Chào mừng bạn đến với Gia Đình Duy Duy - Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Ba, ngày 30 tháng 8 năm 2016

Họp mặt lần thứ ba khối lớp 12 (83-84) Trường PTTH Tam Hiệp ngày 27/08/2016

Ngày 27/08/2016, các bạn khối lớp 12 niên khóa 1983-1984 của Trường PTTH Tam Hiệp đã tổ chức thành công buổi họp mặt thường niên lần thứ ba tại Nhà hàng Keiserin, buổi họp mặt quy tụ được khoảng 60 bạn là cựu học sinh và 7 thầy cô giáo gồm : Cô Lan (hiệu trưởng), thầy Quyền, thầy Hoàng, thầy Lịch, thầy Tâm , thầy Hiếu và cô Minh.

Buổi họp thật là cảm động , tuy đã U50 nhưng vẫn đùa giỡn náo nhiệt khi nhắc về các kỷ niệm xưa, nhiều bức hình chụp chung trò với thầy , nếu là người ngoài cũng khó nhận ra ai là thầy và ai là trò vì tất cả đều có mái tóc bạc màu sương gió !

Buổi họp kết thúc lúc 15 giờ 00 , tuy còn quyến luyến nhưng xin hẹn nhau năm tới tại tư gia nhà bạn Châu (lớp 12D) tại phường Bình Đa, thành phố Biên Hòa.

Xin click vào đây để xem và tải ảnh.

Một số hình ảnh tiêu biểu:


















































Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

Audio truyện Z28 - Ba Lê Mắt Biếc Môi Hồng



Tác phẩm : Z28 - Ba Lê Mắt Biếc Môi Hồng
Tác giả : Người Thứ Tám
Người đọc : Kim Oanh
Trong 17 năm viết tiểu thuyết gián điệp, tác giả đã nhận được nhiều thư của bạn đọc, nhất là giới trẻ. Gần đây, sau khi tác giả viết về sức khỏe ngày càng yếu của ông Hoàng, bạn đọc đã nêu câu hỏi "ông Hoàng còn sống được bao lâu nữa ?"

Vấn đề tuổi thọ là một trong những vấn đề trọng đại của khoa học hôm nay. Các yếu nhân lãnh đạo đều tìm mọi cách để đuổi xa Tử Thần. Cũng như C.I.A. Mỹ, MI-6 Anh quốc GRU Sô Viết và Quốc Tế Tình Báo Sở Hoa Lục, Sở Mật Vụ của ông Hoàng đã có một ban đặc biệt gồm các nhà bác vật về di truyền học, nhằm nghiên cứu phương pháp kéo dài tuổi thọ.

Sở dĩ con người chết non - chứ không sống 700 năm như ông Bành Tổ ngày xưa - là do bệnh tật. Nhiều chứng bệnh kinh hoàng đã được chữa khỏi, song vẫn còn nhiều chứng bệnh kinh hoàng khác tiếp tục hoành hành, điển hình là bệnh ung thư và bệnh tim. Sự phát minh ra thuốc trụ sinh ri-fam-py-xin vừa mang lại một tia hy vọng cho bệnh ung thư. Nhưng còn bệnh tim ? Dầu người ta đã có thể mổ tim, xoa nắn tim để hồi sinh, hoặc tháp tim, đó chỉ là bước đầu. Muốn trường sinh bất lão, khoa học phải chế ra con người mới, hoàn toàn mới. Con người bất khả xâm phạm đối với bệnh tật. Con người có khả năng tự thay thế những bộ phận già yếu, hư hỏng trong cơ thể như thể thay đồ phụ tùng xe hơi. Và là con người tuyệt đối thông minh…
° ° °
Đời sống vũ trụ đã có từ ba ngàn triệu năm. Tự nhiên, con người chỉ mới xuất hiện từ 35.000 năm trước. Tổng số sinh vật trong thái dương hệ, kể cả súc vật và thảo mộc, là 100 triệu loại, 98 phần trăm của tổng số này đã bị tiêu diệt. Chỉ còn lại 2 phần trăm. Và nếu con người không cố gắng vượt bực thì ngày tận thế của 2 phần trăm này cũng chẳng còn xa mấy.

Tế bào là nền móng của đời sống. Con người, súc vật, thảo mộc đều do tế bào mà ra. Điều đáng chú ý là những tế bào này lớn nhỏ không đồng đều. Thân thể người ta là sự tập hợp của hơn 10 ngàn tỉ tế bào. 10 ngàn tỉ là con số kinh khủng, nếu có ngần ấy giấy bạc mà ta ngồi đếm, đếm cả ngày, cả đêm, không ăn, không uống, không nghỉ, thì đời cha, đời con, đến đời cháu, đời chắt may ra mới đếm xong. Tế bào không ngẫu nhiên mà có, nó chỉ có thể sinh sôi nẩy nở từ một tế bào khác.

Tế bào chứa bên trong chất prôtid, và bên trong chất prôtid có một acid gọi là acid desoxyribonucleic 1 gọi tắt là A.d.n. Mãi đến năm 1944, người ta mới khám phá ra A.d.n. là nguồn gốc của sự di truyền. Nói dễ hiểu hơn, nhờ A.d.n., con Rồng cháu Tiên nên dân tộc Việt không có mắt xanh, da trắng mà là mắt đen, da vàng.

Năm 1953, hai nhà bác học trẻ tuổi James S. Watson và Francis Crick chọc thủng được màn bí mật của A.d.n. Nếu phân tố A.d.n. được phóng lớn ra hàng tỉ lần thì người ta sẽ có cảm tưởng đó là một cầu thang xoáy ốc. Và cái cầu thang xoái ốc này chính là nơi cất giữ những kỳ lạ của cuộc sống. Tại sao trải qua 150 triệu năm dài đăng đẳng, đại dương biến thành nền mà con sò huyết vẫn giữ nguyên hình và vẫn thơm ngon không hề thay đổi ? Tại sao con cọp cái lại đẻ ra con cọp con, chứ không đẻ ra con voi con ? Và tại sao nước Việt Nam lại có những bậc anh thư như Hai Bà Trưng, những thi hào như Nguyễn Du ? Tại sao chúng ta lại có những bộ óc siêu đẳng như ông tổng giám đốc Hoàng ?

Hàng trăm nhà bác học hữu danh từ Đông sang Tây đang làm việc không ngừng để đẩy rộng cánh cửa A.d.n. huyền bí. Nhiều phòng thí nghiệm đã nuôi A.d.n. sống theo phương pháp nhân tạo. Một thời gian nữa - chắc không xa lắm - người ta sẽ có thể chế tạo được hài nhi, đoạt quyền thiên nhiên. Năm 1961, Daniel Petrucci, ở Ý, đã nuôi một phôi thai nhân tạo sống đúng 59 ngày trong hộp thủy tinh. Phôi thai này do ông ấp tinh trùng đàn ông mà ra. Nỗ lực đoạt quyền thiên nhiên của Petrucci đã làm Tòa Thánh La Mã bất bình. Theo sự can thiệp của Tòa Thánh, Petrucci ngưng thí nghiệm. Nhưng đó là chuyện xảy ra từ 10 năm về trước. Và cuộc thí nghiệm của Petrucci cũng như của nhiều nhà khoa học khác như bác sĩ J.B. Gurdon (Anh quốc), bác sĩ Landrum Shetles (Hoa Kỳ)… đã được báo chí đăng tải. Nhưng coìn nhiều nhà khoa học khác hoạt động kín tiếng trong phòng thí nghiệm ở sau bức màn sắt ? Nhưng còn nhiều nhà khoa học khác hoạt động kín tiếng trong tổng hành doanh C.I.A., MI-6 và Sở Mật Vụ của ông Hoàng ?

Theo đà tiến bộ vượt bực của khoa học, như chương trình du hành nguyệt điện đã chứng tỏ hùng hồn, trong tương lai, người ta có thể chế tạo được siêu nhân. Chẳng hạn, lấy tế bào của tổng giám đốc công an Mỹ F.B.I. J. Edgar Hoover để chế tạo một đạo quân cảnh sát, hoặc chế tạo hàng trăm vua túc cầu Pélé, hàng trăm người đẹp… Thẩm Thúy Hằng, hàng trăm danh ca Út Trà Ôn, Hùng Cường… Bác sĩ J.B.S. Haldane (Anh quốc) còn nghĩ đến cách chế tạo những phi hành gia không có chân để khỏi choán chỗ trong vũ trụ xa, lại bớt được dự trữ thực phẩm và dưỡng khí. Có nhà bác học đề nghị chế tạo óc người lớn hơn để chứa thêm não tế bào, làm thêm mắt để nhìn sau lưng, thêm ngón tay để cầm vững hơn, thậm chí bao tử nên chia làm hai ngăn (bò có bao tử 4 ngăn) để con người có thể tiêu hóa được cel-lu-lôt. Và đặc biệt là thành lập ngân hàng phụ tùng thân thể, hỏng đâu thay đó, tim đau thì thay tim, đầu bị xe hơi cán dập thì thay đồ khác….
° ° °
Những điều đó không phải là huyền hoặc. Mười mấy năm trước, có ai dám nói chắc là con người sẽ lên viếng chị Hằng ?

Những điều không huyền hoặc này đã được đúc thành hồ sơ nghiên cứu tỉ mỉ, đặt trên bàn giấy của ông Hoàng. Ông tổng giám đốc già của chúng ta đã quá già, cái ngày ông ra đi vĩnh viễn cũng gần đến. Các cộng sự viên thân tín của ông đang dấn thân vào cuộc chạy đua tốc độ với kim đồng hồ... Không những ông Hoàng quá già, ông Hoàng còn mang nhiều bệnh nữa. Ông bị đau tim nặng, không khéo đến phải tháp tim mới, song lối tháp tim này cũng chưa được an toàn, tốt nhất là kiếm được kỹ thuật… trường sinh bất lão.
° ° °
Bộ truyện "Ba Lê… mắt biếc môi hồng" - dĩ nhiên với vai chính quen thuộc Văn Bình Z.28 - kể lại những cố gắng của Sở Mật Vụ trên đường chinh phục kỹ thuật trường sinh bất lão.

Mời xem truyện tại đây hoặc click vào tên của từng chương . 

Chương 01 : Đòn hẹn
Chương 02 : Người đẹp chân dài
Chương 03 : Nhà bác học 80 tuổi đào hoa
Chương 04 : Dạ Đài
Chương 05 : Song Ngư
Chương 06 : Nguyễn phước Bửu Khoa...
Chương 07 : Diễm Hà
Chương 08 : Chú Sáu
Chương 09 : Lệ Liên
Chương 10 : Trên đường ngoại ô
Chương 11 : A-9 và Lê Diệp
Chương 12 : Người thiếu phụ cải trang
Chương 13 : Mộng Điệp
Chương 14 : Đoạn kết

Mời nghe truyện theo YouTube , xem chi tiết tại đây

Thứ Ba, ngày 24 tháng 5 năm 2016

Audio truyện Z28 - Mây Mưa Thụy Sĩ



Tác phẩm : Z28 - Mây Mưa Thụy Sĩ
Tác giả : Người Thứ Tám
Người đọc : Kim Oanh
Đại văn hào Goethe nói rằng "mê tín dị đoan là men thơ của cuộc sống". Văn Bình chưa hề đọc Goethe, vì chàng không ưa lý thuyết tràng giang đại hải, song chàng lại khoái Goethe hơn bất cứ văn hào nào khác. Nguyên nhân rất giản dị : văn hào người Đức này cũng có cảm tình với thế giới siêu hình như chàng. 

Và cũng như Goethe, Văn Bình vừa kết bạn với mê tín dị đoan lại vừa đam mê khoa học (dĩ nhiên, khoa học phải đứng sau đàn bà). Mỗi lần về Sàigòn, chàng thường không quên theo dõi những tiến bộ mới trong khoa học điện báo. Ông Hoàng đã lập riêng cho chàng một thư viện bỏ túi, ngay cạnh văn phòng bí thư trưởng Nguyên Hương, chàng có thể đến đọc sách báo, nghe băng nghi âm hoặc xem phim ảnh bất kể giờ giấc. Thư viện này lớn chỉ bằng hai căn phòng khách sạn, nhưng vị tất thư viện nào ở Đông Nam Á cạnh tranh nổi. Vì nó được trang bị đầy đủ máy móc điện tử và dụng cụ thính thị. Hàng chục chuyên viên của Sở làm việc ngày đêm trong tòa Công ty Điện Tử, nơi Sở Mật Vụ đặt trụ sở trung ương, đọc và dịch các ấn phẩm khoa học thế giới, gạn lọc những bài, những đoạn hoặc những điểm quan trọng rồi thu thành băng nhựa, hoặc chụp vào phim vi-ti. Thành ra mỗi tháng Văn Bình chỉ cần ngồi nửa ngày trong thư việc bỏ túi là nắm vững được những phát minh nghề nghiệp trong hoàn vũ. 

Mê tín là men thơ của cuộc sống, nên Văn Bình thường mê tín một cách rất thi vị. Thiên hạ sợ con số 13, chàng lại gặp hên với số 13. Ngày thứ sáu 13 là ngày tối kị, ấy thế nó lại thành tối hên đối với Văn Bình 1. Bởi vậy, chàng là người mê tín dị đoan, nhưng thật sự lại chẳng mê tín đoan chút nào. 

Tình trạng mâu thuẫn lạ lùng này đã làm Văn Bình điên đầu, toát bồ hôi hột khi chàng đặt chân xuống Thụy Sĩ. 

Mời xem truyện tại đây hoặc click vào tên của từng chương . 

Chương 01 : Đầm chuồn...
Chương 02 : Ách cơ
Chương 03 : Bồi bích
Chương 04 : Già rô
Chương 05 : Tám chuồn
Chương 06 : Chín bích
Chương 07 : Mười bích
Chương 08 : Bốn bẩy
Chương 09 : Ba đầm
Chương 10 : Hai bồi
Chương 11 : Bốn chín
Chương 12 : Đầm cơ
Chương 13 : Đoạn kết

Mời nghe truyện theo YouTube , xem chi tiết tại đây