời sau: tin rằng mình sẽ được ở với Thiên Chúa sau khi từ giã cõi đời này.

Lời Chúa trong Thánh lễ hôm nay buộc ta phải điều chỉnh lại đức tin ấy: phải có thêm chiều kích hiện sinh nữa: Không chỉ tin bằng trí óc mà còn bằng cả cuộc sống. Không chỉ nhắm tới cuộc sống mai sau, mà phải nghĩ tới cuộc sống hiện tại. Thánh Phaolô dạy: "Sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng với Ðức Kitô".

2. Làm chứng là thế nào?

Chỉ có các tông đồ là những "chứng nhân" đúng nghĩa : các ngài đã cùng sống với Ðức Giêsu, đã thấy Ngài chết và thấy Ngài sống lại. Việc làm chứng của các ngài dựa trên điều các ngài đã thấy.

Nhưng lời chứng xuất phát từ cảm nghiệm cũng có giá trị, nhiều khi lại còn có sức thuyết phục hơn. Chúng ta có thể làm chứng cho Ðức Giêsu phục sinh theo cách thứ hai này: sống làm sao cho người ta biết chúng ta đang sống một cuộc sống mới, chúng ta hạnh phúc, chúng ta tự do, chúng ta vui mừng trong cuộc sống mới đó, và trong bất cứ hoàn cảnh nào lòng chúng ta cũng tràn trề hy vọng.

3. Tâm thức kiêu căng của kẻ chiến thắng

Nhiều người trách rằng những người công giáo có tâm thức kiêu căng vì nghĩ rằng mình là kẻ chiến thắng, kẻ mạnh, kẻ giỏi hơn người... Tiếng pháp là "triomphalisme". Thực ra, chúng ta có tâm thức đó không ? Và xét cho cùng, nên có tâm thức đó không ?

Chúng ta xác tín rằng chúng ta có một chỗ dựa vô cùng vững chắc là Ðức Giêsu phục sinh, và cũng xác tín rằng nếu có Ngài phù trợ thì chúng ta sẽ vượt thắng tất cả. Những câu đáp ca hôm nay trích từ Thánh vịnh 117 tuyên bố niềm xác tín đó: "Tay hữu Chúa đã ra oai thần lực, tay hữu Chúa cao cả vô song. Tôi không phải chết nhưng còn sống mãi, để tường thuật những kỳ công Chúa làm".

Thế nhưng, chúng ta không nên kiêu căng, cũng không nên khinh chê những người khác không có được niềm xác tín của chúng ta. Ðúng hơn, chúng ta cần làm chứng cho họ và chia sẻ với họ niềm xác tín ấy, một niềm xác tín vẫn giúp con người lạc quan hy vọng cho dù đang ở giữa bao khổ đau, thất bại, bệnh tật và thậm chí sắp chết.

4. Mộ mở toang

Gioan "cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó... Ông đã thấy và đã tin.

Nhưng ông thấy gì ? Chẳng thấy gì hết. Có gì đâu mà thấy. Tuy vậy điều ông thấy đã dẫn ông tới chỗ tin.

Ta hãy nghiêng mình xuống như Gioan. Ta thấy gì ? Một hố sâu thăm thẳm, đầy màu trắng. Một sự trống rỗng mênh mông dâng đầy mầm sống. Cờ tang khăn tang chuyển biến thành y phục ánh sáng. Một sự vắng mặt vang dội sự có mặt. Một sự im lặng của nấm mồ nói nhiều hơn mọi bài diễn văn. Một bức tường mà ta chỉ thấy được phần bị khoét lỗ. Một kết quả của tất cả mang dáng dấp khởi đầu. Một cái chết có bộ mặt một cuộc giáng sinh. Mầu nhiệm mà ta khám phá ra bí mật.

Vậy ai đã tạo ra ngôi mộ trống. Ngôi mộ đâu có trống. Vì Gioan đã thấy chân dung thực sự của Ðức Giêsu, bạn ngài.

Ngôi mộ không trống, không sâu, không câm nín, không vương mùi chết chóc. Ngôi mộ nói. Nó sẽ nói. Hôm nay nó còn nói với ta. Ta có bị cụt hứng không ? Vì sự vắng mặt này, lớn như một nấm mồ, chính là một sự hiện diện, vĩ đại như một phép lạ.

Dưới nhãn quan của não trạng hiện đại, đã thấm nhiễm vào ta, chết là hết. Chấm hết. Chết rồi chẳng còn gì ráo. Chẳng còn gì ngoài đêm đen. Chẳng còn gì ngoài trống rỗng và hư vô. Cái chết khép lại tất cả. Cái chết chôn kín đời ta.

Nhưng ở đây cái chết mở ra. Ngôi mộ của Người đã mở ra. Mở ra một mầu nhiệm lớn lao. Một mầu nhiệm loan báo sự sống. Mầu nhiệm mang tên chỗi dậy. Phục sinh.

Ngôi mộ mở lòng mở trí ta. Ký ức sống và sống lại. Ta mở hồn ra với đức tin. Sau cùng ta hiểu rằng Ðức Giêsu đã vượt qua bức tường sự chết, đã nâng phiến đá che mộ, đã hoàn thành Phục sinh báo trước. (G. Boucher, "Le ciel sur terre", được trích dịch trong Fiches dominicales, năm A, trang 122-123).

5. "Sao lại tìm người sống nơi chỗ kẻ chết ?"

Một vài tuần trước lễ Phục sinh, người chồng đã chết vì một tai nạn đột ngột : đang khi ông đốt các nhánh cây vụn trong khu vườn của gia đình, ông đã sơ ý để lửa bắt vào mình.

Tai nạn đã làm cho bà vợ trở nên như người mất trí, một đàng vì nó đột ngột quá, đàng khác vì nó xảy ra tại chính khu vườn của gia đình. Bà không dám bước chân ra vườn. Thậm chí không dám nhìn về hướng đó nữa.

Rồi tới ngày lễ Phục sinh. Hai người hàng xóm đến thăm bà và rủ bà đi ra vườn. Mới nghe tới đó, bà co rúm người lại. Nhưng các bà hàng xóm tin rằng việc này sẽ có ích cho bà nên cứ khuyến khích. Thế là cả 3 ra vườn, đến chính nơi xảy ra tại nạn. Ngài vợ muốn quay lưng bỏ vào nhà. Nhưng đúng lúc ấy, một lời trong Tin Mừng bỗng loé lên trong đầu bà : "Sao lại tìm người sống nơi chỗ kẻ chết ? Ngài không còn ở đây nữa. Ngài đã sống lại rồi." Bà nghĩ lời đó nói về chính người chồng của bà.

Thế là nỗi buồn sầu bấy lâu nay chắp cánh bay mất. Bà tìm lại được niềm vui. (Flor McCarthy)

Lạy Chúa, Ðức Giêsu Kitô Con Chúa đã trải qua bao đau thương và chịu khổ hình Thập giá rồi mới bước vào vinh quang thiên quốc. Xin cho tất cả chúng con được chia sẻ đau thương, được chết với Người, để cùng được phục sinh vinh hiển với Người .Amen.

Thánh Ca : Niềm Vui Phục Sinh


TÔI ÐÃ TRỖI DẬY CÙNG VỚI MẶT TRỜI
Cha Mark Link, S.J.

Trong chiếc phi cơ đang bay từ Chicago đến Providence thuộc tiểu bang Rohde Island có một nữ sinh viên đại học. Từ cửa sổ phi cơ, cô nhìn xuống cảnh đồng quê màu xanh lá phía dưới, trái tim cô bỗng thấy nặng trĩu và mắt cô bỗng nhoà lệ. Cô là một sinh viên tại Ðại học Loyola đang trên đường về nhà để nghỉ lễ Phục sinh. Năm đầu tiên ở đai học sắp chấm dứt nhưng đây là một năm thảm bại đối với cô. Cô thấy cuộc sống đối với cô chẳng có một ý nghĩa thực sự nào nữa. Chỉ còn niềm hy vọng duy nhất tồn tại đó là lát nữa đây cô được trông thấy đại dương mà cô rất yêu thích.

Khi chiếc phi cơ đáp xuống phi đạo tại Providence, cô tự hỏi làm sao cô có thể mừng lễ Phục Sinh được trong tình cảnh hiện tại của cô như thế.

Bà nội ra cổng đón cô và cả hai bà cháu lái xe về trong một bầu khí im lặng nặng trĩu. Ngay khi hai người vừa lui xe vào con đường hẻm cạnh nhà, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩa là leo lên chiếc xe hơi của mình và phóng thẳng ra bãi biển.

Cô gái đến biển vào qúa nửa đêm. Những gì xảy ra sau đó được cô mô tả tuyệt diệu như sau. Cô nói: "Tôi chỉ ngồi đó dưới ánh trăng ngắm nhìn sóng dạt vào bờ. Năm đầu tiên đầy thảm hại ở đại học từ từ xuất hiện trước mặt tôi ngày này qua ngày nọ, tuần này sang tuần khác, tháng nọ kế tháng kia. Thế rồi bỗng nhiên tất cả mọi cảm nghiệm đều lắng xuống đâu vào đấy. Tất cả đều đã xong và đã qua rồi. Tôi có thể vĩnh viễn quên nó đi nhưng đồng thời cũng lại không muốn quên.

Ðiều tiếp theo mà tôi biết chắc chắn là mặt trời lại sắp sửa mọc lên ở phương đông. Và khi mặt trời lên, tôi thấy các xúc cảm của mình cũng bắt đầu lên giống như những ngọn sóng dâng cao lên trước khi tan vỡ ra. Tâm trí và xác thân tôi như hút được sức mạnh từ đại dương. Tất cả mọi dự định và nhiệt tình trước kia ồ ạt trở về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cùng với mặt trời lên, tôi chỗi dậy nhảy vào xe hơi lái thẳng về nhà."

Sau kỳ nghỉ lễ Phục Sinh, cô gái trở lại đại học Loyola, nhặt những mảnh vỡ của năm trước và ráp lại với nhau. Trong thời gian ngắn ngủi là kỳ nghỉ Phục Sinh, cô ta đã chết rồi sống lại. Lần đầu tiên trong đời, cô hiểu được ý nghĩa thực tiễn của sự Phục Sinh.

Trong đời sống thực tế hằng ngày của chúng ta, Phục Sinh có nghĩa là cảm nghiệm được quyền năng của Chúa Giêsu đang biến đổi tấn đại bi kịch trong đời chúng ta thành một khởi đầu vinh quang đầy mới mẻ. Hãy lấy trường hợp môn đệ Chúa Giêsu: "Trước khi đại bi kịch thứ Sáu tuần thánh xẩy ra, Chúa Giêsu đã mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của họ, các môn đệ đã thề nguyện dâng cuộc sống cho Chúa, đã đặt mọi ước mơ nơi Chúa, đã gắn chặt mọi hy vọng vào Chúa, thế nhưng, khi biến cố thứ Sáu tuần thánh xảy ra, mọi thề ước, mọi mộng mơ, mọi hy vọng của họ đều vỡ tan thành triệu mảnh vụn. Cùng với chiếc đòng quái ác mà tên lính đâm vào người Chúa Giêsu, mọi thề ước, mộng mơ và hy vọng của họ cũng tiêu tan trên thập gía theo cái chết của Chúa Giêsu. Cùng với mũi đòng quái ác tên lính đâm vào người Chúa Giêsu, cuộc sống của các môn đệ cũng tiêu tan trên thập giá theo cái chết của Chúa Giêsu. Khi mặt trời lặn chiều thứ Sáu tuần thánh, họ cũng bị chôn luôn theo Chúa Giêsu vào mồ. Mọi sự thế là xong xuôi cả rồi!

Thế nhưng sự việc đã xảy ra!

Ngay khi mặt trời mọc lên vào sáng Chủ Nhật Phục Sinh, Chúa Giêsu đã sống lại và hiện ra với các môn đệ. Ngài còn rạng rỡ và sống động hơn những gì họ đã từng thấy ở Ngài trước kia. Vào lúc đó, quyền năng Phục Sinh bắt đầu hoạt động trong đời sống các môn đệ. Bỗng nhiên, họ được biến đổi: từ một nhóm người tuyệt vọng trở thành một binh đoàn thừa sai gan dạ. Theo lệnh Chúa Giêsu, họ bắt tay loan báo Tin Mừng Phục Sinh khắp bốn phương trên khắp mặt đất. Bất cứ nơi nào các môn đệ rao giảng Tin Mừng, quyền năng Phục Sinh cũng đều hoạt động trong mọi người như đã từng họat động trong chính họ. Những điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Tuyệt vọng đã nhường bước cho hy vọng, bóng tối đã lùi bước trước ánh sáng.hận thù đã nhường chỗ cho tình thương, khổ đau đã thay thế bằng vui mừng.

Tóm lại, bất cứ nơi nào các môn đệ rao giảng, quyền năng Phục sinh cũng thực hiện những phép lạ trong cuộc sống mọi người. Những phép lạ này vẫn chưa kết thúc. Chúng vẫn còn tiếp tục trong thời đại chúng ta.

Phục Sinh được thể hiện nơi cô nữ sinh đại học tan nát cõi lòng đang lau khô dòng lệ đã khởi sự trở lại. Phục Sinh được thể hiện nơi nhóm môn đệ thảm bại đã được biến đổi thành một đạo quân thừa sai gan dạ. Phục Sinh được biểu hiện khi thế giới tăm tối phá tan được xiềng xích tuyệt vọng để bước vào ánh sáng hy vọng.

Sự việc ấy đã khiến chúng ta tụ họp tại giáo đường này vào buổi sáng Phục Sinh hôm nay. Vậy thì lễ Phục Sinh kêu gọi chúng ta làm gì đây?

Trước hết Lễ Phục Sinh kêu gọi chúng ta mở lòng mình ra cho Chúa Giêsu Phục Sinh, để Ngài làm cho chúng ta điều Ngài đã làm cho các môn đệ cũng như cho những người nghe lời họ giảng sau ngày lễ Phục Sinh đầu tiên.

Lễ Phục Sinh kêu gọi chúng ta hãy để Chúa Giêsu giúp chúng ta biết yêu thương trở lại sau khi tình yêu của chúng ta đã bị ai đó từ chối.

Lễ Phục Sinh mời gọi chúng ta hãy để Chúa Giêsu giúp chúng ta tin tưởng trở lại sau khi niềm tin của chúng ta đã bị kẻ khác phản bội.

Lễ Phục Sinh mời gọi chúng ta hãy để Chúa Giêsu giúp chúng ta hy vọng trở lại sau khi chúng ta đã thấy niềm hy vọng của mình bị lung lay và tàn lụi.

Lễ Phục Sinh mời gọi chúng ta hãy để Chúa Giêsu giúp chúng ta lau khô dòng lệ, nhặt lên những mảnh vụn và khởi sự trở lại sau một tấn đại bị kịch nào đó.

Ðó là tất cả ý nghĩa của ngày lễ Phục sinh. Ðó là Tin Mừng loan báo Chúa Giêsu đã phục sinh hiện đang ngự giữa chúng ta và sẵn sàng làm nơi chúng ta những phép lạ nếu chúng ta đồng ý. Ðó là Tin Mừng loan báo rằng sẽ không còn gì có thể đánh ngã chúng ta được nữa dù là sự thất vọng đau đớn, bất hạnh và cả sự chết. Ðó là Tin Mừng loan báo cho Chúa Giêsu đã khải hoàn và chúng ta cũng sẽ khải hoàn với Ngài nếu chúng ta biết mở rộng lòng ra đối với Ngài.

Ðó là tất cả ý nghĩa của lễ Phục sinh, đó là điều chúng ta mừng kính trong khi chuẩn bị cùng bẻ bánh nhân ngày khai sinh trọng đại của Ðức Kỉtô chúng ta.Amen.

Thánh Ca : Ánh Lửa Phục Sinh


ƠN PHỤC SINH
Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Tảng đá to đã niêm phong cửa mồ, các thượng tế và những người Pharisiêu xin Tổng trấn Philatô cắt đặt một tiểu đội binh sĩ đến canh ngôi mồ (Mt 27,62), và “Thế là họ ra đi canh giữ mồ, niêm phong tảng đá, rồi cắt lính canh mồ” (Mt 27,66). Giêsu người thành Nagiarét đã "mồ yên mả đẹp". Hãy yên nghỉ và quên đi những đau khổ. Hãy quên đi những oan kiên và tất tưởi của phận người. Hãy quên đi những tiếng la ó, những lời thóa mạ và bản án bất công. Hãy quên đi những tiếng búa nặng nề trên những đinh nhọn xuyên thấu tay chân. Hãy quên đi cơn hấp hối kinh hoàng. Và hãy quên đi đồi Golgotha loang máu chiều tử nạn.

Câu chuyện tưởng đã ngũ yên, người đời sẽ mau quên lãng, chẳng còn ai nhắc tới Giêsu Nazareth nữa…

Nhưng sáng nay, tinh mơ ngày thứ nhất trong tuần, khi ánh bình minh vừa ló rạng, Maria Mađalêna và một số phụ nữ đang âm thầm lặng lẽ dưới sương mai, gió sớm se lạnh, hối hả bước đi, lòng trí chỉ còn những kỷ niệm xót xa chua chát. Đến cửa mồ, họ phát hiện ngôi mộ mở toang, trống rỗng, và thân xác Thầy yêu quý đã không còn trong đó nữa. Họ xúc động và âu lo: "Chúa đã bị mang ra khỏi mồ. Chúng tôi không biết họ để Người ở đâu".

Các môn đệ đã hoang mang sợ hãi, nay càng thêm hốt hoảng khi nghe tin này. Phêrô và Gioan cũng bị lôi cuốn và muốn tìm ra sự thật. Cả hai bắt đầu chạy ra mồ. Họ cùng chạy bên nhau, nhưng Gioan chạy nhanh hơn và đến mồ trước. Ông không vào trong nhưng cúi xuống nhìn vào và thấy những khăn liệm ở trên đất. Gioan “đã thấy và đã tin”. Gioan thấy gì ? Thấy các dấu chỉ lạ lùng của Ngôi Mộ Trống, khăn liệm và các thứ dây được xếp gọn gàng. Chính bởi Gioan đã chứng kiến dấu lạ Chúa Giêsu cho Lazarô sống lại. Khi Lazarô được Chúa cho sống lại, ông ngồi dậy, nhưng thân mình còn quấn chặt các thứ khăn liệm, còn ở đây, mọi thứ được xếp gọn gàng. Gioan nhớ lại lời Chúa Giêsu: Ngài phải chịu đau khổ trước khi bước vào vinh quang. Ngay giây phút thấy cũng là lúc Gioan nhớ lại lời nói của Chúa Giêsu sau khi đuổi phường buôn bán ra khỏi đền thờ: "Hãy phá đền thờ này đi, và trong ba ngày Ta sẽ xây dựng lại" (Ga 2,19). Gioan còn nhớ điềm lạ của Giona với lời khẳng định của Chúa Giêsu: "Như Giona ở trong bụng cá ba ngày ba đêm thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày đêm như vậy" (Mt 12,40). Gioan vẫn nhớ như in, trên núi Tabor, Chúa hiển dung và căn dặn các ông không được nói lại với ai về chuyện đó, cho đến khi Ngài sống lại từ cõi chết (Mc 9,9). Gioan luôn nhớ, trước lúc lên đường về Giêrusalem để dự lễ Vượt qua, Thầy cũng đã nói với 12 môn đệ thân tín: "Này, chúng ta lên Giêrusalem và sẽ hoàn tất cho Con Người mọi điều các tiên tri đã viết. Vì chưng Ngài sẽ bị nộp cho dân ngoại, sẽ bị nhạo báng, hành hạ, khạc nhổ, và sau khi đã đánh đòn Ngài, người ta sẽ giết Ngài, nhưng ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại" (Lc 18,31-33). Gioan ghi tạc vào lòng lời tâm sự của Thầy trong buổi tiệc ly: "Hết thảy các ngươi sẽ vấp ngã vì Ta trong đêm nay... Nhưng sau khi Ta sống lại, Ta sẽ đi trước các ngươi tới Galilê" (Mt 26,31-32)…Nhờ ghi nhớ lời Chúa mà đức tin đã đến với Gioan sớm hơn Phêrô.

Chúa đã sống lại thật! Allêluia! Đó là niềm vui và tuyên tín của các Tông đồ. Niềm vui và tuyên tín đó đã được loan truyền cho tới ngày nay và mãi cho tới ngày tận cùng của nhân loại.

Phục Sinh là biến cố lạ thường, chưa từng có. Các môn đệ, bằng các cảm nghiệm bản thân đã tin vào sự Phục Sinh của Thầy mình. Cảm nghiệm thì mỗi người mỗi cách. Như Phêrô và Gioan trước ngôi mộ trống. Như Tôma được mời thọc tay vào cạnh sườn và lỗ đinh. Như hai môn đệ trên đường Emmau…Điều chung nơi các môn đệ là một khi họ đã tin thì lòng tin đó không hề thay đổi và họ nhiệt thành loan báo lòng tin đó cho người khác. Những người này, một khi đã tin cũng trở nên kiên định như các môn đệ trong xác tín của mình và sẵn sàng bảo vệ làm chứng cho xác tín đó bằng chính mạng sống của mình.

Chúa Giêsu Phục Sinh. Sự kiện lịch sử trọng đại này đã trở thành niềm tin và sức sống mãnh liệt cho nhân loại hơn hai ngàn năm qua. Hàng triệu triệu người đã sống với niềm tin Phục Sinh và hàng triệu triệu người đã chết để bảo vệ niềm tin Phục Sinh.

Hàng năm Giáo Hội long trọng mừng đại lễ Phục Sinh. Chúa Giêsu Kitô sống lại để phục hồi chúng ta trong ơn nghĩa tử. Đây là dịp thuận lợi để suy niệm về ơn phục sinh của người Kitô hữu.

1. Phục sinh trong Bí Tích Rửa Tội.

Khi chịu phép Thánh Tẩy, chúng ta được phục hồi ơn làm con Thiên Chúa, được quyền hưởng gia nghiệp nước trời, được sống lại trong ơn nghĩa Chúa. Ơn Phục sinh này là cửa ngõ đón nhận chúng ta vào nhà Giáo hội, được làm con Thiên Chúa, được gọi Chúa là Cha và được toàn thể các thánh trên trời và mọi phần tử Giáo hội trần gian là anh chị em. Cũng qua Bí tích này chúng ta được thông hiệp với mầu nhiệm Phục sinh của Chúa Kitô, được thừa hưởng kho tàng ơn thánh mà Thiên Chúa đã ban cho Giáo Hội, được có khả năng làm việc lành và có một cuộc sống mới trong Chúa Thánh Thần (GlCG #1262).

2. Phục sinh trong Bí Tích Hòa Giải

Qua Bí tích Hòa Giải, chúng ta được ơn trở về mỗi khi sa ngã, phạm tội mất lòng Chúa. Nhờ Bí Tích này, chúng ta không những được làm hòa với Thiên Chúa, mà còn được thêm ơn thánh để bền lòng chiến đấu với những cơn thử thách mới. Như thế mỗi lần lãnh nhận Bí tích Hòa Giải là một lần chúng ta cử hành lễ Phục sinh, tái diễn việc sống lại từ cõi chết tinh thần.

3. Phục sinh trong ngày tận thế.

Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng vững vàng "xác loài người sống lại để vui hưởngsự sống đời sau". Điều này chứng tỏ chúng ta đang mong đợi một cuộc sống mới vĩnh cửu.Thiên Chúa ban cho chúng ta sự phục sinh bất diệt của thân xác, một cuộc sống lại kỳ diệu giống như cuộc sống lại với thân xác vinh quang của Đức Kitô, một thân xác linh thánh vượt trên cả vật chất.

Lễ Phục sinh thật là một cơ hội quí báu và thích hợp để cùng nhau hướng về gia đình thiên quốc, hướng về sự sống vĩnh cửu quê trời. Khi nhắc lại niềm hạnh phúc ấy để nhớ về trách nhiệm, làm sao sống xứng đáng làm con Thiên Chúa ?

4. Tình yêu bừng lên sự sống.

Nhờ tình yêu nồng nàn dành cho Thầy Giêsu mà Maria Magđalêna đã thắng được nữ tính nhút nhát, dám đi ra mồ mả lúc trời còn tranh sáng tranh tối để trở thành người nữ đầu tiên loan báo tin mừng Phục sinh.

Nhờ tình yêu chân thành dành cho Thầy mà Gioan đã trở nên người nam đầu tiên, bằng niềm tin, khám phá ra tính chất bất diệt của tình yêu. Tình yêu không thể bị chôn vùi trong huyệt mồ của khổ đau, u sầu, thất vọng, nhưng sẽ chảy tràn niềm vui, vinh quang, và sự sống. Tình yêu không thể chết với cái chết mục nát trong huyệt sâu tăm tối. Tình yêu làm sống lại những gì tan vỡ. Chính Tình yêu Thiên Chúa đã phục sinh Đức Giêsu Kitô tử nạn. Và chính Đức Giêsu Phục sinh đã mang lại niềm hy vọng chiến thắng trên mọi khổ đau, chết chóc, thất vọng của con người.

Mừng Chúa Phục Sinh, xin tình yêu của Ngài tác động và dẫn lối con người trong mọi quan hệ hàng ngày, từ vợ chồng con cái đến bạn bè thân nghĩa, từ gia đình làng xóm đến cộng đoàn xứ đạo. Để rồi như ánh lửa được đốt lên và chuyền thắp đến mọi ngọn nến trong đêm vọng Phục sinh thế nào, người tin vào Chúa Kitô cũng sẽ là ánh sáng do tình yêu Thiên Chúa đốt cháy và thắp lên nơi tâm hồn mọi người như vậy.

Lạy Chúa Giêsu, xin tỏ mình ra cho chúng con thấy Chúa mỗi ngày trong ơn phục sinh qua các bí tích để chúng con tin là Chúa đang sống, đang đến, và đang ở thật gần bên chúng con. Amen.

Thánh Ca : Nếu Người Không Sống Lại


Mời các bạn nghe Giám Mục Nguyễn Khảm thuyết giảng với chủ đề "Cội Rễ Chúa Giê Su" trong thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá ngày 17/04/2011 dịp Đại Hội Giới Trẻ .



Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Phim Việt : Chàng Trai Đa Cảm - Trần Trung Dũng



Bộ phim do đạo diễn Trần Trung Dũng thực hiện, với sự tham gia của dàn diễn viên :
Thu Trang vai Ngọc
Công Dũng vai Quân
Hà Anh vai Hà Linh
Việt Anh vai Tuấn
Như Hương vai Xuân
Đức Khuê vai Thái
Ngọc Oanh vai Mai Hoàng
Minh Châu vai bà Mai
Joseph Ruelle vai Jack
Thu Huyền vai Trinh
Hồng Diễm vai Nga
Quỳnh Hoa vai Cẩm Tủ
Cùng một số diễn viên khác

"Chàng trai đa cảm" là câu chuyện về Quân, một hoạ sĩ thiết kế sân khấu lắm tài nhiều tật. Quân luôn bị chi phối bởi những cảm xúc mới mẻ khi bắt gặp bất cứ người phụ nữ nào. Quân yêu thương con gái hết lòng nhưng thường xuyên xảy ra mâu thuẫn với vợ về lối sống cũng như cách giáo dục con cái. Chính vì thói đa cảm và sự khái tính của mình mà Quân dường như đã đánh mất tất cả. Vợ quyết định ly dị, con gái cùng mẹ chuẩn bị sang Mỹ định cư, bản thân anh bị đuổi việc vì không chịu làm theo ý giám đốc… Cuộc sống của Quân rơi vào trạng thái khủng hoảng và bế tắc thật sự.

Nỗ lực để giành quyền nuôi con nhưng vẫn ở thế yếu, Quân đành bất lực để con gái ra đi. Chứng kiến tình cảm quyến luyến của hai bố con, Ngọc đã đồng ý để bé Hà Linh ở lại với bố.

Hai bố con Quân bắt đầu một cuộc sống mới. Quân tìm được công vịêc ổn đinh, anh và Mai Hoàng dần nhận ra những tình cảm họ dành cho nhau. Nhưng mọi rắc rối mới bắt đầu nảy sinh. Cả hai cùng có người người theo đuổi. Phía Quân là cô người mẫu hiếu thắng Cẩm Tú, còn phía Mai Hoàng là anh chàng Thái, thạc sĩ kinh tế.

Mọi sự trở nên rắc rối và phức tạp hơn bao giờ hết khi Thái và Cẩm Tú hợp tác với nhau tìm cách phá vỡ tình cảm giữa Quân và Mai Hoàng. Liệu Quân có đánh mất tình yêu một lần nữa bởi sự đa cảm của anh? Cuộc sống của chàng hoạ sĩ một lần nữa lại ngập tràn thử thách.

Các bạn có thể xem phim trực tiếp trên blog qua YouTube playlist tại đây




Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Phim Việt : Hoa Cỏ May - Lưu Trọng Ninh



Đạo diễn: Lưu Trọng Ninh
Ca khúc Hoa Cỏ May do Hằng Nga trình bày.
Các diễn viên tham gia trong phim:
QUỲNH ANH .......... Na
NGỌC TRUNG .......... Bình
MINH ĐỨC .......... Thái
THƯƠNG HÀ .......... Thủy
TRUNG QUÂN .......... Tiến
TUYẾT MAI .......... Hương
NGỌC TÚ .......... Hùng
THÙY DƯƠNG .......... Hoa
VIỆT THAO .......... Vinh
HƯƠNG DUNG .......... Mẹ Vinh
TRẦN NHƯỢNG .......... Bố Thủy
TỐ UYÊN .......... Mẹ Thủy
ANH DŨNG .......... Bố Tiến
THU HÒA .......... Mẹ Tiến
XUÂN THỨC .......... Bà Tâm
MINH PHƯƠNG .......... Mẹ Na
NGỌC TRÂM .......... Lan
THÁI AN .......... Mẹ Bình
NGỌC THỦY .......... Trang
MẠNH HÙNG .......... Chiến
TỐNG DŨNG .......... Thắng
TUYẾT TRINH .......... Nga
Cùng các diễn viên khác.

Các bạn có thể xem trực tiếp trên blog bằng YouTobe playlist tại đây

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Phim Hàn : My Princess (Nàng Công Chúa Của Tôi) - 16 tập



Tựa tiếng anh : My Princess
Thể loại : Hài, lãng mạn
Số tập : 16
Nhà sản xuất : Curtain Call, Storm-S
Đạo diễn : Kwon Seok Jang, Kang Tae Seon
Biên kịch : Jang Young Sil

Nội dung chính:

Bộ phim hài lãng mạn Nàng Công Chúa Của Tôi - My Princess [16/16 Tập] xoay quanh chuyện tình lãng mạn giữa một nhà ngoại giao đẹp trai, con nhà giàu Hae Young (Song Seung Hun) với một sinh viên đại học bình thường tên là Lee Sul (Kim Tae Hee). Nhưng rồi bỗng nhiên cô thấy cuộc sống của mình thình lình thay đổi khi cô phát hiện ra mình thực sự là một công chúa.

Được xây dựng dựa trên mô típ quen thuộc của những bộ phim Hàn Quốc là chuyện tình giữa nàng Lọ Lem và chàng hoàng tử. Trong phim, Song Seung Hun vào vai người thừa kế duy nhất của một tập đoàn danh giá, trong khi đó, nhân vật của Kim Tae Hee là một cô gái bình dân, cá tính.

Mời các bạn xem phim bằng Google Photo tại đây hoặc xem trực tiếp qua YouTube playlist tại đây


Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

Phúc âm Chúa Nhật Lễ Lá (17/04/2011)



Lời Chúa trong Thánh Lễ ngày Chúa Nhật Lễ Lá :


Nguồn : www.40giayloichua.net

ÐỨC GIÊSU LÀ NGƯỜI TÔI TỚ CỦA THIÊN CHÚA
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái

1. Lên và xuống

Ðoạn thư Philipphê ngầm so sánh Ðức Giêsu với Ađam và nói lên cái nghịch lý giữa "lên" và "xuống": Ađam đã muốn lên "bằng Thiên Chúa" và kết quả là đẩy loài người xuống vực sâu. Còn Ðức Giêsu "tuy vẫn là Thiên Chúa mà không nhất quyết phải đòi cho mình được ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã khước từ tất cả, mặc lấy thân nô lệ thấp hèn". Kết quả là "Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu...". Thật đúng như lời Ðức Giêsu đã nói "Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên".

Chúng ta cũng thường theo con đường của Ađam, tưởng rằng khẳng định được mình khi nâng mình lên trước mặt những người khác. Nhưng cái "mình" mà ta khẳng định ấy chỉ là những dáng vẻ bề ngoài chứ không phải là bản thân thực sự của mình.

Hãy theo con đường của Ðức Giêsu, con đường vâng lời và từ bỏ. Qua con đường này, Ngài đã được Thiên Chúa tôn lên làm Ðức Chúa.

Thánh Phanxicô Assisi đã xác tín điều ấy: "Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân".

2. Bài học của Ðức Giêsu chịu đau khổ

Chúng ta nghĩ gì khi nghe bài tường thuật cuộc thương khó của Ðức Giêsu? Phải chăng chúng ta xúc động vì một người vô tội mà phải gánh chịu biết bao đau khổ như thế? Phải chăng chúng ta giật mình nhìn lại bản thân để xem coi mình thuộc về loại "cây khô" gồm những kẻ lạnh lùng hành khổ Ngài, hay "cây xanh" đang vui lòng chịu khổ như Ngài?

Nhưng còn một bài học khác đáng chúng ta để ý hơn: Ðức Giêsu đã tha thứ cho tất cả những kẻ làm khổ Ngài, những người có mặt hôm đó cũng như những người của các thế hệ về sau, trong đó có chính chúng ta nữa. Bài học Chúa dạy là phải liên kết lại cả 3 yếu tố: đau khổ, tình yêu và tha thứ.

3. Lời nguyện xin tha

Trong trại tù Auschwitz, một trại tù nổi tiếng của Ðức Quốc Xã giam giữ những người Do Thái, người ta đã tìm được một lời cầu nguyện rất cảm động như sau:

Lạy Chúa, xin đừng chỉ nhớ đến những người thiện chí, mà hãy nhớ cả những kẻ ác tâm.

Ðừng chỉ nhớ những nỗi khổ đã đổ dồn xuống chúng con. mà cũng hãy nhớ đến những hoa trái mà các đau khổ ấy đã sinh ra cho chúng con: tình bạn chân thành, sự khiêm tốn, lòng can đảm, tính quảng đại và con tim nhân ái.

Khi những người hành hạ chúng con phải ra trước toà Chúa phán xét, xin cho tất cả những hoa trái ấy thành những lời xin ơn tha thứ cho họ.

4. Xử án Thiên Chúa

Tôi có một giấc mơ. Tôi mơ thấy ngày tận thế. Hàng tỉ tỉ người tập trung tại một cánh đồng rộng lớn trước toà Thiên Chúa để chờ Ngài xét xử. Nhiều người sợ hãi. Nhưng nhiều khác nổi giận.

Một phụ nữ nói: "Sao Chúa có thể xét xử chúng tôi được? Ngài có biết gì về đau khổ đâu! Chúng tôi đã phải chịu khủng bố, đánh đập, tra tấn và giết chết." Vừa nói bà vừa vạch tay áo cho thấy một con số do một trại tập trung Ðức quốc xã xâm vào cánh tay bà.

Tiếp theo, một người đàn ông da đen cúi đầu xuống, để lộ một sợi dây thừng đang quấn quanh cổ ông: "Tôi đã bị buộc cổ như thế này chỉ vì tội làm người da đen, bị rứt khỏi những người thân yêu, rồi bị dẫn xuống chiếc tàu chật cứng như nêm, bị bán làm nô lệ, làm việc nặng nhọc cho đến chết".

Sau đó, một cô gái với dòng chữ "con hoang" khắc trên trán lên tiếng: "Tôi phải chịu đựng sự sỉ nhục này vượt sức... vượt sức...". Cô nghẹn ngào không nói tiếp được.

Nhiều tiếng nói khác tiếp theo... Mọi người đều trách Chúa vì những khổ đau họ đã gánh chịu khi còn sống. Ngài sung sướng quá vì cứ sống ở trên trời chỉ toàn ngọt ngào và sáng láng, chẳng hề có một chút mồ hôi, nước mắt, đói khát, sợ hãi, hận thù. Bởi vậy Ngài có biết gì về những nỗi khổ của loài người đâu!

Thế rồi họ nhất trí xử Ngài phải xuống sống ở trần gian. Tuy nhiên phải làm sao cho Ngài sống y như một người thường không ai biết Ngài là Thiên Chúa, và cũng không cho Ngài sử dụng quyền phép Thiên Chúa của Ngài. Rất nhiều góp ý được đưa ra:

- Hãy cho Ngài làm một người Do Thái.

- Làm sao cho người ta nghĩ Ngài là một đứa con hoang, để không ai biết Cha thật của Ngài là ai.

- Ngài phải làm việc rất bận rộn đến nỗi bà con Ngài tưởng Ngài bị mất trí.

- Ngài phải nếm nỗi đau bị những bạn thân nhất phản bội.

- Ngài phải bị đưa ra một toà án có sẵn bảng luận tội Ngài.

- Ngài phải bị kết án là tay lừa đảo và bị xử tử.

- Trước khi chết, Ngài còn phải nếm mùi tra tấn và lăng nhục.

- Cuối cùng phải cho Ngài biết cảnh chết trong hoàn toàn cô đơn là khủng khiếp đến mức nào.

Lời góp ý cuối cùng đưa ra xong, mọi người im lặng... Và bỗng nhiên họ nhận ra rằng Chúa đã thi hành bản án ấy của họ từ lâu! (Flor McCarthy)

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mầu nhiệm thập giá là mầu nhiệm của tình thương luôn sống động trong cuộc đời chúng con, để trong cuộc sống thường ngày, lúc nào chúng con cũng biết yêu thương và tôn trọng lẫn nhau, đồng thời không bao giờ trở nên thánh giá cho người chung quanh. Amen.

Thánh Ca : Tôi Chọn GiêSu


CON ĐƯỜNG CHÚA ĐI
TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Lễ Lá có một khởi đầu vui nhưng lại có một kết cục buồn. Khởi đầu Chúa Giêsu long trọng vào thành Giêsusalem. Kết cục, Chúa Giêsu chịu kết án, chịu khổ hình và chết trên thập giá. Con đường vào thành của Người là con đường vinh quang vương giả. Nhưng con đường lên Núi Sọ lại là con đường của kẻ tội đồ.

Đám rước tưng bừng ngày Lễ Lá gọi ta cùng tiến bước theo Chúa. Tiến bước theo Chúa để hiểu rằng hành trình không kết thúc tại cổng thành Giêrusalem với đám đông ngưỡng mộ, với cành lá và quần áo trải thảm đường đi, nhưng kết thúc trên Núi Sọ với thập giá, với những lời nhục mạ, với hai tội nhân đồng hành. Chúa Giêsu không xưng vương trước đám đông cuồng nhiệt nghênh đón, nhưng lại xưng vương trước mặt Philatô, khi tay đã bị trói, khi thân thể đã tan nát không còn hình tượng con người, khi đã mất hết uy tín, đứng trước vành móng ngựa như một phạm nhân. Danh hiệu là Vua chỉ được chính thức ghi bằng chữ viết khi Người bị treo trên thập giá.

Hành trình của Chúa là một hành trình gian khổ. Đích điểm chỉ đạt tới sau khi đã từ bỏ tất cả, không phải chỉ là nhà cửa, y phục mà cả những người thân, cả thành công, cả danh dự, cả mạng sống.

Tiến bước theo Chúa để chứng kiến sự thay đổi nhanh chóng của lòng người.

Cũng đám đông ấy, hôm trước vừa vung tay chân hoan hô Chúa, hôm sau đã vội vung tay vung chân kết án Chúa.

Cũng đám đông ấy hôm trước vừa reo hò chúc tụng Chúa, hôm sau cũng vẫn reo hò, nhưng để buộc tội Chúa.

Cũng đám đống ấy, hôm trước vừa chen lấn nhau để nghênh đón Chúa, hôm sau đã xúm đông xúm đỏ để hành hạ Chúa.

Cũng đám đông ấy, hôm trước vừa cởi áo, chặt cành lá lót đường Chúa đi, hôm sau đã lột áo Chúa, chặt cành gai cuốn lên đầu Chúa.

Tiến bước theo Chúa để dứt khoát lựa chọn cho mình một con đường.

Đường vào Giêrusalem chỉ có một và rộng thênh thang. Mọi người đều tụ tập và cùng chung lối bước. Nhưng đường lên Núi Sọ chật hẹp và chia ra muôn ngả. Mỗi người đi theo con đường của mình.

Đường Giêrusalem đông vui và phấn khởi vì mọi người ca hát tưng bừng. Nhưng đường lên Núi Sọ thật buồn thảm, chỉ có tiếng roi vọt, tiếng than khóc, tiếng chửi rủa.

Đường vào Giêrusalem mọi người đều theo Chúa, mọi người đều là môn đệ Chúa. Nhưng đường lên Núi Sọ chỉ còn ít người theo Chúa. Có những người đã phản bội. Có những người đã trốn chạy. Có những người đã chối bỏ Thầy.

Đường vào Giêrusalem có con lừa chở Chúa. Nhưng đường lên Núi Sọ Chúa phải vác thánh giá.

Đi theo Chúa trên đường vào Giêrusalem thì dễ dàng và vui vẻ. Nhưng theo Chúa trên con đường Núi Sọ mới thật chông gai.

Nếu tôi có mặt ở đó, tôi sẽ dễ dàng hoà nhập vào đoàn người cầm cành lá đón rước Chúa. Nhưng khi Chúa đi lên Núi Sọ, tôi sẽ rẽ sang đường nào? Tôi sẽ rẽ sang con đường phản bội của Giuđa? Tôi sẽ rẽ sang con đường chối Chúa của Phêrô? Tôi sẽ rẽ sang những con đường hẻm in dấu chân trốn chạy của các môn đệ? Tôi sẽ phụ họa với đám đông kết án Chúa? Hay tôi cũng theo quân lính đánh đập Chúa? Trước sau gì tôi cũng phải lựa chọn một con đường.

Lạy Chúa, xin cho con luôn tiến bước theo Chúa trên mọi nẻo đường Chúa đi. Xin thêm sức cho con để con kiên trì theo Chúa trên đường lên Núi Sọ. Amen.

Thánh Ca : Lòng Thương Xót Chúa


CHÍNH TỘI LỖI CON ĐÃ TREO CHÚA TRÊN THẬP GIÁ
Lm Thomas Túy, OP

Một người đàn ông công chức tên x, bình thường, khỏe mạnh, vui tươi, quân bình như bao người khác. Ông rất đúng mực và tận tụy với công việc và được cấp trên trao phó nhiều trọng trách. Ông rất thứ tự và vâng lời luật pháp quốc gia. Ông phục vụ chế độ tận tâm hết khả năng mình.

Nhưng công việc của ông hơi khác thường: Đó là thanh lọc, tổ chức lùng bắt và tiêu diệt dân Do thái trên khắp lục địa Châu Au. Ông giết tất cả chừng sáu triệu người trong đại thế chiến thứ hai. Nhiều năm về sau người ta truy tìm được ông ở Nam Mỹ, tên thật ông là Adolf Eichmann. Lúc bị bắt, ông hoàn toàn bình thường, ăn ngủ tốt, tuy đã luống tuổi. Giả dụ ông bất an hay điên khùng chúng ta còn có thể hiểu được, nhưng không, ông rất bình thường, ông cho là mình chỉ làm theo lệnh cấp trên, thế thôi, không áy náy chi cả.

Điều này làm cho chúng ta choáng ngợp, nhất là trong tuần thánh này. Người ta phạm tội, những tội tày đình mà vẫn cứ bình thản nghĩ mình là phải. Phaolô giết Stêphanô, bẩy giám mục giết cô bé Jeanne d’Arc, thập tự chinh, tòa điều tra, giàn hỏa thiêu rối đạo. Mãi đến tận hôm nayvẫn còn tình trạng đó. Lịch sử nguyên vẹn đấy, làm sao chối cãi. Thì ra, nếu nhìn kỹ vào thế giới chúng ta sẽ thấy một mặt người ta hô hào văn minh tiến bộ, đối xử khoan dung, tha thứ, công bình, bác ái.Nhưng mặc khác lại đầy bất công, bóc lột, áp bức, man rợ, điên khùng, hủy diệt thai nhi, kẻ vô tội mà lương tâm không hề ân hận. Bất cứ ai cũng có thể cảm nghiệm được hai mặt trái ngược nhau này. Có lẽ bản thân mỗi người còn điên khùng hơn. Đó mới là điều đáng lo sợ vì mình hiếm khi nhận rõ vấn đề.

Chúng ta hãy xem xét những kẻ kết án và hành quyết Đức Giêsu hôm nay. Tín hữu thường có thành kiến cho rằng họ là những kẻ độc ác,, gian manh hết cỡ, dám giết hại Con Đức Chúa Trời và động lực của họ là tối tăm quỉ quyệt. Nhưng không phải vậy, nghĩ như vậy là theo quan điểm lúc này và là một sai lầm lớn nếu đặt mình vào thời đó. Tình huống tôn giáo, xã hội lúc ấy cho chúng ta thấy rõ hiển nhiên trong con người chúng ta cũng đầy những cảm nghĩ tương tự, có lẽ còn tệ hơn trong vai trò kết án và giết hại Đức Kitô.

Trước hết là phái Pharisêu: Những người này rất đạo đức và nhiệt thành với tôn giáo. Họ tỉ mỉ tuân giữ mọi lề luật Thiên Chúa truyền cho tuyển dân qua Môsê. Một chi tiết nhỏ nhất cũng không dám vi phạm. Hơn nữa còn lập ra những hàng rào vững chắc để bảo vệ lề luật. Họ miệt mài học hỏi lề luật và tuyệt đối tin tưởng vào sự công chính của lề luật. Họ nghĩ sự công chính này làm đẹp lòng Giavê. Họ rất sợ hãi xúc phạm đến lề luật và đền thờ, giống hệt như chúng ta hôm nay. Họ sẵn sàng trừ khử những nguy hiểm phá vỡ lề luật. Lòng kính trọng của quần chúng bình dân đối với họ là bằng chứng: Được chào hỏi ngoài đường, chỗ nhất trong các bữa tiệc. Ngoài ra họ còn sẵn sàng “tử đạo” để đuổi ngoại bang, ngõ hầu đất nước được tinh tuyền. Ai bảo họ không đạo đức?

Caipha, Anna: Những chức sắc tôn giáo, chỉ một lòng gìn giữ cho đất nước an bình, tôn giáo chính thống, dân chúng tự do thờ phượng, trừ khử xáo trộn, nắm giữ chức Tư tế thượng phẩm trong dân, được toàn dân nghe theo và kính trọng. Ai bảo họ tâm địa gian ác? Câu trả lời là hoàn toàn không, tương tự như Giáo hội sau này thiêu chết John Huss và các kẻ rối đạo khác để bảo vệ Tin Mừng.

Philatô: Nhà chính trị tài ba và khéo léo, là toàn quyền Roma ở Palestine, 10 năm, từ năm 26 đến 36. Ông luôn nghĩ đến địa vị và nhiệm vụ của mình. Công việc hàng ngày của ông là giữ an ninh cho thành phố và toàn thể xứ sở. Trong thời buổi nhiễu nhương ông không thể làm khác đi được, mặc dầu biết Đức Kitô là vô tội. Ông tránh cuộc đối đầu với các lãnh tụ tôn giáo, mà ông biết rõ ảnh hưởng to lớn của họ trên đám đông. Nếu làm khác đi, ông sẽ gây nhiều tai họa hơn cho quyền bính Roma và bản thân cùng đám lính trong trại binh sĩ chịu tổn thất nặng nề. Kinh nghiệm đã cho ông hay như vậy, thà nhượng bộ hy sinh một người vô tội còn hơn. Thời nay chúng ta không hành xử như vậy sao? Nhượng bộ sự thật và lẽ phải để được hai chữ “bình an”! Chuyện này đầy rẫy trên thế gian.

Đám lính vệ binh: Đây không phải lính tinh nhuệ của Roma. Lính chính qui không dính dáng chi đến chuyện “nhơ” này. Đám lính hành hạ Đức Giêsu là những kẻ đánh thuê ô hợp thâu gom từ các vùng phụ cận, thuộc nhiều văn hóa khác nhau: Hy lạp, Dothái, Samaria …Họ có nhiệm vụ canh gác và thi hành án. Họ chẳng biết nhiều về bản án Đức Giêsu, nó diễn ra bình thường như hàng chục, hàng trăm vụ khác, làm sao họ để ý cho kỹ mà nhận ra sự thật? Cho nên khi được lệnh thi hành thì là công việc thường xuyên. Dầu sao tử tội Giêsu cũng sẽ bị điệu đi đóng đinh trên gò đất nhỏ ngoài tường thành như nhiều tử tội khác thì cũng là chuyện quen thuộc. Có điều đặc biệt là tử tội Giêsu tự xưng là vua Do thái nên họ bày chút trò chế diễu cho vui, tương tự như trẻ con tìm thấy con cóc ở vệ đường, hành hạ cho thỏa tính, thế thôi chứ không có ân oán gì.

Tuy nhiên tấn kịch thật hảm khốc và phạm thượng. Chủ yếu là do tội của chung loài người và riêng mỗi cá nhân vì mọi người đều phạm tội. Xin đừng trốn tránh trách nhiệm, đổ lỗi cho thiên hạ, còn ta đây thánh thiện lắm cơ có làm chi xấu đâu, hơn nữa còn dâng mình cho Thiên Chúa, khấn hứa đàng hoàng, dấn thân cho công lý và sự thật! Hỡi ôi thực tế khác hẳn: Tìm kiếm lạc thú, tiện nghi, chê bai khổ chế hãm mình, hy sinh. Xin nhớ lời tác gỉa Abert Camus mà mọi người đều quen biết: “Pharisêu là ai đó đòi hỏi kẻ khác nhiều hơn là chính mình”. Lạy Chúa, xin giúp chúng con thành thật trong tuần lễ thánh thiện này, đừng giả hình nữa. Xin cho chúng con kết hợp cụ thể với Chúa trong lời nói, việc làm nhất là tâm tình vâng theo thánh ý Thiên Chúa Cha.

Vì Chúa có thể tránh được nhục nhã này, tránh vào thành thánh giết chết các ngôn sứ. Chúa đọc được các dấu hiệu và biết trước số phận đang chờ đón mình. Chúa có đủ tài năng để thay đổi nội dung rao giảng về Nước Trời đang mở rộng cho mọi người, ngay cả cho dân ngọai, về kẻ rốt hết lên hàng đầu và kẻ đang đứng đầu xuống hàng rốt hết, về sự hiện diện của Thiên Chúa trong các kẻ bé mọn, về Thiên Chúa giầu lòng thứ tha, về trời mới đất mới, ngõ hầu tránh khỏi tai họa. Nhưng Chúa đã không làm như vậy, thà lãnh nhận cái chết và giơ mặt chai như đá, để tiến vào Giêrusalem làm chứng cho sự thật.

Chúa đã trung thành với sứ vụ như người tôi tớ Thiên Chúa, phục vụ chân lý để chúng con được tự do. Bọn lính khi hành hạ Chúa đã chế diễu rằng:“ Kính chào vua dân Do thái” họ có biết đâu rằng đó là sự thật. Nếu quả là sự thật thì đâu là binh hùng tướng mạnh, đâu là quyền bính và ngai vàng? Con đường giải phóng dân Israel lại là một thất bại hoàn toàn? Chẳng ai tưởng tượng được: “Này vua các ngươi đang ngự đến, hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ”. Cả đến các nhà thông thái nhất trong dân Do thái cũng không thể đoán trước được Thiên Chúa đã chọn con đường như vậy để cứu vớt nhân loại. Chúng ta nên suy nghĩ kỹ bài Tin Mừng để nhìn ra sứ mệnh và sự nghiệp của Đức Giêsu. Ngài đích thực là người tôi tớ đau khổ và trung thành của Thiên Chúa, cương quyết vâng phục Thiên Chúa trong sứ vụ . Chứ đừng cắt nghĩa theo sở thích rồi hành động lung tung.

Có hai người bạn đi với nhau, một người tên Thắng, người khác tên Hùng. Khi đi qua một con suối, Thắng chỉ xuống nước nói:“ Hùng kìa, suối nhiều cá quá”. Hùng nhìn kỹ nhưng chẳng thấy cá đâu, dòng nước trong veo chẩy róc rách. Một lát sau họ đi qua đám dâu dại, Hùng vội bới đám dâu hái quả ăn. Thắng nói:“ Tớ chẳng thấy quả nào, cậu hái dâu ở đâu vậy?”. Hùng trả lời: “cũng như bạn trông thấy cá ở dưới suối”.

Đây là chuyện ngụ ngôn của một đấng đáng kính về tuần thánh. Tín hữu thường đi qua tuần lễ mà không có ích lợi gì. Thản hoặc người được ơn này, kẻ ơn khác, chứ không tận dụng cuộc thương khó của Chúa để thâu lượm hoa trái thiêng liêng. Chúng ta hãy thật sự cảnh giác về thói vô tình của mình, thú nhận tội lỗi, thực hành khổ chế để thu lượm kho tàng ơn cứu độ do cuộc thương khó Chúa mang đến thế gian. Thu lượm sự giầu có ấy không khó lắm đâu, nếu chúng ta biết hy sinh bản thân cùng với những đòi hỏi của xác thịt.

Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu nhắn nhủ các tông đồ hãy cầu nguyện luôn. Chúng ta hãy nghe lời Ngài bền bỉ trong kinh nguyện, thánh lễ và đừng bao giờ nản lòng. Cầu nguyện trong tuần thánh này là đi theo Chúa trong suốt cuộc khổ nạn của Ngài. Đọc và suy gẫm kỹ lưỡng các tường thuật thương khó, mỗi chữ, mổi câu đều mang ý nghĩa cho linh hồn. Thí dụ: Hãy dùng bữa tiệc với Ngài ở Bêtania sáu ngày trước lễ vượt qua và chứng kiến người phụ nữ đổ dầu lên đầu và xức thuốc thơm cho thân xác Ngài, rồi lấy tóc mà lau chân Ngài tiên báo sự mai táng của Ngài. Giuđa kết án bà là phí phạm nhưng cử chỉ của bà còn lưu truyền cho đến hôm nay. Cử chỉ thống hối và yêu thương ấy liệu có phải là một phí phạm? Chúng ta thì sao? Làm được hành động yêu mến nào đối với Thầy Chí Thánh?

Ngày hôm sau Ngài tiến vào thành thánh từ cổng phía đông, có đám đông tung hô vang dội vì họ đã được chứng kiến phép lạ Lazarô sống lại. Liệu Chúa đã phục sinh chúng ta khỏi tội lỗi và chúng ta tung hô Ngài vì biết ơn? Và bao nhiêu người trong họ lại hô lớn đòi xử tử Ngài cho máu đào của Ngài đổ trên đầu họ và con cháu họ! Sự lật lọng này phải chăng là của chúng ta khi gặp gian truân?

Lắng nghe bài giảng đanh thép của Ngài trong đền thờ: Nhà Cha Ngài là nhà cầu nguyện chứ không phải hang trộm cướp, buôn bán kiếm lời. Liệu chúng ta có buôn thần bán thánh, lợi dụng chức quyền để thu vét của cải danh vọng?

Hãy đồng bàn với các Tông đồ trong phòng tiệc ly để lắng nghe tâm huyết cuối cùng của Ngài. Trong đó Ngài tuôn đổ tình yêu xuống trên Giáo Hội mới, ban cho Giáo Hội thịt máu Ngài như lương thực nuôi linh hồn cho đến cõi sống muôn đời, quỳ xuống rửa chân cho các cán bộ của Giáo Hội mới và sai họ đi phục vụ thế gian. Liệu chúng ta theo nổi gương khiêm hạ của Ngài, hay vênh váo ta đây nhà rao giảng? Đòi ăn trên ngồi trưóc và buộc người ta kính trọng?

Hãy theo Gioan và Phêrô khi vệ binh đền thờ điệu Ngài đến nhà Caipha xem chúng ta có can đảm hơn Phêrô không? Ai trong chúng ta sẵn lòng vác đỡ thập tự Chúa trên đường ra núi sọ? Hoặc chí ít bớt đi một nết xấu, một tội lỗi để thánh giá Người đỡ nặng nề?

Mọi người đều tưởng rằng thập ác là kết liễu sự nghiệp của Ngài. Liệu chúng ta có can đảm tin rằng đau khổ và hấp hối chỉ tăng thêm lòng nhiệt thành vì tình yêu Chúa Cha và nhân loại của Ngài. Nó là khởi đầu chứ không phải là kết thúc công trình cứu chuộc? Vì thế chúng ta đứng đấy cùng với Đức Mẹ, thánh Gioan và các phụ nữ để cùng dâng thánh lễ với Chúa. Còn nhiều sự kiện khác nữa chúng ta phải suy gẫm và cầu nguyện. Các thánh đã từng làm như vậy, cho đến tận thế các linh hồn đạo đức còn sẽ thi hành. Đó là cốt yếu nền thánh thiện của Giáo Hội. Liệu chúng ta noi gương hay cho là cổ hủ để tìm kiếm những hình thức ồn ào khác? Ước mong mọi ngươi phân định được rõ ràng. Amen.

Thánh Ca : Tình Ngài Thương Con

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Phim Việt Nam : Đất Phương Nam

Đạo diễn: Nguyễn Vinh Sơn
Diễn viên: Hùng Thuận, Phùng Ngọc, Thúy Loan, Lê Quang, Mạnh Dung, Cát Phượng, Thanh Điền



Do nghịch cảnh An phải đi tìm cha, một người yêu nước đang làm quốc sự. Lưu lạc về phương nam, An gặp bao cảnh đời ngang trái.

Giữa đất trời mênh mông nhưng người nông dân phải mất đất; được những mùa vàng tươi, nhưng họ không còn lấy hạt lúa; họ muốn sống yên bình, đoàn tụ với gia đình, nhưng thực dân và phong kiến buộc họ trở thành những người nông dân nỗi dậy.

Tuy ba chìm bảy nổi giữa dòng đời, nhưng An luôn sống trong lòng nhân ái, đùm bọc của đồng bào - Ðó là nguồn sinh lực giúp em vượt qua gian nan, thử thách để tìm người cha thân yêu

Các bạn có thể xem phim trực tiếp theo YouTube playlist tại đây

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Phim Việt : Ván Bài Lật Ngửa - Nguyễn Trương Thiên Lý



Đạo diễn : Khôi Nguyên (Lê Hoàng Hoa).
Diễn viên : Nguyễn Chánh Tín, Thúy An, Thanh Lan, Lâm Bình Chi, Bùi Thương Tín, Trần Quang, Trần Quang Đại, Lê Cung Bắc, Lê Chánh, Lý Hùng, Minh Hoàng, Cai Văn Mỹ, Tư Lê, Nguyễn Cung, Đỗ Văn Nghiêm, Khương Mễ, Hồng Lực.
Kịch bản: Nguyễn Trương Thiên Lý (Trần Bạch Đằng)
Hãng sản xuất : Xí nghiệp phim Tổng hợp
Thể loại : Chiến tranh

Giải thưởng:
Giải đặc biệt LHP Việt Nam lần thứ VI - 1983
Giải Bông sen bạc LHP Việt Nam lần thứ VII - 1985
Giải nam diễn viên chính xuất sắc LHP Việt Nam lần thứ VII - 1985
Độ dài: 720 phút

Nội dung :

Vốn có quan hệ với giám mục Ngô Đình Thục và được ông này nhận làm con nuôi, Nguyễn Thành Luân được ông Thục giới thiệu từ Giáo sứ Vĩnh Long về Sài Gòn để giúp cho người em của Giám mục Thục là tổng thống Ngô Đình Diệm. Nhờ có sự đỡ đầu của Ngô Đình Thục nên Nguyễn Thành Luân được Diệm đặc biệt tin tưởng, ông trở thành một khuôn mặt được ưu ái trong chế độ Ngô Đình Diệm.

Tuy nhiên, đối thủ của Nguyễn Thành Luân lại chính là Ngô Đình Nhu -- một người em khác của Ngô Đình Thục, phụ trách công tác mật vụ. Cái quá khứ tham gia kháng chiến trong hàng ngũ Việt minh của Nguyễn Thành Luân khiến cho Nhu nghi ngờ và bí mật theo dõi ông.

Bên cạnh Nguyễn Thành Luân, Tổ chức cũng đánh vào một nữ cán bộ tình báo xinh đẹp, giỏi giang -- đó là Thùy Dung. Cô đã yễm trợ cho Nguyễn Thành Luân rất nhiều trong những hoàn cảnh cực kỳ khó khăn trước sự bủa vây của kẻ thù.

Bị Ngô Đình Nhu theo dõi, Nguyễn Thành Luân phải khéo léo vượt qua những thử thách mà đối phương gài đặt nhằm phát hiện tông tích của Luân, đồng thời ông phải hết sức khéo léo để bảo vệ võ bộc của mình, mà có thể giúp đỡ các đồng chí bị địch bắt, giải thoát cho họ khỏi nanh vuốt của kẻ địch. Những hành động đó không dễ dàng chút nào, nhiều lần tưởng chừng như Nguyễn Thành Luân bị lộ tông tích. Xong, với tài trí và lòng dũng cảm, ông đã vượt qua hết gian nan này đến thử thách kia, chiến thắng những kế hoạch của Ngô Đình Nhu để đạt được niềm tin của gia đình Ông Ngô, tiếp tục leo cao, giữ nhiều trọng trách về chính trị lẫn quân sự trong hang ổ của kẻ thù.

Bộ phim gồm 8 tập , các bạn có thể xem toàn bộ qua YouTube tại đây , hoặc xem từng tập theo danh sách :


Mời các bạn xem phim Ván Bài Lật Ngửa trực tiếp

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Tuyển tập một số phim của Hàn Quốc



Hơn 10 năm trở lại đây, màn ảnh nhỏ Hàn Quốc trở nên sôi nổi với nhiều bộ phim tình cảm lãng mạn pha lẫn yếu tố hài hước trẻ trung, những bộ phim đình đám gần đây vẫn giữ nguyên "hương vị" lãng mạn của phim tình cảm Hàn từ thời làn sóng Hallyu mới đổ bộ đầu những năm 2000, tuy nhiên thêm nhiều "gia vị" hài hước, mang đến một làn gió mới cho khán giả mê phim Hàn.

Xin giới thiệu đến các bạn một số bộ phim hài tình cảm lãng mạn nhất mọi thời đại trên màn ảnh nhỏ Hàn, xem bằng YouTube tại đây



Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Phim Việt : Người Đẹp Tây Đô (15 tập) - Trầm Hương



Đạo diễn : Lê Cung Bắc
Kịch bản : Trầm Hương
Hãng sản xuất : TFS
Thể loại : Tâm lí
Diễn viên : Mai Huỳnh ... giáo Thành ,Việt Trinh ... Bạch Cúc ,Thiệu Ánh Dương ... Hai Niệm ,Lê Tuấn Anh ... Trần Ðịnh ,Lê Công Tuấn Anh ... Quang , Hồng Ánh ... Bạch Vân ,Kim Xuân (NSƯT) ... vợ giáo Thành

Người đẹp Tây Ðô dựa trên nguyên mẫu là cuộc đời hoạt động của nữ chiến sĩ tình báo, con gái của một nhà giáo, hiệu trưởng trường trung học Cần Thơ trong thời Pháp thuộc. Câu chuyện viết dựa theo hồi ký của nhân vật mẫu, diễn ra trong thời gian từ sau 1940 đến 1954 tại miền Tây Nam Bộ.

Bạch Cúc, chị của một đàn em trai gái, là nữ sinh học giỏi, thuộc loại hoa hậu (Người đẹp Tây Ðô), tưởng đâu nhờ đó mà hưởng được vinh hoa, phú quý. Nhưng Bạch Cúc đã phải trải qua nỗi bất hạnh đầu đời con gái: bị gả về nhà địa chủ, làm vợ một anh chàng thuộc loại công tử Bạc Liêu. Tại nhà chồng, Bạch Cúc bị biến thành món hàng cho chàng công tử nhiều tiền, quen sống hưởng thụ kiểu thực dân. Và cô đã đứng về phía những người bị áp bức, bước chân theo đoàn quân khởi nghĩa tháng 8 năm 1945.

Bạch Cúc trở thành nữ chiến sĩ quân báo, và được đưa về Cần Thơ, nhân dịp thực dân Pháp rải truyền đơn kêu gọi những người trong vùng kháng chiến hồi cư. Thế là nhờ tài khéo léo và sắc đẹp Bạch Cúc đã thành ngôi sao sáng trong giới thượng lưu Cần Thơ, giao du với tất cả giới cầm quyền thực dân Pháp ở đây.

Trong suốt 8 năm liền (1946- 1954) Bạch Cúc trở thành đối tượng săn đuổi củà các sĩ quan Pháp- Việt, trong quân đội và tình báo Pháp. Cô trở thành người tình đơn phương của họ. Những tình nhân, đối thủ của cô lần lượt bị đo ván trong cuộc đấu tranh sống mái.

Trong cuộc đời hoạt động đầy gian lao, nguy hiểm và hy sinh của mình, Bạch Cúc tưởøng như đã không vượt qua nổi thử thách. Song với phẩm chất cực kỳ quý báu của người phụ nữ Việt Nam: trung kiên, bất khuất, trí tuệ và quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, Bạch Cúc đã vượt qua tất cả.

Người anh hùng ấy bây giờ đã già, tóc bạc phơ, đang ngồi trước những trang hồi ký đầy vinh quang nhưng cũng đẫm nước mắt.

Mời các bạn cùng theo dõi bộ phim , theo Playlist YouTube tại đây


Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Du lịch : Quy Nhơn - Bình Định

Bình Định là một tỉnh thuộc vùng duyên hải Nam Trung Bộ Việt Nam. Trung tâm hành chính của tỉnh là thành phố cảng Quy Nhơn nằm cách thủ đô Hà Nội 1.065 km về phía bắc và cách Thành phố Hồ Chí Minh 649 km về phía nam



Bình Định có diện tích tự nhiên 6.039 km², dân số 1.578.900 người, mật độ dân số 261.5 người/km² (số liệu năm 2007). Theo kết quả điều tra chính thức ngày 1 tháng 4 năm 2009, dân số tỉnh Bình Định khoảng 1.485.943 người. Đa phần là dân tộc Kinh, còn các dân tộc khác , chủ yếu là Chăm, Ba Na và Hrê, bao gồm khoảng 2,5 vạn dân.

Bình Định là mảnh đất có bề dày lịch sử với nền văn hoá Sa Huỳnh, từng là cố đô của vương quốc Chămpa mà di sản còn lưu giữ là thành Đồ Bàn và các tháp Chàm với nghệ thuật kiến trúc độc đáo. Đây cũng là nơi xuất phát phong trào nông dân khởi nghĩa vào thế kỷ 18 với tên tuổi của anh hùng áo vải Nguyễn Huệ; là quê hương của các danh nhân như Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân,Đào Tấn, Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Yến Lan, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Ngô Mây, Tăng Bạt Hổ, Diệp Trường Phát...

Bình Định còn nổi tiếng bởi truyền thống thượng võ và có nền văn hoá đa dạng phong phú với các loại hình nghệ thuật như bài chòi, hát bội, nhạc võ Tây Sơn, hò bá trạo của cư dân vùng biển... cùng với các lễ hội như: lễ hội Đống Đa, lễ hội cầu ngư, lễ hội của các dân tộc miền núi...

Thành phố Quy Nhơn có trường Đại học Quy Nhơn, Đại học Quang Trung (tư thục), Cao Đẳng Bình Định (trước kia là Cao Đẳng sư phạm Bình Định), Cao Đẳng Kỹ thuật, Cao đẳng Y tế Bình Định hàng năm đào tạo hàng ngàn sinh viên khoa học kỹ thuật cho tỉnh và khu vực miền trung Tây Nguyên.

Giới thiệu đến các bạn 2 clip du lịch về Quy Nhơn - Bình Định sau đây :

Clip 1

Clip 2

Mời các bạn xem một số hình ảnh du lịch Quy Nhơn - Bình Định:


Mộ Thi Sĩ Hàn Mặc Tử


Đường đi lên mộ thi sĩ Hàn Mặc Tử


Đi xuồng vào khu di tích Hàm Hô


Cảnh hoang sơ của núi rừng , sông suối Bình Định


Nghỉ mệt bên ven đường núi quanh co


Tham quan bảo tàng Quang Trung


Bảo tàng Quang Trung nhìn từ bên ngoài


Giếng nước nhà Tây Sơn


Nhà sàn dân tộc BaNa


Tháp Đôi - di tích Champa ở Bình Định


Chùa Long Khánh - ngôi chùa lớn nhất ở Bình Định (phần mới xây)


Chùa Long Khánh - ngôi chùa lớn nhất ở Bình Định (phần chùa cũ)

Mời xem toàn bộ anbum của chuyến đi Bình Định