Tác phẩm : Mười người da đen nhỏ
Tác giả : Agatha Christie
Người đọc : Thế Vinh
Mười người da đen nhỏ, nguyên bản tựa gốc tiếng Anh: Ten Little Niggers - là một tiểu thuyết hình sự của nhà văn Agatha Christie được nhà xuất bản Collins Crime Club phát hành lần đầu ở Anh ngày 6 tháng 11 năm 1939.
Tiểu thuyết nói về vụ án bí ẩn trên hòn đảo Soldier Island với 10 người bằng cách này hay cách khác đã thiệt mạng mà không hề có sự hiện diện hay dấu vết của thủ phạm. Đây được coi là một trong những tiểu thuyết hình sự xuất sắc và nổi tiếng nhất của Agatha Christie, trên 100 triệu bản sách đã được bán ra khiến tác phẩm này trở thành tiểu thuyết hình sự bán chạy nhất trong lịch sử xuất bản thế giới.
Mười người da đen nhỏ là tác phẩm của Agatha Christie được chuyển thể nhiều lần nhất, cả trực tiếp và gián tiếp, dưới dạng phim điện ảnh, truyền hình và kịch sân khấu. Năm 1943, chính Agatha Christie đã viết kịch bản vở kịch And Then There Were None trong đó phần kết được sửa cho phù hợp hơn với sân khấu: Lombard và Vera được cho là vô tội và sống sót, hai người sau đó yêu nhau. Ngày 14 tháng 10 năm 2005, một phiên bản mới của vở kịch đã được Steven Pimlott dựng cho Nhà hát Gielgud ở Luân Đôn, theo đó phần kết tương tự với phần kết gốc của truyện (tất cả 10 người đều thiệt mạng).
Bộ phim đầu tiên chuyển thể từ Mười người da đen nhỏ là tác phẩm điện ảnh And Then There Were None của đạo diễn René Clair thực hiện năm 1945. Năm 1965 Ten Little Indians được đạo diễn George Pollock thực hiện với bối cảnh chuyển từ hòn đảo ngoài khơi Devon sang vùng núi hiểm trở tại Áo. Năm 1974 một lần nữa Mười người da đen nhỏ được chuyển thể thành phim do Peter Collinson đạo diễn với bối cảnh là sa mạc Iran. Điện ảnh Liên Xô cũng có một chuyển thể của Mười người da đen nhỏ, đó là bộ phim Desyat' negrityat (tiếng Nga: Десять негритят), bộ phim của đạo diễn Stanislav Govorukhin này là tác phẩm điện ảnh duy nhất dùng nguyên phần kết của tiểu thuyết.
Các bạn có thể xem truyện tại đây, tải truyện audio về nghe theo file mp3 tại đây , nghe theo dạng audio book dành cho Iphone tại đây , nghe theo YouTube tại đây.
Tác phẩm : Hoàng Tử Nhỏ và Chú bé nghèo khổ
Tác giả: Mark Twain
Dịch giả: Minh Châu
Cha kể cho các con nghe câu chuyện cha được nghe một người kể lại, người này đã nghe cha anh ta kể, người cha ấy lại nghe cha ông kể lại và cứ như thế mãi...
Ba trăm năm nay, có lẽ còn lâu hơn thế, những bậc cha ông đã truyền lại cho con cháu câu chuyện này và như vậy, câu chuyện đã được gìn giữ lại cho những thế hệ sau...Có thể đây là một dã sử, cũng có thể là chuyện cổ tích hoặc chuyện hoang đường. Có lẽ chuyện này có thật, cũng có lẽ là không, nhưng dẫu sao cũng có thể có thật.
Có thể là xưa kia những nhà thông thái và các vị học giả tin câu chuyện này, những cũng có thể chỉ những người dân bình thường mới tin và yêu thích nó mà thôi...
Câu chuyện này kể về một Hoàng tử nhỏ và chú bé nghèo khổ , kể về việc hoán đổi vị trí của 2 người, từ đó bắt đầu cuộc sống mới của mỗi người ...
Tác phẩm : Người Sói Nhỏ
Tác giả: Cornelia Funke
Dịch giả: Khanh Khanh
Người đọc: Lê Bảo Quốc
Trong một lần đi coi phim cùng cô bạn Lina, Motte đã vô tình bị chó sói cắn. Từ đó cậu trở thành người sói bất đắc dĩ và thật khổ sở với những thay đổi bất thường trên cơ thể mình…. Liệu cuối cùng Motte có trở lại thành người bình thường được hay không ?
Mời các bạn cùng theo dõi tập truyện, nghe theo Sách Nói tại đây hoặc nghe theo "Phật Pháp Ứng Dụng" tại đây
01. Một cuộc gặp gỡ kỳ lạ
02. Lông và móng vuốt
03. Con chó Boxer của ông Klopotek
04. Còn hai ngày cho tới trăng tròn
05. Người trợ giúp trong cơn nguy cấp
06. Tấm bùa
07. Xui xẻo liên tiếp
08. Con chó sói
09. Râu và kính râm
10. Đêm trăng tròn - Cornelia Funke
Soo Jin là một nhà thiết kế thời trang nhưng mắc căn bệnh mất trí nhớ ngắn hạn. Mỗi lần đến cửa hàng mua đồ thì thể nào cũng để quên ví tiền và đồ đã mua.
Một ngày, Soo Jin mua một chai nước ngọt rồi cứ thế mà đi về, đến khi sực nhớ quay lại cửa hàng thì thấy lon nước ngọt bị một chàng trai cầm mất, Soo Jin đã cầm lấy lon nước và uống hết một mạch ! Khi lên xe bus, cô mới phát hiện ra rằng mình còn quên ví tiền, lúc quay trở lại Soo Jin mới biết rằng hoá ra lon nước của chàng trai kia không phải là của cô , lon nước ngọt và ví tiền để quên đã được người bán hàng cất giữ .
Khi công ty của Soo Jin phải sửa sang lại thì cô lại gặp chính chàng trai ấy có tên là Chul Soo, một người mơ ước sau này có thể làm kiến trúc sư. Dần dần cả hai đi tìm hiểu, yêu nhau và Soo Jin còn chủ động cầu hôn với Chul Soo. Nhưng sau khi kết hôn, căn bệnh mất trí của Soo Jin ngày càng nghiêm trọng đến nỗi nhiều khi cô còn không biết mình là ai, tuy vậy cô không muốn hình ảnh của Chul Soo sẽ biến mất trong trí nhớ của mình.
Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật thứ 26 MTN (A) :
Nguồn : www.40giayloichua.net
Mời nghe bài giảng chủ đề :"Vâng Lời & Tự Do " của Linh Mục Nguyễn Phi Long.
ĐƯỜNG LỐI CỦA THIÊN CHÚA
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái
1. Ðường lối lạ lùng của Thiên Chúa
Những bài đọc hôm nay trình bày đường lối hành xử của Thiên Chúa, rất khác với suy nghĩ của loài người:
•Cảnh cáo phạt người công chính và khuyến khích thưởng người gian ác (bài đọc I)
•Phê phán những người "đạo đức" như biệt phái, luật sĩ, tư tế, và đề cao những người tội lỗi như bọn thu thuế và gái điếm (bài Tin Mừng).
Không phải vì Thiên Chúa muốn làm ngược với loài người mà vì Ngài quan tâm tới những giá trị thực:
•Giá trị thực của một đời người không nằm ở quá khứ đạo đức hay tội lỗi của người đó, mà hệ tại hiện tại người đó có quyết tâm sống công chính hay không.
•Giá trị thực của con người không do những lời tốt đẹp người đó nói ra, mà do hành động của người đó.
Vì Thiên Chúa theo một đường lối như thế cho nên Ngài đã ưu ái những người một thời nổi tiếng tội lỗi như Giakêu, Mađalêna, tên trộm lành...
Phần chúng ta, đã biết đường lối của Chúa là như thế thì chúng ta phải làm sao?
•Ðừng nghĩ rằng mình đang thuộc hàng "công chính" để rồi ngủ mê trong ảo tưởng đạo đức về mình.
•Cũng đừng cho rằng mình thuộc hạng "thu thuế và đĩ điếm" để rồi buông xuôi cho dòng đời lôi cuốn.
2. Thành kiến
Bài đọc I cho thấy Thiên Chúa hành xử rất sáng suốt và hợp lý khi Ngài không có thành kiến đối với quá khứ của con người: người có quá khứ tội lỗi nhưng biết sửa đổi thì Ngài khen ngợi, kẻ có quá khứ đạo đức nhưng đang hướng theo con đường tội lỗi thì Ngài vẫn trách mắng.
Thực ra, con người không phải là một món đồ một khi đã được đúc khuôn thế nào thì mãi mãi vẫn là thế ấy. Con người là một tác phẩm đang được thực hiện: hôm qua khác hôm nay, và ngày mai sẽ còn khác nữa.
Thiên Chúa cho chúng ta nhiều cơ hội để sửa đổi và hoàn chỉnh. Tại sao chúng ta không cho chính mình những cơ hội ấy? Tại sao chúng ta không cho người khác những cơ hội ấy?
3. Mảnh suy tư
• Có hai tiếng người ta thường nói nhiều nhất, đó là "Vâng" và "Không". Nhưng giá trị của chúng không tùy vào lúc chúng vừa được nói ra, mà tùy theo sau đó người ta có thực hiện hay không. Nói "vâng" mà không làm đâu có giá trị bằng nói "không" mà lại làm.
• Lời hứa không tạo nên uy tín cho con người; lời nói tốt không thể thay thế cho những việc làm tốt.
• Con người chúng ta có thể thay đổi từ "vâng" sang "không" và từ "không" sang "vâng". Vì thế, cả hai người con trong dụ ngôn này đều có thể là bài học cho chúng ta: nếu chúng ta giống người con thứ nhất đã lỡ nói "không" với Chúa bấy lâu nay thì bây giờ chúng ta có thể nói lại "xin vâng"; còn nếu chúng ta giống người con thứ hai đã thưa "xin vâng" thì đừng để cho mình bị thay đổi mà sửa lại thành "không".
• Trong lịch sử Hội Thánh, rất nhiều vị thánh lớn đã từng là những kẻ tội lỗi ban đầu đã nói "không" với Chúa nhưng về sau đã sửa đổi và thưa "xin vâng". Thánh Augustinô là một thí dụ điển hình.
4. Chuyện minh họa
a/ Cha sở bảo ông chủ tịch Hội Ðồng Giáo Xứ tìm cho đủ 10 người đến cầu nguyện bên giường một người hấp hối.
Khi mọi người đã tụ họp đông đủ bên giường bệnh. Có người rỉ vào tai Cha Sở:
- Thưa Cha, trong đám này có mấy thằng chuyên môn trộm cắp.
- Càng tốt chứ sao, bởi vì trong trường hợp Thánh Phêrô không chịu mở cửa thiên đường thì mình nhờ họ mở khóa dùm.
b/ Một người suốt đời hết sức tránh tội. Hôm anh chết và lên trình diện với Thánh Phêrô thì trùng hợp cũng có một đám các cô đĩ điếm ở đó.
Thánh Phêrô hỏi các cô một cách ân cần, rồi mời các cô vào thiên đường. Người nầy khó chịu quá, hỏi tại sao, thì thánh nhân đáp:
- Nếu ngươi không chấp nhận lòng thương xót của Chúa đối với người tội lỗi, thì hãy đi đi. Chỗ của ngươi không phải ở đây!
Sám hối, canh tân đời sống và đón nhận Tin Mừng là những việc làm thường xuyên trong đời sống đức tin của người Kitô hữu. Lạy Chúa Giêsu, chỉ nguyên danh xưng Kitô hữu không đủ để bảo đảm phần rỗi cho chúng con, mà phải sống theo Lời Chúa trong Tin Mừng và thi hành ý Chúa mới giúp chúng con được sống muôn đời. Vậy xin Chúa ban ơn trợ giúp để chúng con có thể sống như Chúa đã dạy. Amen.
Thánh Ca : Xin Vâng
HỐI CẢI LÀ MỘT TIẾN TRÌNH , LÀ MỘT CUỘC DU HÀNH LIÊN TỤC , CHỈ KẾT THÚC VÀO LÚC CHẾT
Cha Mark Link, S.J.
Thomas Merton mồ côi cha mẹ năm 16 tuổi. Ðến năm 24 tuổi chàng trở thành phóng viên tờ Nữu Ước thời báo (New York Times). Năm 26 tuổi, chàng thu gom toàn bộ tài sản vào một chiếc túi vải rồi đến sống ở Kentucky và trở thành một thầy dòng chiêm niệm Trappist (Anh em hèn mọn).
Trong quyển sách tự thuật về cuộc sống tâm linh rất ăn khách nhan đề "The Seven Storey Mountain" (Ngọn núi bảy tầng), Thomas Merton mô tả lại bước đầu tiên trong tiến trình hối cải của chàng. Ngay khi vừa tốt nghiệp trung học, Thomas đã đi du lịch một mình qua Âu Châu và sống một cuộc sống hơi buông thả. Một đêm nọ, chính trong căn phòng chàng. Thomas bỗng nhiên ý thức được tội lỗi của mình. chàng viết: "Toàn bộ sự việc xảy ra nhanh như chớp… Bỗng dưng một nhận thức sâu xa về nỗi bất hạnh và sự hư hỏng của linh hồn mình xâm chiếm hoàn toàn thân tôi. Tôi vô cùng ghê tởm những gì tôi trông thấy… và linh hồn tôi ao ước trốn thoát khỏi tất cả điều ấy một cách mãnh liệt và cấp bách mà trước đó tôi chưa hề bao giờ cảm thấy như thế".
Merton nói rằng đó là lần đầu tiên chàng đã cầu nguyện, cầu nguyện thực sự. Chàng cầu xin Chúa, Ðấng mà trước đó chàng chưa hề biết, xin Ngài tự trời ngự xuống giải thoát chàng khỏi quyền lực xấu xa đã cầm giữ tâm hồn chàng trong vòng nô lệ.
Câu chuyện về Thomas Merton minh hoạ về sự hối cải của người con thứ trong câu chuyện Phúc âm hôm nay. Ðồng thời nó cũng minh họa cho sự hối cải mà tiên tri Êdêkien nhắc đến trong bài đọc thứ nhất hôm nay.
Ðiều gì đã khiến cho người ta hối cải giống như trường hợp của đứa con thứ trong Phúc âm hôm nay, hay giống như Thomas Merton trong câu chuyện trên?
Cách đây nhiều năm, các lý thuyết gia chính trị thường phác thảo những bước cần thiết cho một cuộc cách mạng trong một nước.
Bước thứ nhất là tạo ra tâm lý bất mãn tận căn nơi dân. Bởi vì thiên hạ chỉ nghĩ đến việc đổi thay nếu họ cực kỳ bất mãn với tình cảnh hiện tại của họ. Ðiều này cũng đúng xét về bình diện từng cá nhân. Người ta chỉ lưu tâm thay đổi cuộc sống riêng khi nào họ bất mãn với hiện trạng cuốc sống ấy. Chúng ta thấy rõ điều này trông trường hợp của Thomas Merton. Chàng đã bất mãn sâu xa với cuộc sống mình. nói cách khác, bước đầu tiên trong tiến trình hối cải là bất mãn với cuộc sống của chính mình. "Bước nảy lửa" trong đời Thomas Merton chính là điều chàng kinh nghiệm được trong căn phòng khách sạn của chàng. Nói theo ngôn ngữ thần học, đó là lúc ân sủng Chúa tuôn xuống.
Bước thứ ba là thực hiện một điều cụ thể đầu tiên hướng về một cuộc sống mới. Chúng ta cũng thấy điều này nơi cuộc đời Thomas Merton. Ngay sáng hôm sau, sau khi có được cái kinh nghiệm đã xảy ra trong căn phòng khách sạn, Thomas Merton đã đi bộ ra ngoài ánh nắng ban mai. Tâm hồn ngài tan nát vì đau đớn và ăn năn. Nhưng đây là một cảm giác tốt đẹp, giống như cái nhọt được bác sĩ dùng dao giải phẫu.
Dù chưa phải là người Công giáo, Merton vẫn đi đến một nhà thờ quì gối xuống và chậm rãi đọc kinh Lạy Cha với tất cả niềm tin của mình. Sau khi cầu nguyện xong, Merton trở lại dưới ánh nắng mặt trời. Chàng cảm thấy như được tái sinh. Trông thấy một bức tường thấp bằng đá, Merton liền ngồi xuống trên đó lòng hân hoan trong niềm an bình tâm hồn mới tìm gặp được. Trước đây chưa bao giờ Merton có được sự an bình như thế.
Merton vẫn còn quãng đường dài phải bước trước khi hoàn tất cuộc hối cải của chàng. Tuy nhiên chàng đã bắt tay làm một việc đầu tiên cực kỳ quan trọng là hướng về một cuộc sống mới. Cần phải ghi nhớ rằng tất cả chúng ta vẫn còn lữ hành trên đường hướng về sự hối cải trọn vẹn. Chẳng hạn, trong chúng ta có một số người cần phải chiến đấu để từ những Kitô hữu bình thường trở thành Kitô hữu tốt, một số khác cần phải cố gắng từ những Kitô hữu tốt trở thành những Kitô hữu xuất sắc. Và số khác nữa thì cố gắng từ những Kitô hữu xuất sắc trở thành kitô hữu gương mẫu.
Khi bình luận về cuộc du hành bất tận của người kitô hữu hướng về sự hối cải trọn vẹn, một thần học gia thế kỷ 19 người Ðan Mạch tên là Soren Kierkegaard đã nói: "Không hề có tình trạng đã thành một kitô hữu mà chỉ có tình trạng đang trở thành một kitô hữu"
Như thế, sự hối cải là một tiến trình, là một cuộc du hành đang tiếp diễn và chỉ chấm dứt khi nào chúng ta chết.
Bước thứ nhất trong cuộc du hành này là sự bất mãn tận căn với nếp sống hiện tại của chúng ta. Hãy nhớ lại Merton đã bất mãn với cuộc sống mình như thế nào.
Bước thứ hai là bước tia lửa làm thành ngọn lửa thúc giục chúng ta phải làm một điều gì đó cho cuộc đời mình. Hãy nhớ lại cảm nghiệm trong căn phòng khách sạn của Merton.
Bước cuối cùng là thực hiện việc làm đầu tiên cực kỳ quan trọng là hướng về một cuộc sống mới. Hãy nhớ lại Merton đã tới nhà thờ để cầu nguyện ngay sáng hôm sau khi xảy ra cảm nghiệm trong căn phòng khách sạn.
Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta khám phá ra cuộc sống của mình. Chúng ta có cảm thấy bất mãn về mối tương giao hiện tại giữa mình và Chúa Giêsu không? Chúng ta có ao ước thân tình sâu sắc hơn với Chúa không? Chúng ta có muốn yêu thương gia đình láng giềng chúng ta nhiều hơn giống như Chúa Giêsu yêu thương họ không?
Nếu có thì các bài đọc hôm nay có thể ví như tia lửa bật ra để biến thành ngọn lửa mà chúng ta cần thiết phải có để làm nên một điều gì cụ thể cho các mối tương giao nêu trên.
Có lẽ việc làm đầu tiên cực kỳ quan trọng hướng về cuộc sống mới là ra trình diện để được chữa lành trong Bí tích Cáo giải; là bắt đầu bỏ giờ ra nhiều hơn cho việc cầu nguyện, là lưu tâm đến một số vấn đề gia đình, chẳng hạn như tính hay nóng nảy với con cái, đồng thời cầu xin Chúa Giêsu giúp chúng ta làm một điều gì đó cụ thể ngay tức khắc để lướt thắng khó khăn ấy.
Ðây là lời mời gọi hướng đến đức tin mà chúa ngỏ với mỗi người chúng ta đang hiện dịên nơi đây qua các bài đọc hôm nay.
Ðể kết thúc, chúng ta hãy cầu nguyện: Ôi giọng nói của Chúa Giêsu, Xin hãy kêu gọi chúng tôi, Khi chúng tôi lạc bước quá xa Ngài.
Ôi đôi mắt Chúa Giêsu, Xin hãy mỉm cười nhìn chúng tôi Khi chúng tôi cần Ngài khích lệ
Ôi đôi tay Chúa Giêsu, Xin hãy xức dầu cho chúng tôi Khi chúng tôi yếu đuối mệt mỏi.
Ôi cánh tay Chúa Giêsu, Xin hãy nâng đỡ chúng tôi Khi chúng tôi vấp ngã.
Ôi trái tim Chúa Giêsu, Xin hãy giúp đỡ chúng tôi yêu thương nhau Như chính Ngài đã yêu thương chúng tôi.
Thánh Ca : Con Vẫn Trông Cậy Chúa
ĐƯỜNG LỐI CỦA CHÚA CÔNG BẰNG
Msgr. Edward Peter Browne
L. M. Gioan Trần Khả chuyển dịch
Lời đầu tiên trong bài đọc thứ nhất của Thánh Lễ hôm nay là, “Các ngươi nói: Đường lối của Chúa không công bằng.” Các bạn đã nghe nói như thế ở đâu? Bác bạn nghe nói như thế mỗi ngày. Chúng ta hãy tìm hiểu qúa trình của bài đọc thứ nhất. Bài đọc được trích ra từ sách Tiên Tri E-dê-ki-en, người đã sống ở khoảng năm 550 tới năm 600 trước Chúa Kitô. Vị Tiên Tri đã nói với dân Do Thái trong thời kỳ lưu đầy ở Ba-by-lon, và dân chúng đang kêu than, “Đường lối của Thiên Chúa không công bằng; tại sao chúng tôi lại phải sống lưu đầy? Tại sao chúng tôi phải chịu khổ vì tội và sự xấu gây ra bởi tổ tiên chúng tôi?”
Bất Tuân Thời Xưa
Như các bạn biết, người Do Thái là dân riêng của Chúa. Thiên Chúa đã giải thoát họ khỏi vòng lệ của người Ai-cập, dẫn đưa họ qua sa mạc, vượt qua biển, để vào đất hứa, cho họ một vương quốc, làm cho họ trở nên một dân tộc vĩ đại, một giòng giống cai quản và thống trị, và ngài đã nói vớ họ, “Hãy tuân giữ lệnh truyền của Ta.” Nhưng họ đã không tuân lệnh. Họ đã ngụp lặn trong não trạng của thời đại đó, chủ thuyết thờ ngoại thần thời đó, và họ đã trôi dạt càng ngày càng xa Thiên Chúa. Họ đã làm những việc bất xứng thịnh hành trong dân ngoại thời đó. Họ đã rơi vào các thứ tội lỗi và sa đọa. Nhiều năm và nhiều thế hệ Thiên Chúa đã sai các tiên tri và sứ thần đến nói với dân Do Thái rằng, “Đừng làm như thế! Hãy hối cải. Thay đổi lối sống. Hãy tuân giữ các lề luật Ta đã ban cho các người, tôn kính Một Thiên Chúa chân thật.” Nhưng họ cứ tiếp tục xa rời cho dù Ngài đã cảnh cáo họ. Sau cùng Thiên Chúa đã nói, “Đủ rồi!” Và Ngài đã để cho họ bị bắt bớ lưu đầy. Toàn dân tộc bị bắt đi lưu đầy ở Ba-by-lon. Dân Do Thái cứ tiếp tục theo đường tội lỗi ở Ba-by-lon, duy trì những tập tục ngoại thần. Khi E-dê-ki-en đến cảnh cáo họ thì họ nói, “Đường lối của Chúa không công bằng; Ngài đã không cho chúng tôi làm điều chúng tôi thích. Chúng tôi muốn đi theo với thế gian và Thiên Chúa lại nói rằng chúng tôi không được làm như thế. Và chúng tôi đã bị trừng phạt.” Họ đã than là họ đã bị trừng phạt.
Bất Tuân Thời Nay
Một cách nào đó chúng ta cũng có cái giống như thế ngày nay. Người ta nói, “Đường lối của Thiên Chúa không công bằng. Ngài đòi chúng ta phải tuân giữ các giới răn. Ngài bảo chúng ta phải chu toàn lề luật của Chúa, “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng hết linh hồn và yêu thương tha nhân như chính mình, tuân giữ lề luật và làm theo ý của Thiên Chúa và như thế sẽ được cứu rỗi.” Nhưng người ta không muốn nghe điều đó. Họ phản đối Giáo Hội, giống như người con lớn trong dụ ngôn hôm nay. Họ tuyên xưng là người Công Giáo. Đúng thế, họ là những người Công Giáo; họ đi lễ thường xuyên, họ còn đọc kinh Mân Côi và những lời kinh nguyện khác nữa, nhưng đừng nghĩ là họ tuân giữ tất cả lệnh truyền và lề luật, bởi vì, theo họ nghĩ, thời gian đã thay đổi và luân lý cũng thay đổi. Giáo Hội là Thân Thể của Chúa Kitô và người ta nói rằng Giáo Hội không công bằng vì không để cho họ sống buông thả giống như toàn thể xã hội đang sống. Họ muốn có quyền tham gia vào mọi hành động tính dục; họ muốn có quyền ly dị, bỏ chồng bỏ vợ, bởi vì đó là đường lối của thời đại. Người ta cho rằng Giáo Hội nên cho phép nhóm này nhóm kia làm như thế cho dù nó là tội lỗi và xấu xa. Người ta coi thường Giáo Hội, Thân Thể của Chúa Kitô. Họ nói đường lối của Giáo Hội không công bằng bởi vì Giáo Hội không cho phép để những thứ xấu xa kinh tởm trước nhan Thiên Chúa. Người ta hỏi tại sao Thiên Chúa lại sửa phạt họ vì họ chỉ làm những gì mà những người thế gian làm. Họ nói là đường lối của Thiên Chúa không công bằng. Nó không giống với thế gian. Thiên Chúa nói với chúng ta rằng chúng ta phải đi theo Ngài chứ không theo thế gian.
Tâm Tình Người Công Giáo
Trong bài đọc thứ hai, thánh Phao-lô nói với tín hữu Phi-lip-phê rằng, “Anh em hãy có những tâm tình như Đức Kitô.” Tâm tình của anh em. Nếu các bạn xưng mình là người Công Giáo thì tâm tình của các bạn phải giống Đức Kitô. Và thánh Phao-lô cũng nói, “Cho dù Đức Kitô là Chúa, Ngài đã không nghĩ nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người còn hạ mình, vâng lời chịu chết.” Chúa Giêsu cũng nói với chúng ta như thế. Chúng ta phàn nàn kêu gào rằng đường lối của Thiên Chúa không công bằng, nó không giống với đường lối của người thế gian. Thiên Chúa muốn chúng ta tốt lành, công chính và thánh thiện, tỏ bày tình yêu mến Ngài, tỏ bày tình yêu thương tha nhân, vâng theo ý của Thiên Chúa. Nhưng chúng ta lại cho như thế là không công bằng bởi vì nó không phải là cách chúng ta thấy ở thế gian.
Nếu chúng ta bằng lòng làm theo ý muốn của Thiên Chúa, chúng ta sẽ được cứu rỗi. Nhưng bất cứ ai đi xa lạc khỏi lối sống tốt lành, khỏi lối sống công chính, như Ê-dê-ki-ê nói, “Khi người công chính từ bỏ lẽ công chính của mình mà làm điều bất chính thì nó phải chết.” Bởi vì họ đã bỏ sự tốt lành để làm xấu và phạm tội, thì họ phải chết. Ngày nay cũng giống như thế. Nếu một người bỏ con đường công chính và hòa theo thế gian, chạy theo thói đời, thì họ chết tinh thần, họ không có đời sống sung mãn. Nhưng nếu người tội lỗi làm theo ý của Thiên Chúa và thay đổi, thì sẽ được sống. Chúa nói là chúng ta cần phải ăn năn hối cải trở nên giống Chúa ở mọi cách. Chúng ta phải trở nên giống Chúa Kitô. Tâm tình của chúng ta phải là tâm tình của Chúa Kitô. Chúng ta phải để những thứ của thế gian qua một bên, làm theo ý của Thiên Chúa để nhờ đó chúng ta có thể có đời sống viên mãn bây giờ và sau này.
- Tên phim: Hồn Kiếm - Cán Hoa Tẩy Kiếm Lục
- Đạo diễn: Vương Tinh
- Diễn viên: Tạ Đình Phong, Chung Hân Đồng, Kiều Chấn Vũ, Y Năng Tịnh, Đàm Diệu Văn, ...
- Thời lượng: 40 tập
- Quốc gia: Trung Quốc - Hồng Kông - Đài Loan
- Năm sản xuất: 2007
Một chàng võ sĩ Nhật Bản mình mặc áo trắng, tay cầm bảo kiếm “Trường Quang”, đơn độc đến trung nguyên chỉ với một mục đích: tìm cho ra bảy thanh kiếm vang danh khắp võ lâm Trung Nguyên, hoàn thành di nguyện của sư phụ. Hô Diên Đại Tạng chính là chàng!
Ở vùng đất xa lạ nhưng có phần lưu luyến này, chàng phải giao đấu với hàng loạt cao thủ võ lâm, thậm chí còn phải giao đấu sinh tử với Phương Bảo Ngọc, người em cùng mẹ khác cha với chàng. Tuy nhiên tất cả mọi chuyện đều là âm mưu quỷ kế của ngụy quân tử Vương Điên và Mộc Lang Thần Quân. Trong giờ phút liên quan tới tính mạng, chàng đã quen và nảy sinh tình cảm với Châu Nhi, con gái của Vương Điên …
Bạch Diễm Chúc, mẹ ruột của Đại Tạng và Bảo Ngọc, nhìn thấy hai con trở thành thù địch mà lòng đau như cắt. Tử Y Hầu, đệ nhất cao thủ võ lâm, si mê cuồng dại Bạch Diễm Chúc, ôm nỗi ăn năn vì năm xưa đã lỡ tay giết anh ruột (cha của Bảo Ngọc), bao năm nay không ngừng đi tìm tung tích Bạch Diễm Chúc. Ông đã truyền dạy võ công cho Bảo Ngọc và chờ ngày chàng trai này biết được sự thật, trả mối thù giết cha, để lòng ông được thanh thản!
Các cuộc tranh chấp của võ lâm tập trung tại cổ thành La Á nơi cất giữ kho báu và bảo kiếm theo truyền thuyết. Chính ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Mộc Lang Thần Quân đã chết dưới kiếm của người con gái mình yêu thương, mọi tranh giành cũng kết thúc …
Phim Lục Phiến Môn lấy bối cảnh giữa thời Minh, hoàng đế già hôn mê bất tỉnh, việc lập thái tử bị trì hoãn không quyết. Hoàng tử và Tề vương nhăm nhe hoàng vị, âm thầm cấu xé. Lúc này trong kinh thành xảy ra vụ án giết người hàng loạt, chỉ định cho Lục Phiến Môn xử lý vụ này. Thống đới của Lục Phiến Môn là Thân Tử Mộc vốn định làm sứ giả hoà bình, nhưng không ngờ người con trai Thân Lực Hành lại vô tình bị cuốn vào trong vụ án này. Thân Tử Mộc bị ép cùng với Thân Lực Hành phá vụ án đó. Thân Lực Hành thiên phú dị bẩm, nhanh chóng phá được án, nhưng đồng thời cũng mở ra tấm màn đấu tranh cung đình.
Thân Lực Hành điều tra càng sâu, vụ án càng lộ ra nhiều khúc mắc, cuối cùng vén ra một loạt tội trạng của hoàng hậu 10 năm về trước. Chân tướng sẽ ảnh hưởng đến sự kế thừa ngôi vị, cũng vì vụ án này mà Thân Lực Hành bị ám hại. Đúng lúc này, hoàng đế khỏi bệnh, Tề Vương nhân cơ hội này bí mật tấu lên kết quả phá án của Thân Lực Hành. Hoàng thượng nổi cơn lôi đình, hoàng tử bị giam lỏng, ngôi vị sắp rơi vào tay Tề vương. Lúc đó, Thân Lực Hành đột nhiên phát hiện hung thủ giết chết cha mình là thủ hạ của Tề Vương, Tô Dật Thanh, và nguồn cơn mọi chuyện đều xuất phát từ Tề vương. Thân Lực Hành trả thù cho cha, công bố chân tướng, đồn Tề cương đến bước đường cùng phải dấy binh tạo phản Thân Lực Hành giúp đỡ hoàng tử trở mình và thuận lợi đăng lên ngôi vị.
Thầy thuốc ưu tú Đỗ Hồng Ngọc sinh năm 1940 tại LaGi, Hàm Tân, Bình Thuận. Nguyên Trưởng khoa cấp cứu, bệnh viện Nhi Đồng 1, TP.HCM. Giám đốc Trung tâm Truyền thông Giáo dục Sức khỏe TP.HCM. Hội viên Hội nhà văn T.PHCM với bút danh Đỗ Nghê.
Một số tác phẩm đã xuất bản:
1/ Thơ: Thơ Đỗ Nghê, Giữa hoàng hôn xưa...
2/ Sách cho tuổi mới lớn: Bác sĩ và những câu hỏi tuổi mới lớn, Khi người ta lớn…
3/ Sách cho các bà mẹ: Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng, Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc...
4/ Sách cho tuổi chớm già và già: Gió heo may đã về, Già ơi... chào bạn, Cành mai sân trước...
5/ Tạp văn cho những người trẻ: Thư gửi người bận rộn, Người trẻ lạ lùng.
6/ Nghiên cứu Phật giáo: Nghĩ từ trái tim, Như thị, Gươm báu trao tay...
Hiện nay ông đang cộng tác viết bài cho rất nhiều báo và tạp chí. “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho người ta ngạc nhiên một cách thú vị”, đó lời nhận xét của học giả Nguyễn Hiến Lê viết về bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.
Bác sĩ và những câu hỏi của tuổi mới lớn là cuộc trao đổi trò chuyện tại Phòng mạch Mực tím trên báo Mực tím sẽ giải đáp cho những thắc mắc riêng tư của lứa tuổi dậy thì.
Hãy làm quen với cơ thể mình, hiểu rõ các đặc điểm cơ thể mình, từ đó chấp nhận mình hơn, vui vẻ - tự tin hơn, hãnh diện về mình hơn.
Xin trân trọng cùng chia sẻ những dòng trao đổi tâm tình này với tuổi mới lớn hôm nay!
Hai mươi năm trước, triệu phú người Mỹ gốc Việt- Đại Phong vì chữ hiếu với cha mẹ buộc phải xuất cảnh đi nước ngoài, bỏ lại người yêu tên Hương ở quê nhà. Hương oán hận ông Phong nên cắt đứt mọi liên lạc. Bản thân ông Phong cũng hối hận nên không lập gia đình.
Nhiều năm sau, ông gặp lại người bạn cũ trên đất khách, mới biết Hương đã sinh cho mình một cô con gái. Ông Đại Phong lập tức nhờ cháu gái của mình là Bảo Châu tìm tung tích hai mẹ con bà Hương đã thất lạc. Tuy nhiên, ông đã nhờ lầm người. Bảo Châu vốn là một cô gái xảo quyệt.
Do biết mình là đứa cháu gái duy nhất của ông Phong nên cô luôn nghĩ mình là người thừa kế gia sản kếch sù của bác mình. Tin ông Phong còn một đứa con gái đã làm cô thất vọng và bực tức. Cô cùng mẹ dựng lên một kịch bản để lừa gạt ông Phong. Bảo Châu thuê Phương, một cô gái nghèo có gương mặt giống bà Hương lúc trẻ về làm con của ông Phong. Vì cần tiền chữa bệnh cho mẹ nên Phương đồng ý tham gia vở kịch của Bảo Châu.
Khi về sống với ông Phong, Phương đã dần chiếm được cảm tình của mọi người xung quanh.Ngay cả chàng giám đốc CEO tài giỏi Minh Tùng mà Bảo Châu thương thầm cũng để ý cô gái mới xuất hiện. Anh đã bị tính chân thật và sự hiếu thảo của Phương chinh phục. Bản thân ông Phong cũng hết mực thương cô.
Đến lúc này, Bảo Châu tung ra chiêu độc nhất của mình. Đó chính là tố giác Phương mạo nhận là con của bác mình để chiếm gia tài. Ông Phong nghe tin này bị sốc và ngã quỵ. Việc quản lý gia sản nhanh chóng được Bảo Châu tiếp nhận tạm thời. Thế nhưng, Minh Tùng đã sáng suốt nhận ra mọi việc và quyết tâm lật tẩy Bảo Châu.
Bộ phim dài 30 tập do đạo diễn Văn Công Viễn dàn dựng, với sự tham gia của các diễn viên Phương Trinh, Hoàng Anh, Diễm My, Duy Nhân, Huỳnh Anh Tuấn, Phi Phụng...
Mời các bạn theo dõi bộ phim , xem bằng Playlist YouTube tại đây:
1. Tư tưởng của Thiên Chúa không giống tư tưởng loài người
Loài người chúng ta suy nghĩ giống như một người buôn bán: món hàng trị giá thế nào, vậy phải mua thế nào, bán thế nào? bao nhiêu thì đúng, bao nhiêu thì sai?
Chúng ta áp dụng suy nghĩ ấy chẳng những trong đối xử với người khác, mà còn cho cả Thiên Chúa nữa: tôi đã làm gì và làm bao nhiêu, cho nên Thiên Chúa phải ban cho tôi ơn gì và ban bao nhiêu. Chúng ta cho rằng như thế là công bằng.
Nhưng Thiên Chúa không muốn làm người bán cũng không muốn làm người mua. Ngài chỉ muốn làm người Cha, yêu thương chúng ta là con. Ngài chỉ có thương yêu và chỉ dùng lòng tốt để đối xử. Ðối với từng đứa con, Ngài không xét xem nó đã làm được gì, nó đáng được bao nhiêu. Ngài chỉ nghĩ nó cần được chăm sóc như thế nào, ban cho nó cái gì là tốt nhất…
Khi lẩm bẩm trách, những người thợ làm nhiều giờ muốn lấy suy nghĩ của mình áp đặt lên suy nghĩ của ông chủ, họ muốn ông đừng làm người cha yêu thương mà hãy làm một người buôn bán vô tình.
2. Công bình và thương xót
Nhiều người đọc xong dụ ngôn này đã nghĩ rằng Thiên Chúa đối xử không công bình vì Ngài đã trả cùng một đồng cho những người làm việc suốt ngày và người chỉ làm có một giờ.
Thực ra chẳng có gì là không công bình cả: Vì ông chủ đã thỏa thuận với thợ về tiền công mỗi ngày là một đồng, nên nếu ông trả không đủ một đồng thì mới bất công. Nói cho đúng hơn: đối với những người làm suốt ngày thì ông chủ công bình; còn đối với người làm chỉ có một giờ thì ông chủ đã đối xử hơn mức công bình: ông đối xử theo lòng thương xót.
Xem ra, đòi hỏi công bình là điều hợp lý. Nhưng xét theo thực tế, chúng ta không chịu nổi nếu Chúa cứ theo công bình à đối xử với chúng ta, đúng như lời Thánh vịnh "Nếu Chúa chấp tội thì ai nào đứng vững được". Cho nên, xét cho cùng thì chúng ta cần đến lòng thương xót của Chúa hơn là đến đức công bình của Ngài.
Vả lại, đối xử công bình là đối xử bằng lý, còn đối xử với lòng thương xót là đối xử theo tình. Mỉa mai thay, bất chính như con người thì hay đòi đối xử bằng lý, còn công chính như Thiên Chúa lại thích đối xử bằng tình.
Flor McCarthy đã chứng kiến một cảnh tượng tương tự với dụ ngôn này và cho biết ông đã thay đổi cách suy nghĩ ra sao sau khi chứng kiến nó: có lần ông đến Cape Town nước Nam Phi. Ðó là một buổi sáng mùa hè. Ông thấy một đám đông đứng ngoài đường không làm gì cả. Ban đầu ông nghĩ rằng đó là những kẻ lười biếng, đang khi những người khác lo làm ăn thì những người này đứng đó chẳng làm gì cả. Ðến trưa ông vẫn còn thấy đám người ấy vẫn đứng đó, mồ hôi đã nhễ nhại ướt đẫm lưng áo. Hỏi kỹ thì mới biết họ là những người thất nghiệp. Họ đứng chờ ngoài nắng, hy vọng có ai đến thuê họ đi làm chăng. Mãi tới chiều ông vẫn thấy đám người đó. Và khi hết ngày, họ lủi thủi ra về, trông rất tội nghiệp. Hôm đó McCarthy rất hối hận vì đã vội kết án những con người tội nghiệp ấy. Và ông đã soạn một lời cầu nguyện như sau:
"Tư tưởng của Ta không giống tư tưởng các ngươi
và đường lối Ta không giống đường lối các ngươi"
"Như trời xanh cao hơn đất bao nhiêu
thì đường lối Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi bấy nhiêu"
Lạy Chúa
Tư tưởng chúng con rất nông cạn, đường lối chúng con rất hẹp hòi
Bởi vì trí óc chúng con nghèo nàn và con tim chúng con chật chội.
Xin Chúa mở rộng trí óc và con tim chúng con
để chúng con suy nghĩ giống Chúa hơn, và hành động giống Chúa hơn.
Xin giúp chúng con đừng bực bội vì lòng tốt của Chúa đối với người khác
Xin giúp chúng con ý đừng cho rằng chúng con đáng được Chúa thưởng công
Xin giúp chúng con ý thức rằng chúng con cần đến lòng thương xót hơn là đức công bình của Chúa.
3. Giờ thứ 11
Cuối đoạn Tin Mừng này có một câu bất ngờ: "Kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết".
Trong Tin Mừng có nhiều thí dụ minh họa: Một chàng thanh niên giàu có và đạo đức hỏi Ðức Giêsu: tôi đã giữ các giới răn từ thuở nhỏ, vậy tôi phải làm gì thêm để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? Lần kia Phêrô áy náy trình với Chúa: Thưa Thầy, này chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy thì sao? Bồn chồn hơn nữa, hai người con Ông Dêbêđê nghĩ rằng mình thuộc số môn đệ đi theo Thầy trước hết cho nên xin Thầy dành cho mình hai chỗ tả hữu trong Nước của Ngài. Nhưng, đối với những "kẻ trước hết" ấy, Ðức Giêsu đã không dành hai chỗ tả hữu ưu tiên, Ngài lại ban chúng cho hai tên trộm cướp. Ðúng vậy, hai "kẻ sau hết" này đã ở hai bên tả hữu của Thập giá.
Nói "trước hết" và "sau hết" là tính theo thời gian. Nhưng liên hệ với Chúa không tính bằng thời gian mà bằng sự gắn bó tình yêu.
4. Hãy có một não trạng mới
Ðiểm sâu sắc nhất của dụ ngôn những người thợ vườn nho là đặt đối lập nhau hai não trạng:
a/ Não trạng của những thợ làm nhiều giờ là óc tính toán: làm gì cũng là để tính công, công càng nhiều thì phải được hưởng càng nhiều.
Ðây là não trạng của đa số tín hữu chúng ta. Chúng ta tính toán mình đã giữ đạo bao nhiêu năm, đọc kinh dự lễ bao nhiều lần, làm việc lành phúc đức bao nhiêu việc v.v.
Với não trạng ấy, chúng ta chăm chăm nhìn đến những việc mình đã làm và cứ bo bo nhìn vào sổ thu của mình. Chúng ta nghĩ rằng khi đến cuối đời (hết ngày làm việc), trình quyển sổ thu đó cho Chúa thì chắc chắn Ngài sẽ mở kho tàng ơn cứu độ và thanh toán sòng phẳng cho chúng ta.
Nhưng trong não trạng ấy, ta là ai, Thiên Chúa là ai, liên hệ giữa Thiên Chúa và ta là gì? Ta chỉ là người làm công, Thiên Chúa là người thuê mướn, liên hệ hai bên là hợp đồng làm ăn.
Sống đạo theo não trạng này thật là nặng nhọc và vô tình vô nghĩa.
b/ Thực ra, Thiên Chúa đâu có tự coi là người thuê mướn và cũng đâu có coi chúng ta là người làm công.
Thiên Chúa yêu thương chúng ta theo hoàn cảnh của mỗi người chúng ta. Người thì hoàn cảnh này (đứng trước vườn nho từ sáng sớm), người thì hoàn cảnh khác (đứng trước vườn nho khi đã gần hết ngày), nhưng người nào cũng được Thiên Chúa thương và ban cho ơn cứu độ (được vào vườn nho, được lãnh một đồng).
Não trạng thoải mái và hạnh phúc nhất là cảm nhận tình thương ấy và đáp lại tình thương bằng cách tận tâm tận lực canh tác vườn nho, không tính toán làm lâu hay làm mau, làm được nhiều hay làm được ít, chịu cực khổ nhiều hay ít.
Cần phải thay đổi não trạng: sống đạo không bằng tính toán mà bằng cả tấm lòng.
5. Chuyện minh họa
Ðây là diễn tiến một cuộc chạy đua 3000 mét.
Lúc bắt đầu, những tay đua chạy san sát nhau thành một nhóm rất đông. Một lúc sau, một nhóm nhỏ đã tách rời đám đông và chạy phía trước. Còn vài chục mét nữa thì một người vọt lên rất nhanh và tới đích.
Khán giả vỗ tay hoan hô nồng nhiệt. Một số người ôm những bó hoa tới tặng nhà vô địch. Các phóng viên xách Camera và máy chụp hình tới, vừa bấm máy, vừa thu hình, vừa phỏng vấn. Những người hâm mộ tới xin chữ ký. Một số hãng thương mại đến đề nghị ký hợp đồng với nhà vô địch.
Cuối cùng, ông chủ tịch Ban Tổ chức xuất hiện. Người ta mời nhà vô địch lên đứng trên một chiếc bục cao, người hạng nhì đứng trên bục bên phải thấp hơn một chút, và người hạng ba bục bên trái thấp hơn chút nữa. Người ta mang đến 3 chiếc huy chương để ông chủ tịch đeo vào cổ họ.
Nhưng ông chủ tịch ngỏ ý muốn gặp 3 người tới đích cuối cùng. Ban tổ chức không hiểu, nhưng vẫn làm theo lời ông. Khi họ tới, ông tươi cười trao chiếc huy chương vàng cho người hạng chót, chiếc huy chương bạc thuộc về người áp chót, và chiếc huy chương đồng cho người kế tiếp.
Nhà vô địch bực bội phản đối:
- Như thế là không công bình!
- Tại sao? Ông chủ tịch hỏi lại.
- Tôi hạng nhất, tôi phải được thưởng.
- Thì anh đã được thưởng rồi. Này nhé khán giả đã vỗ tay hoan hô anh, báo chí đã chụp hình anh, những người hâm mộ đã tặng hoa cho anh, những hãng thương mại đã ký hợp đồng với anh. Anh đã được thưởng quá nhiều rồi. Bây giờ anh hãy nghĩ tới những người chạy sau chót: họ cũng cố gắng như anh, vất vả không kém gì anh, và cũng chạy hết đoạn đường 3000 mét như anh. Anh thử nghĩ xem có công bình không khi anh thì được tất cả còn họ thì chẳng được gì?
Thiên Chúa là tình yêu ,Người yêu thương và muốn cứu độ hết thảy mọi người. Lạy Chúa Giêsu, xin dạy chúng con biết sống như Chúa: luôn cư xử quảng đại và khoan dung với hết thảy mọi người, nhờ đó chúng con sẽ nên hoàn thiện như Chúa Cha trên trời.
Thánh Ca : Kinh Hòa Bình
PHI CƠ & CÁI KẸP GIẤY
Cha Mark Link, S.J.
Hãy tưởng tượng trên căn phố bạn ở có 4 căn nhà. Bạn là chủ căn nhà ở góc đường trị giá 300 ngàn đô, nhà thứ ba trị giá 200 ngàn đô và nhà cuối cùng trị giá 100 ngàn đô. Hãy tưởng tượng đứa con bạn nói với bạn: "Bố ơi nếu có ai đó chịu mua căn nhà mình với giá 500 ngàn đô thì bố có bán không?" hẳn bạn sẽ trả lời: "Nếu thế thì may quá bố sẽ bán ngay tức khắc". Một tiếng đồng hồ sau chuông điện thoại vang lên. Bạn bước tới máy để trả lời và rồi không thể nào tin nổi vào tai mình! Có một người đề nghị mua nhà bạn với giá 500 ngàn đô. Bạn thật là vui mừng và đồng ý bán ngay.
Ngày hôm sau, bạn nghe nói rằng chủ căn nhà bên cạnh cũng đã bán nhà họ cho chính người đã mua nhà của bạn. Và thật là tin sét đánh! Mỗi người trong họ cũng đã bán được căn nhà mình với giá 500 ngàn đô.
Nghe thế, bạn liền giận dữ đến nỗi gọi điện cho người mua nhà và phiền trách ông ta về việc ấy. Ông ta liền trả lời: "Bộ tôi phỉnh gạt anh à? Hay là anh ganh tị vì tôi đã rộng lượng".
Câu chuyện này ứng dụng vào dụ ngôn của Chúa Giêsu nêu ra bài Phúc âm hôm nay một cách hiện đại hơn.
Ðể đánh giá được tính chất độc đáo dụ ngôn của Chúa Giêsu, chúng ta nên nhớ rằng những kẻ đến làm vườn nho vào những giờ cuối, không hề là những kẻ biếng nhác. Họ là những người thợ làm công cần việc làm. Sự kiện họ vẫn chờ đợi mãi cho đến năm giờ chiều cho thấy họ khẩn thiết cần việc làm biết bao.
Trong thời Chúa Giêsu, nếu trong ngày người ta không kiếm ra việc làm thì ngày hôm sau gia đình người ấy thường không có gì ăn. Vì thế người nào kiếm được việc làm từ buổi sáng thì sẽ vui vẻ cả ngày và gia đình người đó cũng thế.
Tại sao Chúa Giêsu kể ra câu chuyện trên? Ngài muốn nêu ra bài học gì đây? Trong cuộc sống thực tế, ai được ví là đám thợ được thuê sớm và ai là đám thợ được thuê muộn? Những kẻ được thuê muộn là những kẻ tội lỗi trong thời Chúa Giêsu. Những người này lắng nghe lời Chúa giảng và ăn năn thống hối. Còn đám thợ thuê sớm là những người biệt phái. Ðám người này giận dữ vì thấy những người tội lỗi ăn năn trở lại để rồi sau đó cũng được vào nước Chúa, và cũng nhận được phần thưởng y như họ.
Thái độ của đám biệt phái có thể so sánh với thái độ của một ai đó chỉ trích Chúa Giêsu vì Ngài đã tha thứ cho tên trộm lành trên thập giá qua câu nói: "Hôm nay anh sẽ lên thiên đường cùng Ta" (Lc 23: 43).
Ðiều thú vị đáng ghi nhận là giả sử đám thợ được thuê sớm không hay biết số tiền người chủ trả cho đám thợ đến sau thì hẳn họ đã vui vẻ biết ơn khi trở về nhà rôi. Nhưng vì biết được, nên họ đã trở về nhà lòng đầy giận dữ và ghen tị.
Ðiều này gợi lên một vấn nạn.
Tại sao đám thợ được thuê sớm lại ganh tị với sự may mắn của những kẻ được thuê muộn? Cũng như tại sao bạn lại ganh ghét với phận may của bà chủ nhà trên cùng con phố ấy khi những người này cũng bán được nhà của họ với giá 500 ngàn đô? Tại sao quá nhiều người cảm thấy hạnh phúc hay buồn bã vì ý nghĩ của mình về người láng giềng khá hay tệ hơn?
Chúa Giêsu ám chỉ đến câu trả lời cho vấn nạn trên khi Ngài để cho chủ vườn nho nói với đám thợ được mướn sớm: "Bộ ta đã phỉnh gạt các người sao?. Hay là các người ghen tị vì thấy Ta quảng đại?"
Chúng ta thường ghen tương với phận may của kẻ khác bởi vì chúng ta ganh tị với họ. Nhưng điều gì khiến chúng ta ganh tị với họ? Lý do là vì chúng ta nghĩ rằng họ khá hơn chúng ta, họ có nhiều tiền hơn chúng ta, họ xinh đẹp dễ coi hơn chúng ta, họ tài năng hơn chúng ta.
Thật rủi thay! Khi chúng ta nghĩ thế là chúng ta đã phạm phải sai lầm lớn trong việc xét đoán thiên hạ theo những tiêu chuẩn trần gian chứ không phải theo tiêu chuẩn của Chúa. Nếu chúng ta xét đoán theo tiêu chuẩn của Chúa thì có lẽ chúng ta sẽ khám phá ra mình cũng khá giống như kẻ khác vậy.
Ai hiểu được điều này? Trong kế hoạch của Chúa, tài năng của chúng ta có thể còn đáng giá hơn tài năng của một kẻ nào đó mà thiên hạ đánh giá là thông thái hay quyền uy. Thánh Phaolô đã nêu rõ điểm này trong thư thứ nhất gởi tín hữu Côrintô đoạn 1 câu 27-28: "Thiên Chúa đã cố ý chọn những gì mà thế gian xem là vô ý nghĩa để làm bẽ mặt đám người thông thái, và Ngài đã chọn những gì thế gian cho là yếu nhược để khiến đám thế lực phải hổ thẹn. Ngài đã chọn điều mà thiên hạ chê bai, khinh bỉ, liệt vào hạng không ra gì, để tiêu huỷ những gì thiên hạ cho là quan trọng".
Tôi xin minh họa điều thánh Phaolô muốn nói:
Cách đây vài năm, một chiếc hoả tiễn thử nghiệm đắt tiền đang sắp đậu xuống căn cứ không quân Edwards ở Califonia. Khi viên phi công định hạ thấp cần số vào vị trí cho hạ cánh thì bỗng nó không hoạt động nữa. Viên phụ tá liền xem xét chớp nhoáng và khám phá ra vấn đề là do nơi mạch "rờ le" bị trục trặc. Thế là anh ta vội chạy đi kiếm một cái gì đó tạm sửa cái "rờ le" (mặt tiếp điện) để làm cho cần số hoạt động trở lại -- và anh ta đã tìm được một cái kẹp giấy, uốn cong nó lại, nhờ đó giải quyết được khó khăn và làm cho cần số hoạt động trở lại được. Cái kẹp giấy đó khác nào tấm bùa cứu cho chiếc phản lực đắt tiền khỏi bị đâm sầm xuống đất. Vào lúc đó, xét theo nhiệm vụ đặc biệt ấy, cái kẹp giấy tầm thường này còn quan trọng hơn toàn bộ dụng cụ trên chiếc máy bay.
Kế hoạch của Thiên Chúa cũng thường như thế đó. trong bài đọc thứ nhất hôm nay, tiên tri Isaia đã nhân danh Chúa nói rằng: "tư tưởng của Ta - không giống tư tưởng các ngươi, và đường lối của Ta khác với đường lối của các ngươi. Trời cao hơn đất thế nào thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối và tư tưởng của các ngươi như thế".
Bài Phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta nghe theo lời khuyên của thánh Phaolô gởi tín hữu Galata. Thánh Phaolô nói: "Mỗi người chúng ta nên suy xét về cách cư xử của mình. nếu là tốt thì có thể hãnh diện về điều mình đã làm nhưng chớ nên so sánh với điều kẻ khác đã làm" (Gl 6: 4).
Xét cho cùng, điều quan trọng trong cuộc sống này không phải là những gì thiên hạ nghĩ về chúng ta, hoặc chúng ta đã làm việc chăm chỉ như thế nào trong vườn nho của Chúa. Ðiều quan trọng là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta và tình yêu thôi thúc chúng ta làm việc.
Có câu chuyện về một nhà giảng thuyết trứ danh nọ. Ông ta biết mình là một diễn giả xuất sắc nên thường dùng các bài giảng gây danh tiếng cho mình. Vào cuối đời khi ông sắp chết thì có một điều gì đó rõ ràng đang quấy nhiễu ông. Bề trên dòng trông thấy và nói; "Thưa cha Matthêu, xin hãy bình an. Khi ngài ra trước Chúa Giêsu để chịu xét xử, ngài chỉ cần nhắc cho Chúa về những bài tuyệt hảo ngài từng giảng thuyết." Cha Matthêu liền đáp lại: "Nếu Chúa Giêsu không để ý đến chúng, thì chắc hẳn con sẽ không nhắc cho Ngài nghe về chúng đâu".
Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện của Ðức Hồng Y Newman:
"Chúa đã uỷ thác cho tôi vài công việc mà Ngài không uỷ thác cho kẻ khác. Tôi có sứ mệnh của tôi. Có thể tôi không bao giờ biết được nó trong cuộc sống này nhưng trong cuộc sống mai hậu ắt tôi sẽ rõ.
Vì thế, tôi tin vào Ngài. Ngài không làm điều gì vô ích. Ngài có thể kéo dài hay rút ngắn cuộc sống của tôi; Ngài biết rõ điều Ngài định làm…
Ôi lạy Chúa, con xin hiến dâng trọn vẹn toàn xác hồn con trong tay Ngài."
Hàn Thiết Sinh là một huyện lệnh trẻ tuổi của huyện Trúc Sơn. Thiết Sinh tính tình cương trực, từ nhỏ anh đã được học cả văn lẫn võ, tài nghệ hơn người, lại can đảm, mưu trí. Bởi vậy, cái huyện bé nhỏ nơi Thiết Sinh cai trị luôn được yên bình, những vụ án qua tay anh, không bao giờ bọn tội phạm chạy thoát.
Lục Ngạn Thanh là người bạn lớn lên cùng Thiết Sinh, họ thân nhau như anh em ruột. Ngạn Thanh thông minh, tài ba, tính tình tinh quái, tinh thông y thuật, lại thích nghiên cứu ra đủ thứ công cụ phục vụ cho công việc phá án. Bên cạnh Thiết Sinh còn có người mẹ là Du Tuệ Tâm giỏi về thuật cải trang, tính tình vui vẻ, dễ gần gũi. Ba người cứ thế dọc ngang thiên hạ, giúp vua phá biết bao vụ án, mang lại cuộc sống thanh bình cho nhân dân.
Bộ phim kể về 4 vụ trọng án liên quan đến triều đình do huyện lệnh Hàn Thiết Sinh thụ án và điều tra.
Vụ án thứ 1: Thái tử Thiên Long sau lần gặp mặt Ngưng Hương đã đem lòng yêu mến và muốn cưới nàng làm vợ nhưng bị Ngưng Hương khước từ vì nàng đã có ý trung nhân là Hàn Thiết Sinh. Giận dữ Thiên Long tìm cách hãm hại Hàn Thiết Sinh và gây ra nhiều chuyện sóng gió trong hoàng cung…
Vụ án thứ 2: Kể về một cô gái vì trả thù cho gia đình bị hoàng đế xử tử mà tiếp cận với công chúa Ngưng Hương và sự hiểu lầm giữa Ngưng Hương và Thiết Sinh…
Vụ án thứ 3: Lan Phi là phi tần được hoàng thượng yêu thương nhất nhưng lại liên quan đế vụ án giả mạo quý phi. Năm xưa, người được chọn không phải là cô mà là một người bạn nhưng vì muốn được vào cung, cô đã giết bạn mình và nhờ một vị quan trong triều che giấu…
Vụ án thứ 4: Gia đình của Hỷ Thước bị giết khi cô còn rất nhỏ, một thư đồng đã cứu được cô. Khi lớn lên, mỗi lần đi ngang một căn nhà lớn đổ nát, cô luôn cảm thấy có điều gì kỳ lạ. Một lần tò mò, cô đã bước vào và có ảo giác nhìn thấy hình ảnh một đứa trẻ chạy chơi trong vườn… Đứa trẻ ấy có thật không, thật sự chuyện gì đã xảy ra?
Audiobooks là file có đuôi là *.m4b , khi bạn add file này vào IPhone hoặc IPod, những file này sẽ không nằm lẫn với các file nhạc của bạn .Trong Itunes, sách sẽ nằm trong mục Books thay vì mục Music.
Điểm lợi của việc sử dụng file *.m4b so với file *.mp3 là:
- Gói gọn tất cả các file của cuốn sách nhiều chương vào một file duy nhất.
- Dung lượng file nhỏ hơn mà chất lượng giọng đọc vẫn tốt.
- Không nằm lẫn trong danh sách bài hát.
- Tự động ghi nhớ đoạn đang nghe, mỗi khi bạn nghe sách sẽ tiếp tục từ đoạn lần trước bạn đang nghe dở dang.
- File sách có thể chia làm nhiều chương như là một playlist, dễ dàng theo dõi từng chương.
- Có thể gộp nhiều sách cùng loại thành một tủ sách (playlist) để tiện lưu trữ và nghe đọc sách cho thuận lợi.
Sau đây , xin giới thiệu với các bạn một số audioBook , bạn có thể tải về máy tính rồi sử dụng Itunes để add file vào Library , sau đó , cho đồng bộ Iphone hoặc IPod với máy tính là các bạn có thể nghe đọc sách không cần kết nối wifi hoặc 3G.
Lời Chúa trong Thánh Lễ Chúa Nhật thứ 24 MTN (A) :
Nguồn : www.40giayloichua.net
Mời nghe bài giảng chủ đề :"Tha Thứ " của Linh Mục Nguyễn Phi Long.
HÃY THA THỨ ĐỂ ĐƯỢC THỨ THA
Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái
1. "Nợ" và "trả nợ"
Theo nguyên tắc, mắc nợ thì phải trả nợ, cho mượn nợ thì có quyền đòi nợ. Nợ - đòi - trả: đó là cách cư xử công bình.
Nhưng trên thực tế, có rất nhiều thứ nợ không thể trả nổi: chẳng hạn con nợ đã sạt nghiệp trắng tay, con nợ thiếu nhiều quá sức chi trả v.v. Gặp những trường hợp ấy, ngay cả tòa án cũng đành phải bó tay: cùng lắm là tịch thu tài sản bán được bao nhiêu trả bấy nhiêu, rồi bắt người thiếu nợ phải ngồi tù. Các chủ nợ dù muốn hay không cũng đành phải chịu mất hoặc nhiều hoặc ít. Trường hợp thứ hai này là: Nợ - không đòi được - đành bỏ: đây là cách cư xử không theo phép công bình.
Nghĩa là ngay cả trên bình diện cư xử tự nhiên, có nhiều trường hợp không thể xử công bình được. Huống chi trên bình diện đạo đức, siêu nhiên.
Nói cụ thể hơn, thiếu tiền nhau ("nợ" đúng nghĩa) thì còn có thể đòi nhau theo công bình, còn có tội, có lỗi với nhau ("nợ" theo nghĩa rộng hơn) thì khó tính toán công bình với nhau được.
Bài Tin Mừng này đề cập đến thứ "nợ" theo nghĩa rộng, nghĩa là những tội lỗi người ta phạm đối với Chúa và đối với nhau. Ðối với loại này, chỉ có cách là tha thứ.
Bài Tin Mừng đưa Thiên Chúa ra làm gương tha thứ trước: Tội lỗi chúng ta phạm đến Chúa là thứ nợ không thể nào trả hết được. Như lời Thánh vịnh "Nếu Chúa chấp tội thì ai nào đứng vững được". Bởi vậy Thiên Chúa đã tha thứ.
Và bài Tin Mừng khuyến khích ta noi gương Chúa, đồng thời cho biết làm như thế chỉ có lợi cho ta mà thôi.
2. Những dây chuyền phản ứng khác nhau
Con người quen sống theo dây chuyền trả đũa: Mắt đền mắt, răng thế răng, phỏng đền phỏng, bầm đền bầm, sưng đền sưng, mạng đền mạng... Thứ dây chuyền này sẽ kéo theo hết mắt này đến mắt khác, răng này đến răng khác, mạng này đến mạng khác...
Trong Tin Mừng, có một dây chuyền ngược lại: Xin Cha tha cho chúng con - như chúng con cũng tha cho kẻ mắc nợ chúng con; Hãy tha - thì sẽ được tha lại; Hãy cho - thì sẽ được cho lại dư đầy . Thứ dây chuyền này dẫn đến tình nghĩa, tình yêu ngày càng đậm đà, nồng ấm.
Ðức Giêsu muốn các môn đệ mình đừng theo dây chuyền thứ nhất, mà hãy theo dây chuyền thứ hai.
3. "Hãy nhớ đến điều sau hết, và chấm dứt hận thù"
Ðó là một câu của Ben Sira, người có công sưu tập kho tàng khôn ngoan ngàn đời của nhân loại. Câu này rất chí lý.
Ta hãy ra nghĩa địa mà nhìn: những con người đã một thời ăn thua đủ với nhau nay đều nằm cạnh nhau, bất lực, im lìm - còn làm chi nhau được nữa!
Và nếu ta có thể nhìn lên cao, để thấy lúc những người ấy ra trình diện trước tòa phán xét của Chúa. Người nào người nấy cũng đầy nợ với Chúa nhưng đồng thời vẫn khư khư nắm chặt tờ giấy ghi nợ của người khác đối với mình. Quan toà nói sao? "Hỡi tên ác độc kia, Ta đã tha hết nợ cho ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như Ta đã thương ngươi", rồi quan toà tống giam kẻ ấy vào ngục cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng.
Sau đó ta hãy nhìn lại những nấm mồ ấy, và tự hỏi: Họ đã trả hết đồng xu cuối cùng chưa?
Bởi thế, Ben Sira khôn ngoan đã khuyên: "Hãy nhớ đến điều sau hết, và chấm dứt hận thù".
4. Xin lỗi
Bài Tin Mừng hôm nay nhắc đến một việc chúng ta cần làm trong mùa Chay, đó là tha thứ. Nhưng tha thứ là một việc song phương, nghĩa là không phải việc của một người mà của cả hai người: người tha và người xin tha. Trong những va chạm thường xuyên của cuộc sống chung, có khi chúng ta là người bị xúc phạm cho nên tư thế của chúng ta là người tha, có khi chính chúng ta là người gây xúc phạm nên tư thế là người phải xin tha.
Tha và xin tha, việc nào khó hơn? Thiết nghĩ, trong những tập thể khá đạo đức như một giáo xứ chẳng hạn thì tha là việc dễ hơn: mình bị một anh chị em nào đó xúc phạm. Nếu anh chị em đó tới xin lỗi mình thì chắc là mình tha liền. Việc khó hơn chính là việc xin tha. Vậy chúng ta hãy cùng nhau suy nghĩ về việc này. Xin bắt đầu bằng một câu chuyện xảy ra ở nước Ba lan:
Trên một chuyến xe lửa chạy về Varsava có 3 thương gia ở chung một toa đang chơi đánh bài. Ðến một trạm nọ, thêm một người bước lên nữa. 3 thương gia thấy có thêm người liền rủ người ấy cùng chơi cho đủ 4. Nhưng người khách từ chối khéo. Họ cố mời mãi nhưng người khách vẫn cương quyết từ chối. Thế là họ nổi giận và chửi rủa nặng lời. Người khách cũng làm thinh. Khi tàu đến ga cuối, mọi người đều xuống. 3 thương gia thấy một đám người rất đông cầm hoa đến đón người khách ấy. Họ hỏi một trong những người đó: Ông ta là ai mà được nhiều người hâm mô thế? Người khách trả lời: Ðó là Rabbi Salomon, một Rabbi nổi tiếng khắp nước về lòng nhân từ và đạo đức. Khi ấy 3 thương gia mới hối hận vì những lời chửi rủa của mình. Một người tiến đến Rabbi Salomon ngỏ lời xin lỗi. Nhưng vị Rabbi quay mặt đi, chẳng chịu tha. Các tín đồ của ông ngạc nhiên quá, hỏi: "Thầy vốn là một người nhân từ và đạo đức. Nhưng sao thầy không tha cho một kẻ đã biết lỗi và xin lỗi thầy?". Vị Rabbi giải thích: "Kẻ mà anh ta đã chửi không là một hành khách tầm thường. Còn người mà anh ta xin lỗi là Rabbi Salomon. Anh ta đã xin lỗi lầm người rồi".
Câu chuyện có ý nói rằng: người ta dễ xin lỗi đối với những người có địa vị cao, có quyền lực lớn. Nếu thương gia nọ không biết người mình đã chửi là một nhân vật nổi tiếng thì chắc chắn anh ta không xin lỗi đâu.
Câu chuyện trên cũng dạy chúng ta bài học này là: muốn xin lỗi thì ta phải khiêm tốn, hạ mình:
•Nhiều khi chúng ta không thể mở miệng xin lỗi được đối với những người nhỏ hơn mình. Ta cho rằng chỉ có người nhỏ xin lỗi người lớn chứ không bao giờ ngược lại.
•Nhiều khi chúng ta không mở miệng xin lỗi được vì chúng ta còn tự ái, cho rằng làm như thế là nhục.
•Nhiều khi chúng ta không mở miệng xin lỗi được vì cho rằng như thế là tự nhận rằng mình sai.
Ta tưởng rằng như thế là tự trọng. Nhưng đó là sự tự trọng không đúng chỗ và là biểu hiện của tính xấu kiêu ngạo. Satan chống lại Chúa. Sau đó nó biết lỗi nhưng nó không bao giờ xin lỗi. Giuđa sau khi bán Chúa cũng biết lỗi nhưng cũng không xin lỗi.
Cách đây vài năm, ÐGH Gioan Phaolô II đã ngỏ lời xin lỗi với cả thế giới về những lầm lỗi của Hội Thánh trong quá khứ. Trước khi ÐGH làm việc này, nhiều người trong Hội Thánh đã cản ngăn ngài vì nghĩ rằng làm như thế là hại đến uy tín của Hội Thánh. Tuy nhiên sau khi ÐGH làm việc đó thì lạ thay, người ta chẳng những không che cười, trái lại còn khen ngợi ngài; uy tín của Hội Thánh chẳng những không giảm mà còn tăng thêm.
Tóm lại, Lời Chúa hôm nay bảo chúng ta tha thứ. Nhưng Lời Chúa cũng bảo chúng ta làm một việc khác khó hơn, đó là biết xin lỗi. Muốn thế, chúng ta phải khiêm tốn hạ mình. Chúng ta nên biết rằng hạ mình xin lỗi không phải là nhục nhã, trái lại sẽ sinh nhiều kết quả rất tốt: đối với bản thân, nó làm tăng uy tín của mình, đối với cuộc sống chung, nó hàn gắn những vết thương do những va chạm gây ra và giúp cho cuộc sống chung được ấm êm hạnh phúc hơn.
5. Chuyện minh họa
a/ Tha thứ
Ngày nọ, Ðức giám mục John Selwyn thấy một cậu con trai người bản xứ cư xử thô bạo với các trẻ khác, ngài gọi cậu lại khiển trách. Chẳng những không chịu nghe, cậu ta còn vung tay đánh vào mặt vị giám mục. Mọi người thấy vậy đứng chết trân. Nhưng vị giám mục không cho họ làm gì. Rồi ngài quay lưng và lặng lẽ bỏ đi.
Nhiều năm sau, một nhà truyền giáo được mời đến với một bệnh nhân. Ông sắp chết và xin được rửa tội. Khi nhà truyền giáo hỏi anh muốn lấy tên thánh là gì. Anh đáp: "Xin đặt là John Selwyn, vì chính ngài đã dậy cho tôi biết Ðức Kitô là ai khi tôi đánh ngài."
b/ Xin tha
Satan phàn nàn với Chúa: "Ngài không công bằng. Nhiều tội nhân làm điều sai trái và Ngài lại đón nhận họ. Thật ra, có người trở lại sáu bảy lần và Ngài vẫn nhận. Tôi chỉ phạm một lỗi lớn mà Ngài kết án tôi đời đời." Chúa nói: "Ðã bao giờ ngươi xin tha thứ hoặc ăn năn chưa?".
Thiên Chúa là Cha nhân từ hay thương xót, lúc nào Ngài cũng sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm cho những ai thật lòng sám hối ăn năn. Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con phải tha thứ cho nhau, nếu muốn được Chúa tha thứ mọi lỗi lầm. Nhưng lạy Chúa, nói tha thứ thì dễ, còn thực hành tha thứ thì rất khó. Vậy xin Chúa ban ơn trợ giúp để chúng con có thể sống như Chúa đã dạy. Amen.
Thánh Ca : Kinh Hòa Bình
HAI NGƯỜI LÍNH
Cha Mark Link, S.J.
Corri ten Boom sống tại Amsterdam (Hoà Lan) trong thế chiến thứ hai. Gia đình cô làm một cửa tiệm đồng hồ. Khi bọn Ðức Quốc Xã xâm chiếm Hoà Lan, gia đình cô bắt đầu giúp đỡ dân Do Thái đang bị truy nã có hệ thống và bị đem đi đến các trại tử thần. Cuối cùng có kẻ đã tố cáo gia đình cô. Thế là gia đình cô bị gởi đến trại tập trung. Corrie và em gái cô là Betsy bị gởi đến trại Ravens ô nhục. Cả gia đình Corrien chỉ mỗi mình cô còn sống sót sau cơn thử thách. Sau chiến tranh, cô đi du lịch khắp Aâu Châu rao giảng về sự tha thứ và hoà giải. Sau một cuộc nói chuyện ở Munich thuộc Ðức, một người đàn ông đã tiến đến cám ơn cô về bài nói chuyện. Corrie không thể nào tin nổi vào mắt mình. Gã này chính là một trong những tên lính gác Quốc xã từng có nhiệm vụ coi sóc phòng tắm vòi sen của phụ nữ tại trại Ravensbruck. Gã ta tiến tới tính bắt tay Corrie. Corrie như đông cứng người lại không thể nào giơ tay ra bắt được. Sự ghê tởm trại tập trung kèm theo cái chết của người em gái chợt trở lại trong ký ức của cô. Lòng cô tràn ngập nỗi oán hờn và ghê tởm. Corrie không thể tin được cách trả lời của cô. Chính cô vừa mới giảng một bài thật cảm động về lòng tha thứ, thế mà bây giờ cô lại không thể nào tha thứ được. Cô bị xúc động quá đến nỗi không thể nào bắt tay gã lính gác nọ được.
Thỉnh thoảng trong cuộc sống, tất cả chúng ta đã từng cảm nghiệm đôi điều tương tự như Corrie. Chúng ta cảm thấy mình không thể nào tha thứ cho một kẻ nào đó. Chúng ta thấy tình cảm mình như bị chận đứng lại đối với một kẻ nào đó đã từng gây đớn đau thương tích cho chúng ta.
Ðiều này nêu ra một vấn nạn xốn xang đau đớn. Làm sao chúng ta có thể xử lý một vấn đề như thế? Chúng ta phải làm gì đây khi không thể nào tha thứ cho một ai đó? Làm thế nào để thoát ra khỏi sự bế tắc tình cảm đang bít kín mọi nỗ lực tốt nhất của chúng ta nhằm để tha thứ? Làm thế nào thi hành giáo huấn về sự tha thứ mà Chúa Giêsu đưa ra trong phúc âm hôm nay? Thái độ của chúng ta phải như thế nào trước những lời cảnh cáo trong bài đọc thứ nhất hôm nay. Lời cảnh cáo đó là: nếu chúng ta từ chối không xót thương anh chị em mình, thì đừng mong Thiên Chúa sẽ thương xót chúng ta.
Hãy trở lại với câu chuyện của chúng ta về Corrie. Hãy xem cô ta xử lý trường hợp của mình thế nào. Trong lúc người cô như bị đông lạnh co cứng. Corrie liền im lặng cầu nguyện: "Lạy Chúa Giêsu, con không thể tha thứ cho người này. Xin ban cho con sự tha thứ của Chúa". Ngay lúc đó, Corrie nói hình như có một sức mạnh của ai khác đẩy tới, tay cô bỗng nắm lấy tay gã lính gác trong niềm tha thứ thực sự. Và ngay lúc đó cô chợt khám phá ra một chân lý vĩ đại. Không phải dựa trên sự tha thứ của riêng chúng ta mà thế giới quanh ta được chữa lành mà chính là dựa trên sự tha thứ của Chúa Giêsu. Khi truyền bảo chúng ta yêu kẻ thù, Chúa Giêsu cũng trao cho chúng ta ân sủng cần thiết kèm theo để tha thứ cho họ. Như thế, phương cách thứ nhất để xử lý vấn đề không thể thứ tha cho một ai đó là cầu xin Chúa Giêsu ơn tha thứ. Phương cách thứ hai để xử lý vấn đề trên được nhắc đến trong bài phúc âm hôm nay, đó là làm điều mà viên chức nọ đã không làm, là tự mình ngồi xuống trước mặt Chúa Giêsu và nhớ lại Chúa đã tha thứ cho chúng ta không biết bao nhiêu lần. Ngài đã tha thứ cho chúng ta vô cùng nhiều hơn Ngài yêu cầu chúng ta tha thứ cho kẻ khác. Ðiều nhỏ nhất chúng ta có thể đáp lại là giơ tay ra tha thứ cho anh em mình. Và phương cách thứ ba để xử lý vấn đề trên là cố gắng nhìn kẻ thù mình trong một ánh sáng hoàn toàn mới mẻ, tức là nhìn họ không phải như kẻ thù mà là những con người đang đau khổ giống như chúng ta. Tôi xin cắt nghĩa rõ hơn điều tôi muốn nói:
Trong cuốn tiểu thuyết nhan đề "Mặt trận phía tây hoàn toàn yên tĩnh" (All quite on the Westem) có một cảnh đầy cảm động. Lúc đó cuộc chiến đang xảy ra dữ dội giữa đám lính Pháp và Ðức. Một chú lính Ðức trẻ nằm dưới một hầm đạn để tránh đạn pháo. Bỗng nhiên một người lính Pháp cũng nhảy vào cùng hầm ấy để tránh đạn pháo. Trước khi người lính Pháp kịp ra tay, thì chú lính Ðức đã đâm ngay người ấy vài nhát. Tuy nhiên người lính Pháp không chết liền mà nằm thoi thóp ra đó. Chàng lính Ðức, trẻ măng như một chú bé, chăm chú nhìn cặp mắt hãi hùng của người lính Pháp. Chú ta thấy miệng người lính Pháp này há hốc ra, đôi môi khô và nứt nẻ. Chú ta bèn động lòng thương và rút chai nước của mình ra cho người lính thù địch ấy uống. Cuối cùng khi người lính thù này qua đời, chú lính trẻ người Ðức cảm thấy ân hận sâu xa. Ðây là người đầu tiên bị chú ta giết. Chú thắc mắc không hiểu tên người này là gì. Trông thấy chiếc ví trong túi người chết, chú ta liền kính cẩn rút ra xem chiếc ví đựng vài tấm ảnh gia đình, một tấm có hình một người đàn bà và một đứa bé gái.
Chú lính Ðức vô cùng cảm động. Bỗng dưng, chú nhận thấy người lính đã chết không phải là kẻ thù, mà là một người cha, người chồng -- tức là một người biết yêu và được yêu y hệt như chú vậy. Ðộng lòng thương xót, chú liền lấy một miếng giấy và ghi vào đó địa chỉ người đã chết. Chú tính sẽ viết một lá thư cho vợ ông ta.
Ðiều gì đã xảy ra trong chiếc hầm đạn ấy? Phải chăng chú lính Ðức bất ngờ nhận ra bổn phận phải yêu thương đồng loại và chú tự bắt mình phải yêu thương người lính vừa mới chết? Không phải thế đâu!
Sự việc xảy ra như thế này: chú lính Ðức chợt nhìn thấy người từng bị xem là kẻ thù của chú bằng một ánh sáng hoàn toàn mới mẻ. Và chính sự thay đổi cách nhìn này là đã thay đổi thái độ của chú đối với người ấy.
Trên thập giá, Chúa Giêsu đã cầu nguyện cho các kẻ hành hình Ngài bằng một ánh sáng khác hẳn chúng ta nhìn nhiều. Ngài nhìn vượt lên trên vẻ bề ngoài của họ. Ngài nhìn ra bản chất thực sự của họ là những đứa con lạc đường của Cha Ngài.
Nếu muốn tha thứ cho kẻ thù, chúng ta phải bắt đầu nhìn thấy họ bằng một ánh sáng mới. Chúng ta phải bắt đầu nhìn họ giống như Chúa Giêsu nhìn thấy họ.
Tóm lại để xử lý cho trường hợp không thể tha thứ cho kẻ thù.
Thứ nhất chúng ta hãy cầu xin Chúa Giêsu ơn tha thứ giống như Corrie đã làm.
Thứ hai, hãy nhớ lại Chúa Giêsu đã tha thứ cho chúng ta vô cùng nhiều hơn là Ngài đang đòi chúng ta tha thứ.
Thứ ba, hãy cố gắng nhìn kẻ thù mình theo cách Chúa Giêsu nhìn quân thù Ngài, nghĩa là xem họ như những anh em đang lầm đường lạc lối.
Bài phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta khám phá lại tương giao của mình với kẻ khác. Ðặc biệt với các thành viên trong gia đình mình. Bài phúc âm ấy mời gọi chúng ta tự vấn xem tương giao nào trong số này cần được cải thiện đồng thời mời gọi chúng ta khởi sự tiến trình chữa lành tương giao nào bị trục trặc.
Chúng ta hãy kết thúc với lời kinh cầu của thánh Phanxicô:
"Lạy Chúa xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem tin kính vào nơi nghi nan, đem hy vọng vào nơi thất vọng, đem ánh sáng vào nơi tăm tối, đem niềm vui đến chốn u sầu.
Xin hãy dạy con: tìm an ủi người hơn được người ủi an, Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu. Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời".
Thánh Ca : Tâm Tình Phó Thác
ÔNG CHỦ CUỘC ĐỜI
Msgr. Edward Peter Browne
L. M. Gioan Trần Khả chuyển dịch
Hầu như ai cũng đọc nhật báo. Mỗi người đọc theo cái thú riêng. Có người chú tâm vào các trang thể thao và việc đầu tiên là họ tìm đọc các trang về thể thao. Những người có đầu óc về kinh tế thì mở trang nói về thị trường kinh tế và thương mại. Những người thích xem chương trình truyện dài truyền hình hàng ngày thì tìm mở trang phiếm luận. Những người thích về chính trị và những gì đang xẩy ra trên chính trường thì tìm đến các trang bình luận và chủ biên. Riêng tôi thì tìm đến trang tranh ảnh khôi hài. Tôi bắt đầu từ đó; tôi cho rằng tốt hơn là tôi bắt đầu trong ngày với một chút hương vị khôi hài.
Nhưng tôi nghĩ rằng ai cũng nên bỏ chút thời gian ra để đọc trang chia buồn. Khi các bạn đọc các trang chia buồn các bạn sẽ thấy có nhiều bất ổn trong cuộc sống. Bạn đọc thấy tin người này chết mới có bốn tuổi đời với bất kỳ lý do gì; mười tám tuổi, hai mươi tuổi chết vì tai nạn hay thương cảnh nào khác. Và có người sống đến chín mươi lăm tuổi. Nhưng vấn để ở đây là ai cũng sẽ chết, và điều ấy sẽ xẩy đến bất kỳ bạn ba tuổi hay ba mươi hoặc là một trăm lẻ ba tuổi. Ai trong chúng ta cũng sẽ chết. Do đó chúng ta cần nhận sự thật về cái chết là thực tại của thế giới chúng ta đang sống.
Đối Tượng Sống
Trong bài đọc hai hôm nay, Thánh Phao-lô nói cho chúng ta rằng không ai trong chúng ta sống cho mình, và không ai trong chúng ta chết cho mình. Khi chúng ta sống là sống cho Chúa và chúng ta chết là chết cho Chúa. Đây phải là tư tưởng hàng đầu trong trí khôn của chúng ta, đó là không ai trong chúng ta sống cho riêng mình.
Trong thế giới của chúng ta ngày nay, người ta nói, “Tôi là chủ vận mạng của chính tôi. Tôi làm điều tôi thích. Tôi muốn cái này; cái này là của tôi, cái này là quyền của tôi, của tôi và chính tôi.” Tất cả là tự thỏa mãn. Cách duy nhất người ta có thể cho phép được quyền tự thỏa mãn là khi họ nghĩ rằng chết là hết, không còn gì khác nữa. Bằng không thì họ sẽ lo sợ về lối sống của họ. Họ sẽ quan tâm cho rằng đời sống trên mặt đất không phải là tận cùng. Thiên Chúa là Chủ của sự chết và là Chủ của sự sống. Chúng ta cần ý thức rằng cách chúng ta sống, điều chúng ta xác định cho cuộc đời mình sẽ là cùng đích cho đời của chúng ta. Chúng ta cần phải ý thức rằng chúng ta ở đời là để phụng sự Thiên Chúa, nhận biết Ngài, yêu mến Ngài, thay đổi đời mình, uốn mình đi theo đường lối của Chúa, theo giáo huấn của Chúa Kitô.
Nhớ Ngày Ra Toà
Bài đọc thứ nhất hôm nay nói, “Hãy nhớ đến ngày tận số. Chấm dứt hận thù. Nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết, mà trung thành giữ các điều răn.” Đó chính là cách chúng ta nên hành xử trong đời sống, với niềm tin tưởng là không ai trong chúng ta sống cho riêng mình. Ai trong chúng ta cũng sẽ ra trước tòa phán xét của Thiên Chúa, và mọi người chúng ta phải sống ở đời này không phải là cho riêng mình, nhưng Chúa Kitô, là Thiên Chúa và là Chủ của đời sống chúng ta.
Bài Tin Mừng hôm nay nhắc nhủ rằng chúng ta cần phải biết thương người, biết tha thứ, và công bằng. Chúng ta cần phải chu toàn những lệnh truyền của Thiên Chúa nhờ đó chúng ta có thể trở nên giầu có phong phú trong ơn thánh, mong đợi lời hứa cứu độ của Thiên Chúa. Một ngày nào đó chúng ta sẽ ra trước tòa phán xét của Thiên Chúa và do đó chúng ta phải sống theo niềm tin như thế.
Không Sống Cho Riêng Mình
Đức Thánh Cha (Gioan Phaolô II) đã công bố rằng chúng ta dường như đang sống trong “nền văn hóa sự chết.” Chúng ta quyết định là chúng ta muốn phá hủy sự sống trước khi nó được chào đời, vứt bỏ sự sống ở cuối đời nếu hoàn cảnh chung quanh trở nên bất tiện, giúp làm cho chết. Nhiều người phạm tội sát nhân và những tội tầy trời với bất kể lý do gì, chỉ vì họ thấy có lợi cho họ. Chủ trương của họ là tôi, của tôi, chính tôi và tôi, tất cả những điều này, trong khi chúng ta phải suy nghĩ rằng Thiên Chúa là sự sung mãn của cuộc sống. Nếu chúng ta đón nhận ơn thánh của Thiên Chúa và sống theo ý của Thiên Chúa thì chúng ta sẽ kết hiệp với Thiên Chúa đến muôn đời. Do đó hãy ý thức nhớ rằng không ai trong chúng ta sống cho riêng mình và không ai trong chúng ta chết cho riêng mình. Khi chúng ta sống là chúng ta sống cho Chúa và khi chúng ta chết là chúng chết như những tôi tớ của Thiên Chúa. Xin Thiên Chúa chúc lành cho các bạn.
Tác giả: Nguyễn Minh Tiến Danh mục: Sức khoẻ Xuất bản: Nxb Trẻ, 2001.
Nhu cầu cần được thông tin về những kiến thức y học đang gia tăng trong xã hội. Nhiều bài viết, sách, báo, tạp chí chuyên đề y học đã xuất hiện ngày càng nhiều nhằm đáp ứng cho nhu cầu này.Thiết nghĩ sẽ không là vô ích nếu bạn đọc được cung cấp thêm những kiến thức cơ bản về cấu tạo của cơ thể con người cùng những chức năng hoạt động của các cơ quan nội tạng trong cơ thể.
Những kiến thức như vậy sẽ là nền tảng giúp bạn đọc hiểu được dễ dàng hơn các vấn đề sức khỏe được chuyển tải trên các loại bài viết khác. Cuốn sách này sẽ mang lại cho bạn đọc những thông tin vui và bổ ích về cấu tạo và chức năng của cơ thể con người, cùng một số hiện tượng xảy ra bên trong cơ thể huyền diệu ấy, bạn sẽ khám phá ra được những điều lý thú đang xảy ra trong chính cơ thể của bạn.
Mời các bạn nghe đọc sách theo nguồn Sách Nói tại đây hoặc tại đây