Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Phúc âm Chúa Nhật thứ 8 MTN A (27/02/2011)

Nguồn : www.40giayloichua.net Mời nghe bài giảng với chủ đề " "KHÔNG LÀM TÔI HAI CHỦ" của Linh Mục Đa Minh Nguyễn Phi Long, CSsR Mời nghe bài giảng với chủ đề " "TÔI CHÚA HAY TÔI TIỀN" của Linh Mục Giu Se Lê Trọng Hùng, CSsR SỐNG TRONG SỰ CHĂM SÓC CỦA CHÚA Lm.Carôlô Hồ Bạc Xái 1/ Có người mẹ nào quên con mình được không ? Tại Dublin có một người mẹ hết sức đau khổ vì bà có một đứa con trai hư đốn. Nó không chịu học hành mà cũng chẳng chịu làm ăn. Suốt ngày chỉ biết ăn uống nhậu nhẹt và kết bạn với những tên lưu manh. Tiền bạc và đồ đạc gì có giá trị của bà hể hở ra thì bị nó ăn cắp. Nhiều lần Bà hết khuyên dạy đến năn nỉ nó sửa mình, nhưng chẳng bao giờ nó nghe theo. Cuối cùng nó bị bắt giam trong tù. Nhiều người nghĩ rằng bây giờ bà có thể nhẹ gánh khỏi phải lo cho nó nữa. Nhưng không, tuần nào bà cũng đều đặn vào tù thăm nó với một túi xách đầy những thứ nó cần. Một hôm khi Bà đang trên đường vào tù thăm con thì gặp Cha Xứ. Cha nói : - Thằng con của Bà đã phá hỏng tất cả hạnh phúc của đời Bà. Thôi từ này về sau đừng thèm nghĩ tới nó nữa. Nhưng Cha rất đỗi ngạc nhiên khi Bà đáp lại : - Dù nó đã gây biết bao tội lỗi và dù con không hề thích những tội lỗi của nó, nhưng dù sao nó vẫn luôn là con của con, con không thể bỏ nó được. Lời bà mẹ này nói cũng chính là lời Chúa nói qua miệng ngôn sứ Isaia trong bài đọc I hôm nay : "Có người mẹ nào quên con mình được chăng ? Và cho dù có người mẹ nào như thế, thì Ta, Ta sẽ chẳng bao giờ quên ngươi đâu". Quả thật không có tình yêu nào bao la và bền vững như tình mẹ,ï tình cha, và trên cả tình mẹ cha là tình yêu Thiên Chúa. Chính vì Thiên Chúa yêu thương chúng ta với một tình yêu bao là bền vững như thế cho nên trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu mới khuyên chúng ta hãy phó thác tất cả nơi tình yêu của Ngài : Đừng lo chi đến cái ăn, cái mặc, cũng đừng lo đến mạng sống và tuổi thọ. Hãy chỉ lo một điều duy nhất mà thôi là lo tím kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài. 2/ Hãy xem chim trời và cỏ hoa đồng nội Những người lớn quá bận rộn nên không còn thời giờ làm một việc mà hồi nhỏ rất thường làm, đó là ngắm nhìn thiên nhiên. Hôm nay, chúng ta hãy tạm gác qua một bên mọi bận rộn của người lớn để tìm lại thú vui thời con nít. Hãy ngắm chim trời : mặt trời mọc lên, chim thức giấc với những tiếng hót líu lo, bắt đầu một ngày cách rất lạc quan. Rồi chim mẹ đi kiếm ăn. Xem ra ngay cả việc kiếm ăn này dù cực khổ nhưng cũng rất lạc quan : chim bay đi bay lại trong bầu trời cao rộng, lượn lờ trên những khóm cây, vừa bay lượn vừa tíu tít ca hót. Tìm được một chút thức ăn, chim vui mừng mang về tổ cho con, chim còn vui mừng hơn nữa khi thấy đám con vui sướng với những miếng mồi nhỏ xíu mình mang về… Cứ thế cho đến khi mặt trời sắp gác bóng, chim tìm về tổ ấm, cả gia đình chim cùng nhau đi vào giấc ngủ thảnh thơi, không cần lo lắng gì cho ngày mai… Hãy ngắm hoa cỏ ngoài đồng : chúng đẹp rực rỡ, "ngay cả Salomon trong tất cả vinh hoa của ông cũng không trang phục được bằng một trong những đóa hoa đó". Có đóa màu vàng tươi sáng, có đóa màu hồng êm dịu, có đóa màu trắng khiết trinh, rồi màu tím, màu đỏ, màu xanh… Thật là muôn màu muôn sắc. Nhưng thử hỏi hoa làm gì để có những màu sắc tuyệt vời ấy ? Ta có hỏi hoa thì hoa cũng chẳng biết trả lời. Hoa chỉ nói : "Em chỉ biết sống trong thiên nhiên thôi, em hứng lấy sương trời, em tiếp nhận nhựa sống từ thân cây, em vui đùa trong ánh nắng. Em không biết tại sao từ một chiếc búp rồi tới ngày em hé nhụy, cánh em nở ra, sắc màu em tươi thắm". Nếu hoa biết suy nghĩ thì hoa sẽ nói thêm : "Chúa làm đó !" Chim và hoa chỉ biết làm theo những gì mà thiên nhiên hướng dẫn chúng làm. Ngoài ra, chúng chẳng lo lắng gì cả. Mọi kết quả tốt đẹp rực rỡ đều là thiên nhiên làm cho chúng. Mà "thiên nhiên" là gì ? Thưa là Tạo Hoá, là Thiên Chúa. "Tiên vàn các con hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người. Còn tất cả những điều khác Người sẽ ban thêm cho các con". 3/ Suy nghĩ về sự lo lắng Theo kết quả thống kê, người Mỹ thường lo lắng về những điều sau đây : Lo về tiền bạc : 45 % Lo về người khác : 39 % Lo về sức khoẻ bản thân : 32 % Lo về học hành thi cử : 20 % Lo mất công ăn việc làm : 15 % Thực ra biết lo không phải là vô ích, vì nhờ biết lo xa nên người ta mới thoát khỏi những tình trạng bối rối (như chuyện ngụ ngôn Con Ve và Con Kiến của Lafontaine). Nhưng sự lo lắng thái quá rất có hại. Chính vì thế, Đức Giêsu không bảo ta đừng lo gì hết. Ngài dạy chúng ta cách giảm bớt sự lo lắng : một mặt là tin tưởng và phó thác vào tình yêu của Thiên Chúa là Cha, mặt khác là hãy tập trung lo điều chủ yếu quan trọng nhất mà thôi, tức là lo làm theo ý Chúa (ý nghĩa của kiểu nói "Tìm Nước Thiên Chúa và Sự công chính của Ngài"). Thánh Augustinô chia xẻ cho chúng ta một cách sống hồn nhiên và vô tư như sau : "Phó thác quá khứ cho lòng Thương xót của Chúa, hiện tại cho Tình yêu của Ngài, và tương lai cho sự Quan phòng của Ngài". 4/ Làm tôi tiền của "Làm tôi tiền của", một câu nói quá nặng ! Chắc không ai chịu nhận rằng mình đang làm tôi mọi cho tiền của. Tuy nhiên, ta hãy bình tĩnh để làm hai bảng trắc nghiệm. A/ Bảng trắc nghiệm thứ nhất : Tôi vừa khai trương quán ăn. Mấy bữa trước khách đến lưa thưa. Hôm nay Chúa nhựt chắc chắn sẽ đông từ sáng tới chiều. Tiếc quá, tôi phải đến nhà thờ dự lễ. Không có tôi thì ai đón khách ? ai coi chừng tủ tiền ? rủi có chuyện gì xảy đến thì ai có thể xử lý ? Tôi nên bỏ lễ không ? Con của thằng em tôi bệnh nặng phải đưa vào bệnh viện. Nó túng quá đến mượn tiền tôi. Mà tôi thì đang để dành tiền để sắm một chiếc Wave. Tôi sẽ từ chối nó ? Khi trả tiền mua một món hàng, cô bán hàng thối lại cho tôi dư một số. Tôi biết cô này thường bán mắc lắm, tôi nghĩ bấy lâu này cô đã lời của tôi hơn số tiền này nhiều. Vậy tôi sẽ làm như không biết gì cả, coi như hôm nay mình hên vậy chăng ? Đặt mình vào 3 tình huống trên, nếu bạn đều trả lời "Phải" hay "Có" thì bạn đã làm tôi cho tiền của rồi, vì rõ ràng bạn đã coi tiền của trọng hơn Chúa, trọng hơn anh em ruột của mình, thậm chí còn trọng hơn danh dự và lương tâm của mình nữa. B/ Bảng trắc nghiệm thứ hai : Nhà tôi bị trộm, vợ tôi tiếc nên cứ than vắn thở dài mãi. Phần tôi thì nghĩ "Có tiếc thì cũng mất rồi. Thôi từ từ sẽ làm lại". Đồng bào nhiều nơi đang bị lũ lụt. Nhiều tổ chức từ thiện đi quyên góp. Gia đình tôi thì không dư dả gì, nhưng cũng hy sinh góp một ít tiền, vì tôi nghĩ "Mình nhịn ăn nhịn xài một chút, để giúp cho những người đang thiếu thốn những nhu cầu tối thiểu cho cuộc sống". Tôi đang thất nghiệp. Có người bạn chỉ tôi đi buôn lậu, vốn rất ít mà lời rất nhiều. Tôi thà nghèo chứ không thèm đến những đồng tiền bất chính. Nếu tôi đồng ý với cách những giải quyết trên thì chứng tỏ tôi quả thực không bị nô lệ cho đồng tiền. 5/ Đừng xét đoán Một thực tế rất rõ ràng là người ta hay xét đoán nhau, chính chúng ta cũng hay xét đoán người khác : Anh đó sai, Cô đó làm vậy là xấu, mấy người ấy thật đáng trách… Thử nhớ lại những cuộc trò chuyện của chúng ta. Có bao nhiêu cuộc trò chuyện mà trong đó không có những lời xét đoán người khác ? Giả như ai đó vì tín nhiệm chúng ta nên đem một vụ việc đến nhờ chúng ta xét đoán. Muốn xét đoán cho nghiêm túc, chúng ta phải làm gì ? Trước tiên là tìm hiểu vụ việc, không chỉ tìm hiểu một phía mà cả hai, có khi nhiều phía. Rồi tìm bằng chứng hay lý chứng. Rồi suy nghĩ thật kỹ. Sau cùng mới đưa ra kết luận. Có khi nào chúng ta làm đúng và đủ những việc cần thiết đó không ? Ngay cả các quan tòa làm việc rất nghiêm túc mà cũng có khi đưa ra những xét đoán sai lầm. Bởi vậy, Thánh Giacôbê hỏi : "Bạn là ai mà dám xét đoán người khác ?" Còn thánh Phaolô trong bài Thánh thư hôm nay nhắc : "Anh em đừng đoán xét ; Đấng đoán xét chính là Thiên Chúa". 6/ Chuyện minh họa Dân chúng ở một thành phố nọ có quá nhiều điều phải lo lắng. Vì thế họ họp nhau bàn cách giải quyết vấn đề này. Một người đề nghị phải lập một công viên để người ta đến đó giải khuây. Người thứ hai đề nghị làm một sân chơi golf. Người thứ ba đề nghị xây một rạp xinê. Người thứ tư có một đề nghị độc đáo : - Chúng ta hãy hùn tiền mướn một người gánh hết mọi nỗi lo của chúng ta. - Nhưng người đó là ai ? - Là anh thợ vá giày David đó. - Mướn bao nhiêu ? - Mỗi tuần 1000 bảng anh. Tất cả mọi người đồng ý. Họ hỏi David người thợ vá giày : - Anh có đồng ý với việc làm mới này không ? David cười rạng rỡ : - Tại sao không ! Tưởng là mọi việc đã thu xếp ổn thỏa. Nhưng bỗng một người đặt vấn đề : - Chúng ta mướn David gánh hết mọi nỗi lo. Nhưng mỗi tuần hắn có 1000 bảng anh thì hắn còn gì phải lo nữa ? (Flor McCarthy) Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con. Cha đã hứa rằng dù có người mẹ nào quên con mình thì Cha cũng không bao giờ quên chúng con. Chúng con thành thật xin lỗi vì biết bao lần không tin tưởng phó thác vào tình thương của Cha. Từ nay chúng con sẽ cố gắng ưu tiên làm theo ý Cha và phó thác mọi sự khác trong tay Cha.Amen. Thánh Ca : Phó Thác SỰ QUAN PHÒNG CỦA THIÊN CHÚA Lm Mark Link, S.J. Chúa Giêsu nói, “Hãy nhìn xem chim trời… Cha anh em ở trên trời vẫn lo cho chúng! Anh em không đáng giá hơn các con chim ấy sao?... Vì thế đừng lo lắng” (Mt 6:26,31) Henry David Thoreau là một nhà thiên nhiên học, ông sống trong thời kỳ nô lệ mà nó đã dẫn đến cuộc Nội Chiến Hoa Kỳ. Ông yêu quý thiên nhiên và sự tự do đến độ ông vô cùng ghê tởm sự nô lệ. Ông lên tiếng chống với thảm hoạ này; ông chứa chấp những người nô lệ đi trốn; và ông say mê viết bài để bảo vệ John Brown là người sau cùng bị hành quyết vì đã nổi lên chống với chế độ nô lệ. Trong các bài viết của ông Thoreau có một đoạn rất thích hợp với lòng yêu mến thiên nhiên của ông và những lời của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay. Để thưởng thức đoạn văn này, chúng ta cần phải nhớ rằng thời của ông Thoreau thì không có xe hơi. Người ta đi lại bằng các xe thổ mộ do ngựa kéo. Những con đường thường chỉ có hai lằn bánh xe hằn in trên đất và vết chân ngựa. Với hình ảnh này, ông viết: Tôi thấy một bông hoa nhỏ bé cao đến hai gang tay mọc giữa vết chân ngựa và lằn bánh xe. Chỉ cần nhích một chút sang trái hay phải – hoặc cao hơn một chút – bông hoa sẽ tan nát số phận. Nhưng nó đã mọc lên thật xinh đẹp, và không bao giờ biết đến sự nguy hiểm sẽ xảy đến. Hình ảnh bông hoa nhỏ bé mọc lên giữa hai đường bánh xe và đường ngựa chạy nói lên tinh thần của lời Chúa trong bài Phúc Âm hôm nay. Chúa nói: Hãy nhìn xem hoa dại mọc lên thế nào; chúng không làm lụng … Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. Chúa Giêsu nói tiếp: Cha anh em trên trời đã lo cho chúng! Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao… Vì thế, anh em đừng lo lắng … Nhưng hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và những gì đòi hỏi nơi anh em. Sự tín thác nơi Thiên Chúa mà Chúa Giêsu nói đến thì được minh hoạ bởi câu chuyện của Ann Jilian, một nữ tài tử thật duyên dáng dù ở sân khấu Broadway, ở Hollywood, hay trong màn ảnh truyền hình. Khi bà thấy mình bị ung thư và phải giải phẫu cắt bỏ cả hai vú, bà đến nhà thờ Thánh Phanxicô “de Sales” để cầu nguyện xin sự can đảm và sức mạnh. Bà từng đến đây nhiều lần trước đó, nhưng chưa bao giờ để ý đến hàng chữ khắc trên cửa nhà thờ. Nhưng lần này, bà đã để ý và đọc. Dường như hàng chữ ấy được viết riêng cho bà đúng vào giây phút này trong cuộc đời. Hàng chữ ấy viết: Chính Cha bất diệt là người chăm sóc bạn hôm nay cũng sẽ lo lắng cho bạn ngày mai và mọi ngày. Hoặc Người sẽ che chở bạn khỏi đau khổ, hoặc Người sẽ ban cho bạn sức mạnh bền bỉ để gánh chịu. Vậy hãy an lòng và bỏ đi mọi ý nghĩ và những tưởng tượng đầy âu lo. Chúng ta hãy đọc kỹ những lời này, vì chúng hứa hẹn một số điều rất quan trọng. Chúng hứa hẹn rằng Thiên Chúa, là người Cha yêu thương, luôn chăm sóc, hoặc sẽ che chở chúng ta khỏi sự đau khổ hoặc ban cho chúng ta sức mạnh để chịu đựng khi nó xảy đến. Chúng hứa hẹn rằng có thể Thiên Chúa không lấy đi thập giá mà hiện thời chúng ta đang gánh vác, nhưng Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta sức mạnh để tiếp tục vác thập giá ấy. Chúng hứa hẹn rằng có lẽ Thiên Chúa không tẩy xoá mọi nghi ngờ mà chúng ta đang cảm nghiệm, nhưng Thiên Chúa chắc chắn sẽ ban cho chúng ta sự can đảm để bước đi trong bóng tối. Đó là thông điệp về sự tín thác mà bài Phúc Âm hôm nay nói với chúng ta. Có lẽ, cũng như Ann Jillian, chúng ta đau khổ vì vấn đề sức khoẻ đang đe doạ sự bình an của chúng ta. Có lẽ chúng ta đang đau khổ vì một hoàn cảnh không may trong gia đình mà chúng ta ngày càng lưu tâm. Có lẽ trong gia đình chúng ta có một người gặp khó khăn mà nó đe doạ phúc lợi của họ. Mỗi người trong chúng ta đều có những khó khăn mà nó đe doạ sự bình an trong tâm trí. Mỗi người chúng ta đều có những u uẩn đang đè nặng trong đầu. Mỗi người chúng ta đều có những thập giá nào đó đang trĩu nặng trên vai chúng ta. Với mỗi người chúng ta, Chúa Giêsu nói với chúng ta trong tinh thần của những chữ trên cửa nhà thờ Thánh Phanxicô “de Sales”: Chính Cha bất diệt là người chăm sóc bạn hôm nay cũng sẽ lo lắng cho bạn ngày mai và mọi ngày. Hoặc Người sẽ che chở bạn khỏi đau khổ, hoặc Người sẽ ban cho bạn sức mạnh bền bỉ để gánh chịu. Vậy hãy an lòng và bỏ đi mọi ý nghĩ và những tưởng tượng đầy âu lo. Điều này nêu lên một câu hỏi. Chúng ta phải làm gì khi thật khó khăn, đến độ hầu như không thể, tín thác vào Thiên Chúa trong hoàn cảnh của chúng ta? Chúng ta phải thi hành như Ann Jillian đã làm. Bà đến một nhà thờ và quỳ trước Thánh Thể, và cầu xin để tin tưởng rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta còn hơn chúng ta thương chính mình. Chúng ta phải xin giống như bà đã xin: xin được ơn tin tưởng rằng Cha trên trời sẽ luôn luôn ở bên cạnh chúng ta để giúp đỡ và hỗ trợ, dù sự kiện có tăm tối đến đâu. Nếu chúng ta làm như vậy, chúng ta sẽ cảm nghiệm cùng một loại bình an mà bà đã được khi bà ra khỏi nhà thờ đó. Chúng ta hãy kết thúc với một bài thơ đơn sơ, nhưng thâm trầm, của một thi sĩ vô danh, được mang tên “Con Sẻ Nhỏ”: Tôi chỉ là con sẻ nhỏ! Một con chim thật tầm thường; và đời tôi cũng chẳng có giá trị gì nhiều, nhưng Chúa nhân lành đã chăm sóc tôi… Tôi không có kho lẫm; tôi không bao giờ gieo hạt hay gặt hái; Thiên Chúa đã ban cho tôi phần của một con chim sẻ. Nhưng không bao giờ được một hạt còn dư… Tôi biết có nhiều con chim sẻ ở khắp nơi trên thế giới, nhưng khi một đứa trong chúng tôi rơi xuống đất, Cha trên trời biết rõ. Dù nhỏ bé, nhưng chúng tôi không bao giờ bị quên lãng – dù yếu đuối, nhưng không bao giờ chúng tôi sợ hãi… Tôi bay lượn trong những khu rừng rậm rạp, hay nhẹ nhàng trên nhiều khóm hoa – tôi không cần biểu đồ hay la bàn, nhưng không bao giờ tôi lạc lối. Thánh Ca : Tâm Tình Phó Thác Xin cùng cầu nguyện với 3 phút bằng thánh vịnh đáp ca

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét